Yêu Em Đến Chết
Chương 31: Màn 'xoa bóp' đặc biệt
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Có vẻ như em chẳng coi lời anh nói ra gì, sức khỏe cũng đã tốt hơn rồi nhỉ. Để xem hôm nay anh sẽ trừng phạt em thế nào đây.”
“Không, Mộc Lăng! Em chưa khỏe… là em sai rồi… Đừng lại đây…” Từ lúc trên xe cho đến khi về nhà, gương mặt Mộc Lăng vẫn lạnh như băng. Anh ném cậu xuống ghế sofa, tháo cà vạt, rồi cởi ba cúc áo đầu tiên, để lộ ra vòm ngực vạm vỡ. Gia Thụy thấy anh như vậy liền hoảng sợ, lùi dần về phía sau.
“Dừng lại đi Mộc Lăng, em sai rồi… em năn nỉ anh mà…” Gia Thụy hoảng sợ đứng bật dậy, cố gắng tránh xa Mộc Lăng. Cậu chạy vào phòng thay đồ, anh cũng bước theo. Cậu chạy xuống bếp, anh vẫn cầm chiếc cà vạt, tay kia từ từ tháo thắt lưng. Lúc này, Gia Thụy thực sự kinh hãi, cậu vội vàng chạy lên lầu để trốn Mộc Lăng.
“Em cứ chạy đi, nếu anh bắt được thì em chết chắc đấy. Anh sẽ cho em biết cảm giác được 'cưng chiều' là như thế nào.”
“Chát! Chát!” Mộc Lăng cầm thắt lưng đánh vào lòng bàn tay mình, vừa đi lên lầu vừa tạo ra âm thanh đó. Căn hộ này có tổng cộng bốn phòng và một phòng gần sân thượng dùng để phơi quần áo. Mộc Lăng cứ như mèo vờn chuột, anh đi đi lại lại trước dãy phòng. Còn lúc này, Gia Thụy đang trốn trong phòng phơi quần áo, nghe những tiếng “chát chát” của thắt lưng mà rùng mình, cả người run rẩy.
“Mộc Lăng không thấy mình, không thấy mình…” Đột nhiên không gian trở nên im bặt. Gia Thụy không còn nghe tiếng bước chân hay tiếng thắt lưng của anh nữa. Cậu cứ nghĩ anh đã bỏ đi hoặc về phòng rồi. Cậu ngồi im khoảng mười phút nữa nhưng vẫn không có động tĩnh gì.
Gia Thụy liền đánh liều một phen. Cậu tính sẽ bỏ trốn một đêm, vì nếu bây giờ anh mà bắt được thì chỉ có nước chết. Nhưng Gia Thụy đâu ngờ, phía sau cánh cửa là một con cáo già đang rình rập. Cậu mở cửa, nhìn quanh, không thấy gì liền chậm rãi bước đi, miệng lẩm bẩm: “Mộc Lăng không thấy mình, sẽ không thấy mình…”
Đột nhiên, hơi thở nóng bỏng phả thẳng vào tai trái cậu, cùng với mùi cơ thể quen thuộc khiến Gia Thụy run rẩy muốn ngã quỵ. Cậu vội vàng chạy đi nhưng lập tức bị Mộc Lăng túm chặt cổ.
“Rất tiếc, Bảo bối, anh thấy em rồi. Nào, anh sẽ không làm gì em đâu, đừng sợ.”
“Không, Mộc Lăng! Bỏ em xuống… Em sai rồi… Anh đừng giận…”
“Anh không hề giận, anh thương em còn không hết ấy chứ. Nào, về phòng để anh xoa bóp cho em, nãy giờ em mệt rồi phải không?!”
Gia Thụy bị anh nhấc bổng lên, mang về phía phòng ngủ. Cậu vùng vẫy nhưng vô ích. Mộc Lăng đặt cậu xuống giường, trói hai tay cậu vào thành giường. Anh cười gian xảo, rồi rút chiếc cà vạt ra che mắt cậu.
Bây giờ Gia Thụy không nhìn thấy gì, cũng không biết Mộc Lăng đang làm gì, điều đó càng khiến cậu thêm hồi hộp. Trong lúc này, Mộc Lăng lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp nhỏ. Anh mỉm cười đi về phía cậu, xé toạc chiếc áo cậu đang mặc trên người, rồi cởi bỏ luôn chiếc quần.
“Ah… Mộc Lăng, anh định làm gì?”
“Anh chỉ muốn giúp em xoa bóp, thư giãn thôi mà.”
Anh đưa mũi lại gần cổ Gia Thụy, hít lấy mùi hương ngọt ngào như mật đang dẫn dụ những con ong. Mộc Lăng nhếch mép cười, sau đó anh lấy một chai chứa chất lỏng trong suốt từ trong chiếc hộp kia ra, đổ chúng lên người cậu, từ ngực chảy dài xuống đùi và chân.
Anh bắt đầu dùng hai tay xoa đều chất lỏng trơn trượt đó trên cơ thể cậu. Đôi tay lạnh lẽo của Mộc Lăng, cùng với việc đôi mắt bị che mất tầm nhìn, càng khiến cậu thêm hưng phấn và bắt đầu rên rỉ, co người lại.
“Ah… đừng sờ lung tung… Ư… Mộc Lăng, đừng làm bậy…”
“Anh chỉ đang ‘xoa bóp’ cho em thôi, anh không hề làm bậy.”