Yêu Em Đến Chết
Chương 67: Anh làm em đau
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ anh ra đóng cửa, vẻ mặt bà rạng rỡ như vừa nhặt được vàng. Giờ trong phòng chỉ còn Mộc Lăng và Gia Thụy. Gia Thụy bò ra góc giường, Mộc Lăng liền ôm cậu đặt lên đùi rồi hôn khắp mặt cậu, nắm lấy bàn tay nhỏ bé trong tay mình.
Anh hôn lia lịa, hôn đến khi má cậu đỏ ửng mới thôi. Gia Thụy ôm cổ anh, hôn lên cổ anh.
Anh bế cậu xuống dưới chuẩn bị ăn tối.
Gia Thụy về nhà anh được mẹ anh cưng như trứng. Vì anh đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa chịu kết hôn, nên khi nghe tin anh hẹn hò với Gia Thụy, bà không hề phản đối mà còn rất ủng hộ. Dù chỉ có hai cậu con trai, nhưng cả hai đều không thích con gái, điều này bà biết, cả nhà đều biết nhưng chẳng ai nói ra. Ngay cả ông bà của anh cũng rất ủng hộ cháu mình.
Đó có lẽ là điều tốt, Mộc Lăng cũng mừng khi Gia Thụy được mọi người trong nhà yêu thương như vậy. Khi mọi người gặp Gia Thụy, dường như anh lại trở thành người ngoài. Mỗi khi anh ghé qua đây, bà nội lại hỏi Gia Thụy thế nào, sao không bảo thằng bé về đây.
Mẹ anh cũng chẳng khác, bà cứ cho người mang đồ ăn lên cho cậu, chiều theo ý Gia Thụy vô điều kiện. Thậm chí còn mang cả thùng đồ ăn vặt đến công ty cho cậu.
Mộc Lăng bế Gia Thụy xuống lầu, để cậu ngồi ở phòng khách chơi. Mẹ anh thì bắt anh vào bếp nấu đồ ăn. Mộc Lăng cũng nghe theo, đi vào bếp. Trong khi anh đứng nấu, cậu ngồi ngoài nhìn vào, thấy anh cứ loay hoay nên đã đi vào định phụ một tay.
“Ahhh đau… Anh làm em đau!”
“Em đứng sau lưng anh làm gì chứ? Có sao không?”
Gia Thụy vừa đi tới thì đúng lúc anh đang xoay lưng lại. Cậu chưa kịp nói gì đã bị cánh tay anh vung trúng mặt. Tay của Mộc Lăng rất to, lần nào cũng vậy, Gia Thụy ở gần Mộc Lăng là không bị anh quơ trúng thì cũng bị anh đè cho muốn ngạt thở.
“Đau, cái đồng hồ của anh đập vào trán…”
“Ơ ơ đừng khóc, đừng khóc… anh xin lỗi, anh xin lỗi!!”
Trán cậu bị cái đồng hồ của anh đập vào, đỏ lên và bị trầy xước. Mộc Lăng bế cậu ra phòng khách để dán vết thương lại. Dán xong, anh hôn lên chỗ vừa bị đau, rồi hôn khắp mặt cậu khiến mặt cậu đỏ bừng.
Cuối cùng, người làm cũng phải vào bếp nấu ăn, còn anh ôm cậu ngồi ngoài phòng khách cả buổi để dỗ dành. Trán cậu sưng đỏ, nước mắt cứ chảy ra mãi. Khi Gia Thụy gần nín khóc, anh lại trêu cậu là đồ khóc nhè khiến cậu khóc mếu máo nhìn rất đáng yêu. Mộc Lăng định tiếp tục trêu thì…
“Khụ… cái thằng này, con muốn chết sao!!”
Mẹ anh nãy giờ cùng ba anh ngồi đó uống trà. Bà thấy Gia Thụy bị Mộc Lăng chọc cho khóc thì muốn qua đánh anh một trận. Gia Thụy không khóc nữa, chỉ còn thút thít, thì Mộc Lăng lại nhìn cậu giả vờ khóc theo, nước mắt anh cũng lưng tròng sắp trào.
“Mộc Lăng, cái thằng này!”
Một tuần sau đó, Gia Thụy được anh đưa về nhà thường xuyên hơn. Mẹ anh bảo không cần làm việc nữa, cứ tiêu tiền của Mộc Lăng là được rồi. Gia Thụy rất bất ngờ, đúng là mẹ anh rất thương cậu. Thỉnh thoảng bà dẫn cậu đi mua sắm, còn đưa Gia Thụy đi thăm cô, dì, chú, bác… của anh. Bà thật sự coi Gia Thụy như con dâu vậy, thậm chí còn hơn cả con dâu. Còn đối với Mộc Lăng thì anh chả là gì trong mắt bà.