Yêu Em Đến Chết
Anh Tốt Thế Này, Sao Nỡ Bỏ Chứ?
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia Thụy cố tình vuốt ve trên người anh. Mộc Lăng đột nhiên bật dậy. "Canh!" "Gì chứ!" Anh đứng dậy rồi chạy xuống bếp. Gia Thụy cũng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Mộc Lăng "ăn chay" như vậy. Sau khi tắm xong, Gia Thụy xuống bếp, thấy anh đang bưng canh đặt xuống bàn.
"Ha. Xem ra đã có cách trị anh rồi, Mộc Lăng."
Cậu mặc một chiếc áo rộng thùng thình và chiếc quần short đen đi xuống bếp, lục tủ lấy sữa uống, rồi ăn bát canh anh đã dọn sẵn. Gia Thụy thấy Mộc Lăng đứng đó như chờ đợi lời khen của cậu, nhưng cậu cứ thế ngồi ăn canh, giả vờ không nhìn thấy gì.
Từ nhà bếp đến ghế sofa ở phòng khách không xa lắm, cậu bưng bát canh ra đó ngồi, mặc kệ Mộc Lăng vẫn đứng ở bếp.
"Wow, đẹp trai quá!"
Từ phòng khách vang lên tiếng trầm trồ, cùng những lời khen có cánh mà Gia Thụy dành cho những người mẫu nam trên TV. Mộc Lăng vẫn còn đang ngỡ ngàng thì lại nghe thấy Gia Thụy khen người khác.
"Này Tần Gia Thụy, em nói ai đẹp trai?!"
"À, em đang ăn, anh nói gì em không nghe."
Gia Thụy vẫn chăm chú xem mấy anh người mẫu khoe cơ bắp, miệng không ngừng trầm trồ... Mộc Lăng bực bội tắt TV, sau đó ngồi nhìn cậu chằm chằm.
"Sao lại tắt? À mà đến giờ làm rồi. Anh đi đi, đi làm đi."
Cậu đưa tay quơ quơ, ý bảo Mộc Lăng mau đi. Anh tức đến mức không nói nên lời, chỉ ú ớ: "Em... em..."
"Em gì chứ? Bây giờ có đi đến công ty không?"
Mộc Lăng phát cáu bỏ lên phòng thay quần áo. Gia Thụy thì vẫn ngồi đó bật TV tìm tin tức gì đó để xem. Một lát sau anh xuống, cố tình đi lại gây ra tiếng động lớn để Gia Thụy chú ý, nhưng cậu cứ cắm đầu vào TV, chẳng quan tâm gì.
"Anh đi làm đó."
"Đi đi, nhớ đóng cửa."
"Anh đi đây!"
"Ừm."
Anh cứ nói là đi nhưng cứ đi đi lại lại, chưa chịu ra khỏi cửa. "Em không hôn tạm biệt sao? Anh so với cái TV đó không có giá trị gì sao?"
"Em đau chân quá nên không hôn đâu... Vả lại, cái TV này đắt hơn rồi. Anh đi đi, đừng nói nhiều nữa."
"Đúng là tức chết mà! Em dám ăn sạch rồi đá anh sang một bên à? Em... em... AHH!!!"
Mộc Lăng giận nhưng chẳng dám làm gì, anh đi ra khỏi nhà, đóng cửa "rầm" một cái. Thật tốt là anh đã nghe lời.
Gia Thụy thấy anh đi rồi thì khẽ nhếch môi cười. "Anh tốt như vậy, sao nỡ bỏ chứ? Hahaha." Cậu ngồi đó vừa ăn vừa nhớ tới gương mặt tức giận của Mộc Lăng mà mỉm cười. Một lát sau, ăn xong thì mẹ Mộc Lăng lại đến chở cậu đi mua đồ. Mặc dù cậu có tiền nhưng bà không cho cậu thanh toán, mà đưa cho cậu một chiếc thẻ đen và dặn cứ tiêu xài thoải mái.
Mẹ Mộc Lăng dắt cậu đi chọn một số đồ gia dụng trong nhà, và vài món đồ trang trí nhỏ xinh. Cậu thắc mắc: "Mình mua đồ nhiều vậy thì dùng sao cho hết hả mẹ?"
"Mua thì phải dùng rồi, sau này con sẽ biết thôi. Nào, bây giờ mua một ít đồ ăn vặt nào."
Mẹ Mộc Lăng nghe thấy cậu gọi bằng mẹ thì sung sướng muốn khóc, giọng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nghe vô cùng dễ chịu. Bà cứ đi chọn thứ này cho cậu rồi thứ kia cho cậu, đến nỗi hai ba nhân viên phải mang hộ.
Cậu thấy như vậy là quá nhiều rồi nên nói với bà ấy là muốn về. Nói mãi thì bà mới chịu về.
"Về tới rồi, mệt chết đi được! Tiêu tiền cũng thật mệt mỏi mà!"
Cậu về thì ngả xuống ghế sofa nằm. Bây giờ đã là buổi trưa, cậu định sẽ gọi đồ ăn chứ không nấu nữa. Khi đang đắn đo xem nên ăn món gì thì chị Giao gọi đến.
"Gia Thụy, em hại cả công ty rồi!"
"Gì chứ, em đã làm gì đâu?" Cậu chẳng biết mình đã làm gì sai, nhưng nghe giọng chị Giao vừa mệt mỏi vừa trách móc. "Em hay lắm!!!"