70. Chương 70: Em còn muốn trêu chọc đến bao giờ?

Yêu Em Đến Chết

Chương 70: Em còn muốn trêu chọc đến bao giờ?

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thật là chán, làm sao mà ngủ tiếp được đây?!” Mộc Lăng ôm Gia Thụy trằn trọc mãi nhưng không sao chợp mắt lại. Lúc này, anh nhìn ra rèm cửa, đã thấy một chút ánh sáng ban mai. Mộc Lăng cẩn thận quấn Gia Thụy vào chăn, đặt chiếc gối nhỏ cho cậu ôm rồi thẳng tiến vào nhà vệ sinh.
Mộc Lăng không muốn để Gia Thụy phải khóc, cũng không muốn khiến cậu đau thêm nữa. Anh ở trong nhà vệ sinh tự mình giải quyết “vật kia” đang ngẩng cao đầu, sau đó đánh răng, thay quần áo rồi bước ra ngoài.
Mộc Lăng bước ra thấy cậu vẫn còn ngủ say, bèn đi xuống bếp hầm canh gà. Gia Thụy thường rất thích ăn canh gà. Anh bật bếp, để nồi canh ở đó rồi quay lại phòng. Mộc Lăng kéo rèm cửa ra, rồi đi đến bên giường gọi Gia Thụy dậy. Anh nằm xuống giường, nhẹ nhàng bóp bóp má cậu.
“Dậy nào, bảo bối ♡”
“Ưm…”
Gia Thụy lăn sang một bên khác, chui tọt vào chăn, dường như cậu chẳng muốn dậy chút nào. Mộc Lăng bật cười, vén chăn ra, rồi nằm xuống ôm cậu vào lòng, để cậu nằm trên người mình. Tay anh nhẹ nhàng xoa xoa tóc cậu.
“Dậy nhanh đi, đừng ngủ nữa.”
Gia Thụy vẫn cứ lười biếng, úp mặt lên ngực anh. Tay cậu luồn vào trong áo Mộc Lăng, nhẹ nhàng se se đầu nhũ của anh. Lúc đầu chỉ là một tay, sau đó là cả hai bàn tay. Bàn tay Gia Thụy lành lạnh. Cậu vẫn nhắm mắt, tay thì cứ xoa xoa, nhéo nhéo. Cứ tưởng chỉ dừng lại ở đó, nào ngờ cậu lại vén áo rồi chui hẳn vào trong áo anh. Mộc Lăng cứ để mặc cậu muốn làm gì thì làm, anh biết cậu đã thức nhưng vẫn còn lười biếng chưa muốn rời giường.
“A! Đừng cắn!”
Bên trong áo, Gia Thụy mở mắt. Tay trái cậu vẫn xoa đầu nhũ của anh, còn miệng thì liếm quanh rồi cắn nhẹ bên còn lại. Vì quá đột ngột nên Mộc Lăng giật mình.
“Tại sao anh dám làm chuyện xấu khi em đang ngủ?”
Gia Thụy chui ra khỏi áo anh, đôi mắt nhìn thẳng về phía Mộc Lăng gặng hỏi. Thực ra, lúc cậu bị Mộc Lăng sờ mông thì cậu đã tỉnh rồi. Gia Thụy lúc đó nghĩ anh chỉ sờ một chút rồi thôi, nên cậu cứ mặc kệ. Nào ngờ, anh lại dám hôn xuống mông cậu.
Gia Thụy lúc đó vô cùng hồi hộp. Cứ mỗi lần Mộc Lăng hôn mút mông mình, cậu lại biết anh đã cực kỳ 'muốn' cậu. Gia Thụy khi ấy cứ giả vờ ngủ mặc dù cảm thấy rất nhột. Cậu hé mắt, thấy lồng ngực anh phập phồng, còn phía dưới thì cương cứng. Giây phút đó cậu nghĩ mình sẽ “tiêu đời” rồi, nhưng may mắn là anh chỉ cọ xát chứ không đưa vào bên trong.
Gia Thụy không dám hé miệng, sợ rằng âm thanh của chính mình sẽ khiến anh hóa thành dã thú. Khi nhắm mắt như vậy, cảm giác thật sự rất kích thích, bởi cậu chẳng biết anh định làm gì với mình, chỉ cảm nhận được bàn tay to lớn đang lướt trên da thịt mình.
“Anh chẳng làm gì xấu cả!” Mộc Lăng đáp lời với gương mặt đầy vẻ tự hào.
“Vậy anh cởi quần áo của em làm gì?”
“Chỉ là muốn giúp em thoải mái một chút thôi.” Gia Thụy mặc kệ lời anh nói. Cũng may lúc đó cậu không mở mắt, nếu không bây giờ chắc cậu còn 'nuốt' anh vào bụng mất.
Gia Thụy trườn lên, ôm lấy cổ anh. Cậu đã quá quen thuộc với mùi cơ thể của anh rồi. Mỗi lần ôm cổ Mộc Lăng, cậu đều hít hà ngửi. Gia Thụy vẫn tiếp tục trêu đùa với đầu nhũ của anh. Cậu dùng hai ngón tay kéo nhẹ đầu nhũ anh rồi buông ra, sau đó lại tiếp tục.
“Em đã chơi đủ chưa?”
Gia Thụy mỉm cười, ngồi dậy vén áo anh lên, sau đó dùng một ngón tay kéo một đường từ đầu nhũ anh xuống cơ bụng. Cậu vẽ theo từng rãnh múi cơ bụng của anh, nhìn tư thế cậu ngồi trên hông anh vô cùng nóng bỏng.