48. Chương 48: Đừng khóc

Yêu Em Đến Chết

Chương 48: Đừng khóc

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Lăng đứng tựa vào tủ quần áo khiến Gia Thụy giật mình. Cậu ngồi bất động trên ghế, không dám nhúc nhích hay thở mạnh, sợ Mộc Lăng sẽ nghe thấy. Nước mắt Gia Thụy đã chực trào ra, cậu sắp khóc đến nơi nhưng vẫn cố không quay đầu lại.
“Sao lại im lặng? Anh vì nhớ em mà trằn trọc không yên, vậy mà em lại ở đây ăn uống vui vẻ thế này. Xem ra em rất muốn trốn tránh anh. Được thôi, anh sẽ không lo cho em nữa.”
“Hức… hức… aaa…” Gia Thụy ngồi trên ghế, buông nĩa xuống bàn rồi ôm mặt khóc nức nở. Mộc Lăng chỉ bực mình vì cậu tự ý bỏ đi, anh chỉ định trách mắng cậu một chút, nào ngờ cậu lại khóc. Mộc Lăng lúng túng bước đến bàn, ôm lấy Gia Thụy vào lòng.
“Không… có… hức… hức…” Gia Thụy khóc nức nở đến nỗi nói không nên lời, cậu cứ nấc lên liên tục. Mộc Lăng nhìn cậu mà thấy có lỗi. Cả người cậu chi chít dấu răng và dấu hôn của anh, hai mắt Gia Thụy thì sưng húp, đến giọng cũng sắp khàn.
“Anh nói đùa thôi, đừng khóc, đừng khóc.” Mộc Lăng nhấc Gia Thụy lên, đặt cậu ngồi trên đùi mình, rồi vỗ lưng cho cậu bình tĩnh lại. Có lẽ Gia Thụy đã bị anh dọa sợ thật rồi. Mộc Lăng nhẹ nhàng vuốt lưng, miệng không ngừng dỗ dành để cậu nín khóc.
Sau khi Gia Thụy nín khóc, anh dùng tay lau nước mắt cho cậu, đôi mắt cậu vẫn còn sưng đỏ húp. “Sao em lại bỏ đi? Anh đã làm gì khiến em giận sao?”
“Anh làm em đau… hức… Anh không nghe em nói… hic… Anh cắn em… ha aaaa…”
“Đừng khóc, anh xin lỗi. Sau này không được tự ý bỏ đi, biết không? Lỡ có chuyện gì thì sao?” Gia Thụy gật đầu, rồi lại bóc đồ ăn. Cậu vẫn ngồi trên đùi Mộc Lăng, chân đung đưa, ăn hết bữa tối và uống cạn ly sữa. Sau đó, anh đưa cậu đi đánh răng để chuẩn bị về.
Mộc Lăng nhìn ra ngoài thấy trời đã khuya. Nếu đưa Gia Thụy về lúc này, cậu sẽ ngủ gật trên xe mất. Thế nên, anh quyết định cùng cậu ngủ lại đây một đêm rồi sáng mai sẽ về. Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, Mộc Lăng thay áo ngủ rồi ôm Gia Thụy lên giường. Anh ôm cậu thật chặt vào lòng, như thể sợ cậu sẽ lại bỏ đi mất vậy. Cơ thể Mộc Lăng to lớn, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến Gia Thụy đau đớn, và mỗi lần đau thì chỗ đó lại bầm tím. Bởi vậy, những dấu cắn hay hôn của anh vẫn còn hằn rõ trên làn da trắng ngần của cậu.
Mộc Lăng nhận thấy Gia Thụy có vẻ không thoải mái nên anh liền buông lỏng cậu ra một chút. Gia Thụy được thả lỏng, liền đưa tay ôm lấy Mộc Lăng. Do đã quen thuộc với mùi cơ thể của nhau, cả hai rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
“Dậy thôi, nhanh nào. Đồ sâu lười.” Mộc Lăng lay Gia Thụy dậy, rồi bế cậu vào nhà vệ sinh để cậu đánh răng, còn anh thì xả nước vào bồn tắm, chuẩn bị cho cả hai cùng tắm.
Lúc đầu chỉ đơn thuần là tắm chung, nhưng sau đó, bầu không khí lại trở nên mờ ám. Mộc Lăng ngồi phía sau Gia Thụy, và cậu cảm nhận được một thứ gì đó đang cọ xát vào lưng mình. Gia Thụy hơi nhích người về phía trước một chút thì bị Mộc Lăng kéo lại.
“Em tính đi đâu?!” Gia Thụy ngã vào lồng ngực to lớn của anh, mặt cậu đỏ bừng. Giờ đây, Gia Thụy đang ngồi trên người anh, còn vật kia thì nằm giữa hai chân cậu, đang ngẩng đầu. “Mộc Lăng, buông ra!” Cậu giãy giụa thì Mộc Lăng càng ôm chặt hơn, dương vật của anh bắt đầu cọ xát lên xuống. Thứ vừa cứng vừa cong kia chạm vào một phần nhạy cảm phía dưới của Gia Thụy, khiến cậu rùng mình.