Yêu Em Đến Chết
Chương 6: Phải chăng ta đã 'cong' rồi?
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đúng là khi ngủ thì ngoan ngoãn, nhưng khi thức dậy lại như một chú mèo hoang.” Đang say giấc nồng, Gia Thụy cảm thấy có ai đó vuốt ve mình, bèn hé mắt. Cậu thấy Mộc Lăng đang vuốt tóc mình, còn lẩm bẩm rằng cậu giống mèo hoang.
“Đủ rồi đấy, bỏ cái tay heo của anh ra!” Gia Thụy hất tay Mộc Lăng ra rồi ngồi dậy. Thấy cậu cứ giữ khoảng cách, Mộc Lăng liền chồm người tới ôm chặt cậu vào lòng.
“Gia Thụy, có được em là thật, yêu em là thật, cần em bên cạnh cũng là thật.”
“......”
“Hai năm qua, những gì anh nói đều là thật lòng. Em hãy cho anh một cơ hội, được không?”
“......”
“Đừng lảng tránh anh.” Thấy Gia Thụy vẫn im lặng, Mộc Lăng buồn bã gục đầu lên vai cậu. Anh nắm lấy bàn tay cậu, đan vào tay mình rồi đưa lên môi hôn nhẹ.
“Em không hiểu vì sao anh lại thích em.”
“Vì trái tim này chỉ muốn thuộc về em. Anh không thích bất cứ ai khác, chỉ thích mỗi em thôi.”
“Anh sẽ không phụ lòng em chứ?”
“Sẽ không.”
“Không lăng nhăng chứ?”
“Tuyệt đối không.”
“Được, em sẽ suy nghĩ.” Cuộc trò chuyện diễn ra nhanh chóng. Gia Thụy không thể hiểu nổi rốt cuộc bản thân mình có thật sự “cong” hay không. Ngoài gương mặt sở hữu nét đẹp hài hòa giữa nam và nữ, thì cơ thể cậu vẫn là một người đàn ông mà. Hay là số phận đã sắp đặt để Gia Thụy gặp được Mộc Lăng?
Những lời Mộc Lăng vừa nói có thể xem là một lời tỏ tình. Bây giờ, chỉ cần Gia Thụy đồng ý, thế giới sẽ bớt đi hai người cô đơn. Thế nhưng, chuyện tình yêu đồng giới là một vấn đề chưa được xã hội chấp nhận hoàn toàn. Đặc biệt, bà nội của Gia Thụy luôn mong cháu trai mình sẽ lấy vợ, sinh con, có một gia đình yên ấm. Nếu Gia Thụy chấp nhận Mộc Lăng, cậu sẽ cảm thấy có lỗi với bà nội. Nhưng cậu cũng không muốn làm Mộc Lăng buồn. Sau một hồi suy nghĩ, Gia Thụy rời đi mua đồ ăn trưa, bỏ lại Mộc Lăng một mình trong phòng làm việc.
Hôm nay, Gia Thụy không biết ăn món gì nên tùy tiện chọn hai phần cơm, một phần canh rau củ lớn và một phần thịt. Từ căng tin công ty đến chỗ pha cà phê không xa, nên Gia Thụy ghé vào pha cà phê luôn. Vì uống cà phê hòa tan nên cậu phải đợi nước sôi. Đúng lúc đó, điện thoại di động của cậu reo lên.
“Bà nội, có chuyện gì không ạ?”
“Ngày mai đến nhà hàng XX. Cháu gái ông Lâm về nước, ta muốn giới thiệu con cho con bé.”
“Không cần đâu bà nội. Chuyện mai mối này đã thất bại nhiều lần rồi, con không muốn tốn thêm thời gian nữa.”
“Thằng nhóc này! Ta đã quyết định rồi, ngày mai con không đến thì đừng trách ta!”
“Nhưng... tút... tút...” Lại là một buổi xem mắt trá hình mà bà nội của Gia Thụy sắp đặt. Nào là con trai chủ tịch Trần, cháu gái thị trưởng, em gái họ hàng của bà con xa... Gia Thụy không hề muốn một cuộc tình yêu mang tính chính trị, không muốn có sự sắp đặt hay tác động từ người khác. Cậu chỉ mong trong tình yêu, chỉ có hai người họ thật lòng yêu nhau. Còn về Mộc Lăng, có lẽ đây sẽ là khoảng thời gian để cả hai tìm hiểu nhau thật kỹ. Pha xong hai cốc cà phê, Gia Thụy mang chúng cùng đồ ăn lên phòng làm việc.
“Ăn xong rồi hẵng làm, lại đây!” Nghe Gia Thụy gọi, Mộc Lăng liền vểnh tai, ngoan ngoãn như chú cún con. Anh nhanh chóng đi đến bàn, nhìn Gia Thụy bày đồ ăn ra, cứ như một cô vợ nhỏ đang chăm sóc chồng vậy.
“A!” Trong lúc bày canh lên bàn, Gia Thụy vô tình đụng phải cốc cà phê nóng, khiến nó đổ ra làm bỏng tay cậu. Thấy vậy, Mộc Lăng liền vội vàng bế Gia Thụy vào nhà vệ sinh, đặt cậu lên bệ rửa tay rồi mở vòi nước.
“Sao em bất cẩn vậy? Có đau lắm không?” Mộc Lăng để vòi nước chảy xuống vết bỏng, hành động vô cùng dịu dàng và lo lắng, sợ Gia Thụy đau.
“Em đâu phải phụ nữ, vết bỏng không lớn lắm. Không đau đâu.”
“Đỏ ửng lên thế này mà sao không đau được chứ? Để anh thoa thuốc cho em.” Mộc Lăng vẫn bế Gia Thụy từ trong phòng vệ sinh ra ngoài, sau đó lấy thuốc mỡ thoa lên tay cậu. Anh vừa thoa vừa thổi nhẹ, khiến Gia Thụy mỉm cười.
“Không đau đâu, chỉ là da em trắng nên nó đỏ hơn bình thường thôi. Được rồi, ăn cơm thôi.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của Mộc Lăng, Gia Thụy thấy có chút tội nghiệp nên nói vậy để anh yên tâm. Chứ thực ra, vì da cậu vừa trắng vừa mỏng nên vết bỏng rất đau. Sau khi thoa thuốc mỡ, cảm giác mát hơn một chút rồi.
“Anh ăn nhiều rau vào, tốt cho sức khỏe chứ không hại gì đâu.”
“Tuân lệnh bà Lăng!”