47. Chương 47: Quên Lối Về Nhà

Yêu Em Đến Chết

Chương 47: Quên Lối Về Nhà

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẫu thân của cậu ấy đã về, giờ đây huynh không biết phải tìm cậu ấy bằng cách nào. Nghe giọng điệu của mẫu thân Gia Thụy, huynh biết cậu ấy đang ở một nơi an toàn nhưng được bà giấu kín. Điện thoại của Gia Thụy đã tắt nguồn, khiến huynh không thể định vị cậu ấy qua GPS. Mộc Lăng nghe tin người nhà Gia Thụy đã gửi đơn xin nghỉ phép bốn ngày cho cậu ấy. Huynh đã tìm khắp nơi nhưng không thấy. Mộc Lăng quyết định tìm đến Mộc Nam Kình.
“Này, đệ tìm chỗ Gia Thụy đang ở giúp huynh.”
“Làm sao đệ tìm được chứ? Cậu ấy sẽ nghe lời đệ chắc?”
“Vô dụng. Đệ rủ cậu ấy đi quán bar rồi hỏi chỗ ở của cậu ấy. Nhanh lên!”
Mộc Nam Kình bị lôi từ trường đại học về chỉ vì huynh trưởng muốn tìm chỗ ở của người yêu. Mộc Nam Kình thất vọng tràn trề, nhưng vẫn phải làm theo. Đệ ấy lấy điện thoại nhắn tin cho Gia Thụy. Hai người có một trang web trò chuyện riêng. Lúc đầu nhắn tin, Gia Thụy chưa trả lời, nhưng khoảng năm phút sau, cậu ấy cũng nhắn lại: ‘Đừng lừa ta, hai huynh đệ các ngươi đều là những kẻ gian xảo. Cút!’
[Người Này Đã Chặn Ngươi]
“Không phải tại đệ đâu nha. Đệ có việc đi đây... haha... cho huynh cái điện thoại đó luôn!”
Mộc Lăng cầm chiếc điện thoại, đưa cho người điều tra để xác định vị trí. Tuy nhiên, phải mất một ngày mới có kết quả. Mộc Lăng đau đầu. Huynh chỉ cắn yêu cậu ấy vài cái mà cậu ấy đã bỏ đi. Mộc Lăng vẫn chưa thể nghĩ ra lý do gì khiến mình làm Gia Thụy giận đến vậy.
Huynh làm việc ở công ty cả ngày, đến khi trở về thì căn nhà trống trải đến vô cùng nhàm chán. Huynh tắm rửa, thay quần áo, sau đó tìm gì đó ăn tạm rồi trở về giường của Gia Thụy nằm.
“Mình đã làm sai gì chứ? Aizzz, đau đầu quá…” Huynh nằm đó không ngủ được, cứ trằn trọc xoay qua xoay lại. Bình thường đã quen ôm Gia Thụy nên giờ đây cảm thấy thiếu hơi.
Mộc Lăng trằn trọc một hồi rồi cũng ngủ quên. Huynh ôm chiếc gối của Gia Thụy, ngủ ngon lành cho đến sáng. Mộc Lăng nhớ đến Gia Thụy, liền bật người ngồi dậy, nhanh chóng thay quần áo rồi đến công ty.
Trong khi tối qua Mộc Lăng trằn trọc khó ngủ, thì Gia Thụy lại ngủ rất say. Mới chỉ hai ngày nhưng nhìn Gia Thụy đã tốt hơn, có da có thịt hơn một chút. Sau khi thức dậy, Gia Thụy đi dạo xung quanh một lát rồi quay về phòng ăn sáng, sau đó lại tiếp tục ngủ.
Gia Thụy chủ yếu là ăn, tắm, ngủ, chỉ làm vậy trong một ngày. Thỉnh thoảng cậu ấy còn xem tivi nhưng chỉ được một lát là lại lăn ra ngủ. Đó cũng là lý do Mộc Lăng gọi cậu ấy là sâu lười.
Lúc này, vị trí Gia Thụy gửi tin nhắn cho Mộc Nam Kình đã được xác định là khu resort của Tần gia. Xem ra, mẫu thân của Gia Thụy đã đưa cậu ấy đến đó. “Tốt, tối nay đến đón thê tử về thôi.” Mộc Lăng tham dự cuộc họp bốn tiếng về hợp đồng với ViA. Hợp đồng lần này đáng giá bạc tỷ nên có rất nhiều người nhắm tới, trong đó có cả phụ tử Thiếu Lan.
Bảy giờ tối, Gia Thụy nhàn nhã ngồi trong phòng xem tivi chờ bữa ăn tối. ‘Cốc cốc.’
“Nhanh vậy sao? Ta ra ngay đây.” Cậu chỉnh lại áo ngủ, mang đôi dép vào rồi đi ra cửa, nhưng cậu cũng không quên nhìn qua lỗ quan sát trên cửa. Mộc Lăng đã từng dặn cậu phải chú ý, nếu không sẽ bị người khác lừa đi mất. Khi quan sát, quả thật chỉ thấy một tỷ phục vụ đẩy xe thức ăn lên. Gia Thụy mở cửa, bảo tỷ ấy để đồ ăn lên bàn, sau đó Gia Thụy đi ra đóng cửa để dùng bữa. “Oa… ngon chết mất!”
“Là đồ ăn ngon đến mức khiến đệ quên đường về nhà luôn sao, hử?!”