46. Chương 46: Anh ấy là chó

Yêu Em Đến Chết

Chương 46: Anh ấy là chó

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Thụy ngủ gần hai ngày mới tỉnh, dù không quá đau đớn nhưng toàn thân vẫn ê ẩm. Sau khi Mộc Lăng cho người dọn dẹp xong, anh bế cậu về phòng. Bây giờ Gia Thụy đã tỉnh, cậu đi đánh răng và ăn uống. Vì đã vận động quá sức, cậu đói đến mức đi không vững.
Cậu vào phòng tắm thay quần áo, nhìn thấy khắp người chi chít dấu răng, ngay cả bàn tay cũng không ngoại lệ. Tắm xong, cậu quấn áo tắm đi ra ngoài và xuống bếp ăn một bữa thật no nê.
Sau đó, Gia Thụy lấy chiếc vali nhỏ ra, bỏ quần áo vào, rồi xuống bếp lấy thêm một ít đồ ăn. Gia Thụy vừa sắp xếp đồ đạc vừa khóc, nước mắt rơi lã chã. Cậu lấy vài bộ quần áo, thêm mì gói, bánh kẹo... và không quên hai chiếc thẻ ngân hàng của Mộc Lăng cùng một xấp tiền mặt.
Sắp xếp đồ xong, cậu thay quần áo: một chiếc áo len cổ lọ, quần ôm sát, bên ngoài khoác thêm áo khoác rồi xách vali ra khỏi nhà. Gia Thụy vừa lên xe vừa khóc, sau đó lấy điện thoại gọi cho mẹ.
“Mẹ..hức…con không sống với Mộc Lăng nữa..huhu..”
“Mộc Lăng, nó ức hiếp hay đánh con sao?”
“Vâng..hứ...hức…con bỏ nhà đi đây…Mộc Lăng là con chó..ha...anh ấy cắn con..hứcc”
“……. Mẹ Gia Thụy nghe xong thì bất lực. Bà hiểu rõ Mộc Lăng đã làm gì với cậu con trai mình. Lần trước bà đến chăm sóc Gia Thụy, bà đã thấy cậu nằm lì một chỗ; lần này cậu vừa khóc vừa đòi bỏ đi, chắc hẳn là rất dữ dội.”
“Con cứ đến resort của chú đi, ta sẽ cho người ra đó sắp xếp, rồi bảo người đưa đơn xin nghỉ phép cho Chỉ Giao.”
“Hức..vâng”
Gia Thụy lái xe đến resort, chỉ mất 50 phút di chuyển. Mẹ cậu đã dặn chú ra đón, và nói rằng cậu chỉ được ở đó 4 ngày, còn chuyện của hai đứa thì phải tự giải quyết. Nếu không giải quyết được, ba cậu sẽ đích thân ra mặt.
Lên phòng, Gia Thụy liền thay đồ, mặc bộ áo choàng ngủ, sau đó gọi đồ ăn và rượu lên phòng để thưởng thức. Kể từ khi gọi điện cho mẹ, cậu đã tắt luôn điện thoại và vứt nó dưới xe. Trong phòng lúc này, cậu chỉ có mỗi chiếc laptop để chơi game.
Sau những trận 'hành hạ' kịch liệt của Mộc Lăng, Gia Thụy chỉ ăn toàn đồ bổ để dưỡng sức. Cậu sợ Mộc Lăng lắm, lúc anh làm tình cứ như mấy con vật lên cơn, cứ làm mãi, làm mãi không biết mệt.
Trong lúc Gia Thụy thản nhiên ăn uống thư giãn, Mộc Lăng vẫn còn ở công ty làm việc. Anh chưa hề hay biết việc Gia Thụy đã rời đi, còn mẹ cậu đã đến căn hộ của Gia Thụy đợi Mộc Lăng về để dạy dỗ anh một bài học.
Đến trưa, Mộc Lăng trở về nhà. Vừa mở cửa, anh đã giật mình khi thấy mẹ Gia Thụy đang ngồi ở phòng khách.
“Mẹ….”
“Về rồi đấy à, ngồi xuống đây ta có chuyện muốn nói.” Mộc Lăng đi đến ghế, ngồi đối diện bà.
“Rốt cuộc con đã làm gì Gia Thụy mà đến nỗi nó phải bỏ nhà đi? Con trai của ta, ta còn chưa đánh nó một cái nào, vậy mà con lại đánh, lại cắn nó đến mức nó vừa khóc vừa kể cho ta nghe. Mộc Lăng!!”
“Con chỉ đánh và cắn yêu em ấy…Con không có ức hiếp em ấy.”
“Ta không hiểu nổi hai đứa con! Không phải ta đã bảo con phải nhẹ nhàng rồi sao? Da thằng bé trắng như vậy, đương nhiên sẽ để lại dấu vết rất rõ. Bây giờ nó sợ con rồi, nó bỏ nhà đi luôn rồi, con cứ sống một mình đi!” Mộc Lăng ngồi nghe mẹ cậu mắng, đến khi nghe nói Gia Thụy bỏ đi, anh liền chạy lên phòng. Quần áo của cậu đã bị lấy đi vài bộ, chiếc vali cũng biến mất. Anh lấy điện thoại gọi nhưng không có tín hiệu.
“Mẹ, vậy em ấy đi đâu? Lỡ bị người khác lừa thì sao?”
“Ta không biết! Con tự đi mà tìm. Nếu không tìm được, ta sẽ bắt nó về và không cho nó quay lại với con nữa!”
“…..”