Chương 4: Chẳng lẽ mình đã cong thật rồi?

Yêu Em Đến Chết

Chương 4: Chẳng lẽ mình đã cong thật rồi?

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều hôm sau, Gia Thụy tỉnh dậy, thấy mình đang nằm sấp trên người Mộc Lăng, cảm giác đầy ứ bên trong vẫn còn rõ rệt. Cậu chống tay nhổm dậy, tinh dịch trong người liền chảy xuống, làm ướt người Mộc Lăng đang nằm bên dưới.
Gia Thụy đỏ mặt, vừa ngượng vừa giận, lấy gối đập tới tấp vào mặt Mộc Lăng.
“Tên khốn, anh giả ngủ… Đồ khốn dám… dám ép thuốc tôi… tên chết tiệt!” Cậu vừa đánh vừa mắng tới tấp. Mộc Lăng chỉ im lặng nhìn cậu, mặc cho Gia Thụy muốn làm gì thì làm, dù sao đêm qua anh cũng đã được thỏa mãn rồi.
“Anh không cố ý.”
“Anh còn dám nói không cố ý? Tôi bảo anh dừng sao anh không dừng… Anh coi tôi là gì… Anh cút đi!”
“Em cứ liên tục nói 'ahhh Mộc Lăng' mà…”
“Im ngay cái miệng chó của anh lại! Đúng là không có liêm sỉ!” Cậu nổi giận đùng đùng đẩy anh xuống giường rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh, bỏ mặc anh nằm dưới đất.
“Chết tiệt, cả người đầy dấu hôn còn có cả dấu răng nữa.” Cậu thay quần áo xong đi ra, vẫn thấy anh ngồi ở chỗ đó. Bực bội, Gia Thụy lại xách tai Mộc Lăng, đẩy anh vào nhà vệ sinh, tiện tay ném cho anh bộ đồ khác của mình.
“Đừng làm bẩn mắt tôi, tắm xong thì cút ngay!”
“Hôm qua em nhìn anh đến mê mẩn mà…” Mộc Lăng chưa kịp nói hết câu, Gia Thụy đã tức điên hơn nữa. Đợi anh tắm xong, cậu đạp một cái khiến anh bay ra khỏi nhà.
“Gia Thụy, mở cửa cho anh, huhu, anh đói quá! Em hành anh cả đêm rồi mà, em ác quá dám bỏ anh ở ngoài này. Em ăn sạch anh rồi đá anh đi sao?” Gia Thụy vừa đóng cửa, nghe anh nói mấy câu đó mà muốn sặc nước bọt.
“Anh đừng có mặt dày! Đi về ngay!”
Sau khi tống cổ Mộc Lăng ra khỏi nhà được một lúc, cậu đi vào bếp nấu chút cháo để ăn. Gần hai ngày không ăn, lại bị tên chết tiệt kia hành hạ, cậu bây giờ bực mình đến phát điên. Ba mươi phút sau, Gia Thụy không biết Mộc Lăng đã rời đi chưa nên bước lại mở cửa. Cửa vừa mở ra, Mộc Lăng đang ngồi dựa vào cửa liền ngã vào chân cậu.
“Này, anh sao vậy? Sao chưa về? Này…”
“Gia Thụy… đói quá, anh đói quá…” Miệng nói đói nhưng tay anh lại sờ mó lung tung khắp người Gia Thụy, còn luồn tay vào áo cậu mà xoa nắn, miệng anh thì đưa gần lại định hôn cậu.
Bụp. “Tên sắc lang!” Cậu lôi anh vào nhà, quăng lên ghế sô pha rồi vào bếp lấy cháo và sữa ra.
“Gia Thụy, anh đói quá, không còn chút sức lực nào… huhu!” Khóe môi cậu giật giật, mới lúc nãy còn định giở trò với cậu, giờ lại kêu không còn sức.
“Hừ, này, ăn nhanh đi!” Cậu đút anh từng muỗng, cho anh uống sữa rồi cậu mới vào bếp ăn. Ăn uống rửa bát xong thì trời cũng đã tối mịt. Bây giờ cũng tối rồi mà tên kia cứ ở lì trong nhà cậu.
“Sao anh chưa chịu về? Định ăn vạ à?”
“Tối quá, ra đường nguy hiểm lắm. Anh ở đây một đêm nha, nhaa!”
Anh ta lại giở trò mặt dày để năn nỉ cậu… Nhưng cậu lại là người dễ mềm lòng nên đã chấp nhận.
“Anh ở phòng dành cho khách, cấm lại gần tôi!” Cậu đi lên lầu, mở cửa phòng khách sẵn cho Mộc Lăng. Rồi đi thẳng về phòng mình, vừa mở cửa ra là ngửi thấy mùi nồng nặc. Gia Thụy mở cửa ban công ra rồi thay drap giường, chăn mền gối đều thay hết. Sọt rác gần đó có cả đống khăn giấy và hai ba cái bao cao su. Vừa nhìn thấy, mặt cậu liền nóng bừng.
Cậu không ngờ lần đầu của mình lại trao cho một tên đàn ông, mà còn là sếp của mình. Cậu suy nghĩ, chẳng lẽ mình đã cong thật rồi sao?
Cậu đem bọc rác đi xuống mà mặt vẫn đỏ bừng. Vừa xuống đến phòng khách lại chạm mặt anh.
“Em… mặt em đỏ vậy, sốt sao?”