25. Chương 25: Gia đình đến thăm

Yêu Em Đến Chết

Chương 25: Gia đình đến thăm

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt trời vừa ló dạng, Gia Thụy đã thức giấc. Cậu ngồi một mình bên bờ biển ngắm bình minh, cảm nhận sự bình yên khác hẳn với cuộc sống bận rộn. Tiếc là hôm nay phải trở về thành phố rồi. Khi mặt trời lên cao, mọi người cũng thức dậy và thu dọn hành lý chuẩn bị về. Đồ đạc của cậu và Mộc Lăng chỉ có một chiếc vali nhỏ nên việc sắp xếp cũng rất nhanh chóng. Trước khi lên xe, mọi người cùng chụp ảnh kỷ niệm. Riêng Gia Thụy và Mộc Lăng được chị Giao chụp riêng rất nhiều kiểu.
Khoảng ba tiếng sau, mọi người về đến bãi đỗ xe của công ty rồi chia nhau ra về. Gia Thụy được Mộc Lăng ôm trọn suốt quãng đường từ công ty về nhà.
“Ngày mai anh phải đi công tác khoảng ba ngày mới về. Công ty đã có người tạm thời quản lý, nên ba ngày tới em không cần đến làm đâu. Ở nhà ngoan nhé.”
“He he, tốt quá… à không, chắc em sẽ nhớ anh lắm.” Thực ra trong lòng Gia Thụy đang sung sướng ra mặt. Vậy là ba ngày tới cậu có thể thoải mái tìm Mộc Nam Kình rồi, chứ bình thường Mộc Lăng chẳng bao giờ cho cậu đi đâu.
“Anh sẽ cố gắng về thật nhanh.”
Trong lúc Mộc Lăng sắp xếp lại đồ đạc, Gia Thụy đã tắm xong, xuống phòng khách ăn bánh và xem tivi. Mộc Lăng dọn dẹp, tắm rửa xong xuôi thì phải vào bếp nấu cơm cho cái tên lười biếng kia ăn. Gia Thụy nằm ườn ra đó, nhắn tin với Mộc Nam Kình.
Gia Thụy: Mai đi chơi không? Có cả học trưởng và mấy em khóa dưới của cậu nữa đó.
MNK: Đương nhiên là ĐI rồi! Bảy giờ, địa điểm cũ nhé.
Gia Thụy: Được.
“Này, em làm gì mà vui thế?” Mộc Lăng đi ra gọi cậu vào ăn thì thấy cậu đang cầm điện thoại cười tủm tỉm.
“Không có gì đâu, đi ăn thôi. Cõng em đi!”
“Lên nào.”
“A... anh đi nhanh lên, mát quá ha ha!”
“Ăn thôi, không còn sức nữa.” Mộc Lăng đặt cậu xuống, rồi cả hai ngồi vào bàn ăn. Có món sườn xào, canh gà và món kho, tất cả đều là món Gia Thụy thích, trùng hợp là Mộc Lăng cũng thích. Một bữa ăn vô cùng ấm cúng và vui vẻ.
*Reng!* Tiếng chuông cửa vang lên, Gia Thụy ra mở thì thấy ba mẹ và cả bà nội đang đứng đó.
“Sao mọi người đến mà không báo trước vậy ạ?”
“Ta muốn xem cái cậu tiểu thiếu gia này sống thế nào mà không chịu về nhà. Ở đây thoải mái đến vậy sao?”
Gia Thụy thầm nghĩ, thôi rồi, tiêu rồi! Mộc Lăng còn đang ở trong bếp, nếu bà nội thấy thì cậu phải giải thích thế nào đây? Cậu vội quay sang cầu cứu ba mẹ. Đôi mắt long lanh đầy đáng thương của cậu khiến ba mẹ đành gật đầu. Bà nội vừa ngồi vào bàn thì Mộc Lăng bước ra. Ba mẹ cậu nhanh chóng ra sức giải vây.
“À, Mộc Lăng lại sang đây ăn ké nữa sao?” Ba cậu đi lại vỗ vai anh. Ban đầu Mộc Lăng còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng thấy vẻ lo lắng của Gia Thụy nên anh cũng giả vờ hùa theo.
“Con chào bà, con chào hai bác ạ. Con sang đây ăn ké, nên đành bù lại bằng cách rửa bát trong bếp, thành ra không biết mọi người đến.”
“Nào, hai bác cháu mình đi uống vài ly.”
Thế là Mộc Lăng đi cùng ba cậu ra một quán rượu cách đó không xa để nói chuyện. Ban đầu, Mộc Lăng bị ba cậu nhìn đến phát hoảng. Hai người cứ ngồi nhìn nhau cả buổi, cuối cùng ba của Gia Thụy cũng lên tiếng.
“Cậu là người mà vợ tôi đã nhắc đến sao? Cậu và Gia Thụy đang hẹn hò à?”
“Con… bọn con đang hẹn hò ạ.”
“Hai đứa gan lớn thật đấy. Chuyện này mà để bà nội biết thì ta cũng không giúp được đâu.”
*****
Trong nhà, tình hình của Gia Thụy cũng chẳng khá hơn là bao. Cậu bị bà nội cằn nhằn về chuyện đi xem mắt và kết hôn. Cộng thêm việc cậu không về thăm bà, Gia Thụy bị bà mắng nhưng lại thở phào nhẹ nhõm, xem ra bà vẫn chưa biết chuyện cậu qua lại với Mộc Lăng. Suốt cả buổi, cậu nghe bà mắng đến mức ngủ gật luôn.
“Cái thằng nhóc này, càng lớn càng hư!”
“Đau, đau, bà nội buông tay!” Gia Thụy bị bà nhéo tai đến tỉnh cả ngủ. Suốt cả buổi, cậu không thấy mẹ nói giúp mình một tiếng nào, bởi vì mẹ đang bận ngồi ăn sữa chua Mộc Lăng làm cho cậu, ăn sạch hết cả hai hộp. “Haizz, con biết rồi, bà đừng mắng nữa. Mẹ à, mẹ cũng đừng ăn nữa chứ!”
Gia Thụy nhìn hai người mà bất lực. Cậu đang lo không biết Mộc Lăng thế nào thì anh và ba cậu liền trở về.
“Thôi, chúng ta về đi. Hôm khác lại đến, để cho hai đứa nó còn ăn.”
“Được rồi, con hôm nào tìm Tiểu Duy rồi dắt nó về nhà ăn cơm đi. Ta về đây.”