Chương 5: Có phải đã 'cong' thật rồi? (2)

Yêu Em Đến Chết

Chương 5: Có phải đã 'cong' thật rồi? (2)

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sốt cái đầu anh!” Đôi mắt xanh lục của cậu nheo lại, khiến anh bất giác nhớ lại đêm qua. Ánh mắt ấy dường như có sức hút kỳ lạ, càng nhìn càng khiến anh kích động đến không thể ngừng lại. Giờ mà nhìn thêm nữa thì chắc chắn...
Trong lúc anh còn đang miên man suy nghĩ, Gia Thụy đã đi xuống đổ rác. Trên đường quay về, cậu gặp một cô gái tự nhận là đàn em khóa dưới của anh.
“Học trưởng, chào anh! Em là đàn em khóa dưới của anh. Anh sống ở đây sao? Thật trùng hợp quá!”
“Chào em. Thật khéo.”
“Học trưởng, em thích anh đã lâu rồi, mong anh cho em một cơ hội!” Cô gái ấy trông còn khá non nớt, cũng khá xinh xắn, nhưng ai đời lại đi tỏ tình lúc gần nửa đêm, lại còn ở gần bãi rác chứ? Chậc, số phận Gia Thụy đúng là đen đủi mà.
“Xin lỗi em, tôi không có hứng thú làm 'papa' để giữ trẻ.” Gia Thụy thẳng thừng từ chối.
“Em không phải trẻ con! Em thích anh!”
Đột nhiên, cô ta nhào tới ôm chầm lấy cậu. Gia Thụy hoảng hốt đẩy ra, nhưng cô ta bám dính như sam. Trên người cô ta sực nức mùi nước hoa nồng, Gia Thụy vốn rất ghét mùi hương đậm đặc như vậy, nên cậu dứt khoát đẩy mạnh cô ta ra rồi đi thẳng lên nhà.
(Tiếng cửa mở)
“Em đi lâu vậy? Chỉ đổ rác thôi mà.”
“Không có gì.” Gia Thụy định đi thẳng lên lầu thì Mộc Lăng giữ cậu lại. Anh ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ, còn phát hiện một vệt son trên áo cậu.
“Em đi đâu? Trên người có mùi phụ nữ, còn có cả vết son nữa. Em lại đi ong bướm bên ngoài à?” Anh ta nhe nanh múa vuốt, cứ như đang bắt gian vợ ngoại tình vậy. Gia Thụy nhìn anh ta với vẻ mặt bất lực, nhưng rồi cũng kiên nhẫn giải thích.
“Gì quy a cờ xẹt….” Phải mất một lúc lâu anh ta mới chịu tin. Cậu lên phòng tắm, thay quần áo rồi ném luôn bộ đồ vừa mặc vào sọt rác, sau đó tắt đèn và lên giường ngủ.
Nửa đêm, một bóng đen xuất hiện ở cửa, nhìn chằm chằm Gia Thụy đang ngủ. Sau đó, bóng đen đó lầm lũi tiến lại gần giường rồi... chui vào chăn ôm cậu ngủ. Mộc Lăng dường như nghiện hơi thở của Gia Thụy, là mùi sữa tắm và tinh chất hoa thoang thoảng. Mùi hương nhẹ nhàng và dễ chịu đó khiến anh vùi đầu vào gáy cậu, ôm cậu ngủ ngon lành cho đến sáng.
Khi ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, hai người vẫn đang ôm nhau ngủ ngon lành. Gia Thụy cảm thấy eo mình nặng nặng, bèn đưa tay lên sờ... Cậu biết ngay là tên "sắc lang" này đã mò vào rồi. Cậu đẩy anh ra, rồi đi vào nhà vệ sinh thay đồ chuẩn bị đi làm. Sau đó, cậu xuống bếp lấy sữa và hạt ngũ cốc để ăn sáng, đồng thời chừa lại một phần cho anh. Xong xuôi mọi việc, Gia Thụy đi thẳng đến công ty. Cậu nghĩ, hôm qua đã nghỉ cả ngày, chắc chắn sẽ có rất nhiều công việc đang chờ giải quyết.
“Chào thư ký Tần!”
“Chào mọi người!”
“Thư ký Tần, buổi sáng tốt lành!”
“……”
Gia Thụy có tiếng nói và được nhiều người yêu mến ở công ty. Cậu là người có thực lực, khi mới vào công ty thực tập, cậu đã là người trẻ nhất nhưng cũng rất tài năng. Vừa vào phòng, cậu đã thấy... hồ sơ chất chồng chất đống. Cậu ngồi vào bàn và bắt đầu xem tài liệu. Khoảng nửa giờ sau, Mộc Lăng bước vào, trên tay cầm cà phê và bánh ngọt cho Gia Thụy.
“Cho em.” Anh đặt lên bàn cho Gia Thụy rồi quay về bàn mình ngồi. Lúc đi vào, anh không đóng cửa, khiến nhân viên bên ngoài dễ dàng nhìn thấy cảnh tình cảm này và gây hiểu lầm.
“Anh bị ngốc sao? Vào phòng mà không đóng cửa, lại còn để họ thấy anh đưa bánh cho tôi nữa chứ. Hứ!” Cậu bước tới đóng cửa, rồi cầm ly cà phê lên uống.
“Giám đốc, đây là tài liệu cần anh ký, còn đây là hồ sơ hôm qua anh chưa chịu xem. Mà này, xem xong thì tự anh xếp lại đó!”
“Còn em tính đi đâu?”
“Đương nhiên là ăn bánh rồi, anh mua để tôi bỏ đi à?” Nói xong, Gia Thụy cầm ly cà phê và hộp bánh quay về bàn ngồi ăn. Khoảng mười lăm phút sau, có điện thoại gọi đến.
“Gia Thụy, có điện thoại!” Không thấy cậu trả lời, Mộc Lăng bèn nhấc điện thoại lên nghe. Là phòng nhân sự gửi hồ sơ lên.