Yêu Em Đến Chết
Chương 30: Em Vẫn Còn Non Lắm
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một đêm vật vã, Gia Thụy ngủ say li bì. Mộc Lăng có chuyến công tác nên không đánh thức cậu dậy, chỉ để lại một tờ ghi chú. Anh cũng dọn dẹp bãi chiến trường mình đã gây ra. Trước khi đi, Mộc Lăng ôm hôn Gia Thụy một cách thỏa mãn.
Mộc Lăng đã đọc tin nhắn của Gia Thụy và Mộc Nam Kình. Vì lo bảo bối của mình sẽ chạy lung tung, Mộc Lăng đã nghĩ ra cách tốt nhất là khiến cậu nằm liệt giường, đến mức muốn ngồi dậy cũng khó khăn.
“Em nghĩ sẽ qua mặt được tôi sao, bảo bối? Em vẫn còn non lắm.”
Anh cũng đã thuê người giúp việc để chăm sóc cậu trong ba ngày tới. Mộc Lăng xách vali rời đi, trong lòng tràn đầy vẻ đắc ý. Nửa ngày sau, Gia Thụy tỉnh giấc. Cậu nhìn ra ngoài thấy mặt trời đã xế bóng. Gia Thụy nhìn thấy trên bàn có một tờ ghi chú.
‘Em ngoan ngoãn, đừng hòng giở trò gì. Nếu em dám, anh liền bẻ gãy răng em. Đợi anh về, Bảo Bối.’
“Ahhh! Tên Mộc Lăng chết tiệt, tên sắc lang, tên biến thái… aaa!”
Gia Thụy toàn thân đau nhức, chửi mắng anh xong thì mệt lả vì chưa có gì lót dạ. Cậu tựa lưng vào giường, giờ đây muốn đứng dậy không được mà nằm cũng không thoải mái. Cậu tựa lưng vào giường thở dài, rồi nghe tiếng có người bước vào.
“Mẹ… sao mẹ lại ở đây?”
“Dì giúp việc nấu cháo và sữa cho con đó. Ăn đi.”
“…” Gia Thụy bưng bát cháo ăn, vừa ăn vừa thấy mẹ đang nhìn chằm chằm vào phần áo hở trước ngực mình. Cậu vội lấy tay kéo áo lại.
“Ta không hiểu nổi… sao mà con lại bị nó ăn sạch bách như vậy chứ?! Che giấu gì nữa, ta đã thấy hết rồi!” Gia Thụy đỏ mặt cúi đầu ăn cháo, cậu không biết mẹ mình vào đây từ lúc nào và đã thấy những gì rồi.
“Ngại hay cảm thấy có lỗi? Chuyện cũng đã rồi, nhẫn cũng đã đeo rồi, cũng đã ở chung rồi! Ta và ba con cũng đã nghe Mộc Lăng nói hết rồi. Nên có chuyện gì sau này phải nói cho ta nghe, hiểu không?”
Cậu gật gật đầu. “Nhưng bà nội sẽ phản đối nên…”
“Vậy thì hai đứa phải nỗ lực thuyết phục, nói cho bà hiểu tình cảm của hai đứa dành cho đối phương như thế nào. Bà nội cưng chiều con nhất nên sẽ mềm lòng thôi, cứ cố gắng đi.”
Khi ba mẹ đã biết và ủng hộ, Gia Thụy cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Chỉ cần bà nội đồng ý thì hai người có thể thoải mái thể hiện tình cảm rồi, nhưng bà nội lại là một người khá khó tính nên Gia Thụy hơi lo lắng.
“Con ăn uống đầy đủ vào, để sau này mới có sức đè đầu nó, hiểu không?”
“Nhưng con cũng hay đè đầu anh ấy mà, trong lúc…”
“Tự nhiên ta mệt quá, ha… ta về nghỉ ngơi đây.” Mẹ cậu xách túi rời khỏi phòng. Gia Thụy cũng điềm tĩnh ăn hết bát cháo rồi sau đó nằm ườn ra chơi game.
Ngày đầu tiên trôi qua trong sự chán nản, cậu chỉ ăn, ngủ, chơi mà chẳng đi đâu hay làm được gì. Sáng hôm sau, Mộc Lăng gọi video cho Gia Thụy.
“Bảo bối nhớ anh không? Em đang ngoan ngoãn nằm ở nhà chứ?”
“Không nhớ.” Gia Thụy làm mặt giận dỗi với anh.
“Sao lại dỗi? Mai là anh về rồi, anh sẽ mua quà cho em.”
Cả cuộc nói chuyện, Mộc Lăng đều chọc cười cậu vì anh không muốn bảo bối của mình buồn. Gia Thụy trong lúc nói chuyện thì rất vui, nhưng khi tắt máy rồi lại chán như lúc đầu. Gia Thụy đi vòng quanh nhà nhưng chẳng có gì để chơi. Đến tối, cậu quyết định thay quần áo và ra ngoài dạo một lát cho khuây khỏa. Cậu mặc áo T-shirt, quần tây đen, dáng người cân đối vô cùng đẹp. Đi dạo một vòng, cậu gặp lại một người bạn cùng lớp đại học. Không hiểu vì sao, cứ ra đường là Gia Thụy lại gặp người quen. Hai người cùng nhau đi ăn ở một nhà hàng mới mở, và cậu định nói chuyện một lát rồi sẽ quay về.
Cậu bạn kia là Lý Ân, người học giỏi môn toán nhất lớp, đến cả người như Gia Thụy còn phải hâm mộ. Cậu và anh ta nói chuyện về nghề nghiệp hiện tại và cuộc sống thường ngày. Cả hai nói chuyện rất hợp ý, Lý Ân thì lại rất thích cậu từ trước nên trước khi chào tạm biệt, anh ta đã hỏi về chuyện yêu đương của cậu.
“Gia Thụy, cậu đã có người yêu chưa?”
“Em ấy đương nhiên có rồi, là một người đẹp trai, giàu có, lại còn rất giàu có.”
Lời nói đó vừa dứt, Gia Thụy lập tức xoay người ra sau và…