45. Chương 45: Cuộc Điện Thoại Tréo Ngoe

Yêu Em Đến Chết

Chương 45: Cuộc Điện Thoại Tréo Ngoe

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Lăng vồ tới, đè Gia Thụy nằm sấp dưới thân mình. Anh mỉm cười, rồi đưa vật nam tính của mình thẳng vào sâu bên trong.
“Ahhhhh…không muốn..Không muốn nữa mà..”
“Em giữ sức đi, lát nữa có khi còn không thở nổi đấy.”
Vật nam tính của Mộc Lăng sưng to, nổi gân xanh tím. Anh từ từ đưa nó vào hậu huyệt của cậu, lần này nhẹ nhàng hơn lúc nãy. Gia Thụy sướng đến tê dại, tay cậu nắm chặt ga giường, khẽ bật tiếng “Ahhh…”. Mộc Lăng ra vào nhịp nhàng, tạo nên những tiếng “chát chát”.
Anh vỗ vào mông cậu “chát chát” khiến cậu giật nảy mình. Mộc Lăng đưa tay lên vai cậu, kéo cậu lại gần. Anh thúc liên tục, tiếng “phạch phạch” vang lên không ngớt. Mộc Lăng nằm đè trên người Gia Thụy, thúc rất nhanh và mạnh, khiến đầu giường va vào tường ầm ầm như muốn đổ sập.
“Á…”. Gia Thụy kiệt sức, giọng cậu đã khản đặc vì thiếu nước. Mộc Lăng di chuyển chậm lại, rồi lấy chai nước suối ở đầu giường uống một ngụm. Sau đó, anh kéo đầu Gia Thụy xoay lại, ép cậu uống nước. Chỉ trong chốc lát, anh đã ép Gia Thụy uống hết cả chai, khiến bụng cậu căng tròn vì nước.
Sau đó, mọi chuyện lại đâu vào đấy. Mộc Lăng thúc hông nhanh như máy móc vào mông Gia Thụy. Đến lúc cao trào, cậu phóng thích ra nhiều hơn những lần trước.
Sáu giờ sáng, tiếng chuông điện thoại trong phòng Gia Thụy reo lên. Cậu không muốn bắt máy, nhưng Mộc Lăng đã nhanh tay hơn cả suy nghĩ, cầm lấy điện thoại.
“Chị Giao sao vậy?”
“Hức…ưmm”. Mộc Lăng vẫn ra vào bên trong cậu, tay vẫn giữ điện thoại nghe máy. Nghe thấy tên chị Giao, Gia Thụy liền hoảng sợ, đưa tay che miệng, nức nở lắc đầu, ra hiệu Mộc Lăng mau tắt máy. Thấy Gia Thụy sợ hãi đến vậy, Mộc Lăng liền trêu chọc cậu.
“Em ấy đang ở đây, chị nói chuyện với em ấy này.”
Mộc Lăng đặt điện thoại cạnh Gia Thụy. Hông anh vẫn đưa đẩy, nhưng nhẹ nhàng hơn.
“Chị Giao, em hức…em nghe..”
“Em ốm sao, giọng em khàn lắm.”
“Ahhh..ưm…Không có, em vẫn khỏe.”
“Vậy được rồi, chị muốn nói chuyện này chuyện kia. Này, em có nghe chị nói không đấy?”
“Ưm..Ha…”. Trong lúc chị Giao nói, Mộc Lăng vẫn cứ thúc mạnh bên trong cậu, khiến cậu không thể tập trung nghe chị Giao nói gì, chỉ còn biết ư ử rên rỉ.
“Mộc Lăng, cậu dừng ngay cho tôi…Gia Thụy em bị nó ức hiếp đúng không?”
“Em có làm gì Gia Thụy đâu, nếu chị nói xong rồi thì tắt đây. Không đúng lúc chút nào.”
Mộc Lăng vừa tắt máy, Gia Thụy cũng buông tay ra, nức nở khóc. Mộc Lăng gần như đạt đến cao trào, anh thúc mạnh vào trong, cả người co rút, phóng dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong bụng Gia Thụy.
“AHHHH”/ “Hừ..”
Cả người Gia Thụy co rút, tinh dịch trào ra ngoài, chảy xuống giường thành một vũng. Bây giờ Gia Thụy mắt không mở lên nổi nữa, mí mắt sưng phù đỏ ửng, cơ thể thì chi chít dấu hôn cắn của Mộc Lăng. Anh bế Gia Thụy vào phòng vệ sinh để tắm rửa. Anh đưa tay vào bên trong, móc hết tinh dịch ra. Nhưng mỗi lần đưa vào, Gia Thụy lại “Ưm” lên. Anh nhanh chóng tắm sạch cho cậu, rồi bế cậu ra ngoài.
Sau khi tắm xong, Mộc Lăng cũng chẳng biết để Gia Thụy nằm ở đâu nữa, vì tối qua chỗ nào cũng đã bị “làm” qua rồi. Thế nên, anh đưa Gia Thụy sang căn hộ của mình cạnh bên. Mộc Lăng nhìn đống hỗn độn mà cảm thấy mệt mỏi, anh quyết định gọi người làm vệ sinh đến dọn dẹp, thay cả rèm cửa và ga giường.
Sau khi dọn dẹp xong thì cũng đã đến trưa. Anh đi nấu bữa trưa cho cậu. Vì đã hành Gia Thụy cả đêm, anh muốn tẩm bổ cho cậu mau chóng hồi phục sức lực, để còn có thể tiếp tục mà…