74. Chương 74: Anh sai rồi, em đừng bỏ anh

Yêu Em Đến Chết

Chương 74: Anh sai rồi, em đừng bỏ anh

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này trên phòng, Mộc Lăng bị mẹ nhéo tai, miệng bà liên tục mắng nhiếc:
“Cái thằng trời đánh này, đêm qua đã ôm ấp cô ả nào. Ôi trời... son môi dính đầy người! Con đứng lại cho mẹ... Hôm nay mẹ đánh chết mày!” Mộc Lăng chạy vòng quanh phòng, bà cũng đuổi theo mà đánh.
“Con có biết gì đâu... Con ôm cô ta lúc nào, con cũng chẳng nhớ. Nhưng con nhớ có mùi hoa đào thơm thoang thoảng...”
“Đào cái gì mà đào! Thằng con trời đánh này, thằng bé đã thức trắng đợi mày mà mày lại làm những chuyện xấu hổ như thế này... Đứng lại ngay cho mẹ!”
Trong lòng Mộc Lăng rối bời. Khi thấy Gia Thụy khóc và bộ dạng dính đầy son môi của mình, điều anh sợ nhất là cậu buồn. Anh bỗng cảm thấy mình có lỗi vô cùng.
Mộc Lăng chạy trời không khỏi nắng, anh bị mẹ mắng và đánh một trận trên phòng. Đến khi bà kéo anh xuống phòng khách, Gia Thụy lập tức điều chỉnh vẻ mặt uất ức của mình. Mộc Nam Kình ngồi bên cạnh gật đầu tán thưởng, đúng là tên ác ma lớn đã có tên ác ma nhỏ trị rồi.
Mộc Lăng vừa xuống phòng khách liền quỳ gối trước mặt cậu. Chỉ trong chớp mắt, Mộc Nam Kình đã sững sờ, lần đầu tiên cậu ta thấy anh mình quỳ gối trước người khác. Mộc Lăng liên tục giải thích:
“Anh không biết gì hết, anh thề! Anh thậm chí còn chẳng nhớ mình đã về đây bằng cách nào. Anh không hề biết cô gái đó là ai, anh cũng không làm bất cứ điều gì xấu xa sau lưng em đâu. Em tin anh nhé, đừng giận anh nha.”
Gia Thụy ngồi trên ghế quay mặt đi, giọng cậu thì thầm như nói không ra tiếng:
“Nhưng anh đã gửi hình cho em xem rồi mà, anh còn hỏi em là cô ấy và anh có đẹp đôi không... Trong khi em phải làm cả đống việc thì anh lại ra ngoài cùng người khác vui chơi, rõ ràng anh đang muốn làm em buồn còn gì nữa!”
“Anh không có... Ra ngoài uống rượu là anh sai, nhưng anh không hề gửi ảnh gì hết. Em tin anh đi, anh không có làm, anh không biết gì hết.”
Mộc Lăng quỳ gối giải thích cho Gia Thụy nghe thì bên này Mộc Nam Kình lôi mẹ anh đi về, cậu ta bảo:
“Chuyện nhà người ta thì mình đứng xem sao được. Thôi, mai mình xử lý tiếp cũng được mà, về thôi mẹ.”
Và rồi, cả căn hộ lúc này chỉ còn hai người. Mộc Lăng vẫn quỳ gối ôm đùi cậu giải thích. Gia Thụy nhìn anh thấy buồn cười nên đá nhẹ vào anh bảo tránh ra:
“Anh đi ra đi, anh không còn thương em nữa. Anh không cần em nữa thì để em đi đi... hức... hức... Có lẽ anh thấy em phiền rồi...”
Mộc Lăng thật sự rất sợ. Anh không cần liêm sỉ mà quỳ gối, mong Gia Thụy hết giận. Khi nghe cậu đòi đi, hai mắt anh đỏ ngầu như sắp khóc:
“Không mà, em không được đi! Anh sai rồi, đánh anh đi... Anh sai rồi! Em không phiền, không phiền... Là lỗi của anh, là lỗi của anh. Anh sẽ nghe lời em mà, không cãi em đâu, không trêu chọc em nữa. Đừng giận anh nha!”
Mộc Lăng năn nỉ Gia Thụy, anh sợ đến phát khóc. Giây phút đó, cậu cảm thấy đau lòng. Cậu không nghĩ anh sẽ khóc đến vậy. Cậu ngồi xuống sofa và im lặng nhìn anh. Mộc Lăng tiếp lời:
“Em đừng khóc... Anh không biết gì hết, anh sẽ cho người xem lại camera. Em đừng giận nha, đừng bỏ đi nha... Anh không muốn em đi mà!”
Gia Thụy đã khiến anh sợ hãi và thật sự bật khóc. Anh ôm lấy eo cậu thật chặt. Gia Thụy vừa thấy thương, vừa vui mừng. Cậu cảm thấy hạnh phúc khi gặp anh. Chỉ cần nhắc đến chuyện bỏ đi hay chia tay là Mộc Lăng sợ đến xanh cả mặt.
Còn Mộc Lăng ôm eo cậu, anh không hề biết chuyện gì đã xảy ra, anh sợ cậu sẽ bỏ mình đi mất nên nước mắt cứ chảy ra. Anh thấy Gia Thụy cứ im lặng nên lo lắm, anh nghĩ cậu đã rất buồn nên cứ liên tục an ủi.
Nhìn cảnh một tên ngốc đang khóc lại còn dỗ dành mình khiến tim Gia Thụy muốn tan chảy. Gia Thụy đưa tay vuốt tóc anh rồi hôn lên đầu anh.