Yêu Em Đến Chết
Chương 66: Gọi Là Mẹ
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Lăng để cậu quỳ lên rồi thúc mạnh vào mông, anh điều chỉnh lực lúc mạnh lúc nhẹ để Gia Thụy không bị đau. Gia Thụy nằm phía dưới nức nở, Mộc Lăng cũng nhẹ nhàng vuốt ve lưng cậu. Có lẽ vì không khí ở đây quá kích thích, Gia Thụy hai chân run rẩy mà bắn ra rất nhiều.
Phía sau siết chặt lấy anh, Gia Thụy xoay người lại ôm lấy cổ anh, hai chân co lên tạo thành hình chữ M. Giọng cậu thút thít bên tai anh như tiếng mèo kêu.
Cứ như thói quen, mỗi lần ôm cổ anh là cậu lại cắn nhẹ vào yết hầu đang lên xuống của anh. Mộc Lăng đang rất nhẹ nhàng nhưng lại như bị cậu trêu chọc, côn thịt anh càng cứng hơn, giật mạnh như điên bên trong cậu. Mộc Lăng bị cậu co bóp đến tê dại, chỉ một lát sau là anh đã bắn ra.
Mộc Lăng rút ra, chất lỏng trắng theo sự đóng mở của cúc hoa chảy xuống, tấm khăn lót phía dưới đã ướt đẫm. Mộc Lăng bế cậu lên rồi kéo tấm khăn đó quăng sang một bên. Đôi mắt màu xanh của Gia Thụy quả thật rất đẹp, anh chỉ nhìn thôi cũng muốn cứng trở lại.
Nhưng Mộc Lăng lại sợ, nếu làm nữa thì không chừng ngày mai sẽ mất vợ luôn. Cuối cùng, anh đã đưa cậu đi tắm rửa sạch sẽ.
Anh rất sợ cậu sẽ nổi giận, nên sau đó Mộc Lăng gọi người đến đưa cậu về. Bây giờ là buổi chiều, anh đưa Gia Thụy về nhà chính và cho Gia Thụy về phòng của mình ngủ.
Lúc bế cậu vào nhà, mọi người đều có mặt đông đủ, cả nhà đang ở phòng khách xem TV, nhưng người phấn khích nhất là mẹ của anh. Bà ấy thấy anh bế Gia Thụy về thì cứ cười tủm tỉm vì trên mặt anh có vết răng vừa bị cắn, còn Gia Thụy thì được anh ôm trên tay, trên người cậu còn được đắp bởi áo vest của Mộc Lăng.
“Ba, mẹ bị sao vậy?”
“Nhóc con, câu hỏi đó có ý gì đây??”
Mộc Nam Kình thấy vẻ mặt của ba mình như vậy nên thôi, không dám hỏi nữa. Sau khi Mộc Lăng đưa Gia Thụy lên phòng thì theo ba mình vào thư phòng. Vấn đề cũng chẳng có gì nghiêm trọng, đó là về việc ký hợp đồng với ViA.
“Ta đã nghe tin Thiên Phi về, nhưng vấn đề này là của hai đứa. Muốn ký hợp đồng cũng được, không ký cũng được, công ty do con quản lý nên con tự cân nhắc. Từ mẹ đến bà nội con ai cũng chấp nhận Gia Thụy rồi thì việc của thằng bé Thiên Phi đó chấm dứt càng nhanh càng tốt.”
“Con với cậu ta có gì với nhau đâu chứ.”
“Vậy sao nó dám đến tìm mẹ con để uy hiếp. Tốt nhất con nên giải quyết đi trước khi nó vượt xa dự tính của ta.”
“Áhhhh.” Đột nhiên Mộc Lăng nghe tiếng thét của Gia Thụy, anh chạy về phòng thì thấy cửa mở. Lúc nãy khi anh vào thư phòng thì mẹ anh đã lẻn vào phòng để xem Gia Thụy.
“Bác… bác gái…”
“Không, gọi là ‘mẹ’. Nào, gọi đi.”
“Mẹ… mẹ…” Gia Thụy chưa biết chuyện gì đang xảy ra nữa, khi nãy cậu mở mắt ra thì thấy bà ngồi đó nhìn cậu. Gia Thụy nhìn quanh thì mới biết đây là nhà anh.
“Tốt, gọi lần nữa đi.”
“Mẹ.”
“Mẹ!!!! Mẹ đang làm gì đó??” Mộc Lăng thấy cửa mở, bước vào thì thấy cảnh tình tứ của hai người. Một người thèm hơi con dâu đến ngốc luôn rồi, còn một người thì ngơ ngác không biết chuyện gì.
“Cái thằng chết tiệt, làm tuột hết cảm xúc. Hay ta có đề nghị, hay con dọn sang đây sống đi. Sống tại đây, cùng tên ăn hại đó. Con thấy được không??”
“Chuyện này đột ngột quá nên…”
“Không sao, con cứ suy nghĩ đi, ta không ép con đâu.”
“Mộc Lăng, đúng không con trai?!!”
“Đúng, đúng… mẹ nói đúng.”