Yêu Em Đến Chết
Chương 73: Không mang họ Tần 2
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu định làm gì vậy hả?”
“Tiểu ca ca, huynh nói thế là có ý gì chứ, người ta có muốn làm gì đâu!” Gia Thụy nói chuyện bằng giọng nữ khiến Mộc Nam Kình nổi hết da gà. Mộc Nam Kình lái xe đưa Gia Thụy đến quán bar, rồi vào hóng chuyện vui.
Gia Thụy bước vào phòng, đuổi hết mọi người ra ngoài. Bên trong chỉ còn Mộc Lăng say mềm nằm trên ghế. Lúc này, Mộc Nam Kình vẫn chưa hiểu ý đồ của Gia Thụy. Những người bị cậu đuổi ra ngoài đều tỏ ra vô cùng hoang mang.
Gia Thụy tô son thật đậm, rồi hôn lên mặt Mộc Lăng, sau đó hôn xuống cổ và cả áo sơ mi của anh. Xong xuôi, cậu bảo Mộc Nam Kình chụp ảnh lại. Ban đầu Mộc Nam Kình từ chối, cậu ta sợ Mộc Lăng sẽ tống cổ mình cho sư tử ăn nên kiên quyết không chụp. Thấy vậy, Gia Thụy lấy điện thoại của Mộc Lăng đưa cho Mộc Nam Kình.
Gia Thụy cam đoan rằng sẽ không liên lụy đến Mộc Nam Kình, lúc đó cậu ta mới dám làm theo. Gia Thụy ngồi vào lòng Mộc Lăng tạo dáng thân mật, nhưng dặn Nam Kình nhớ làm mờ khuôn mặt mình. Mộc Nam Kình cũng rất nhiệt tình giúp cậu tạo dáng, chỉnh sửa ảnh và quay cả clip.
Sau một hồi lựa chọn, cuối cùng cậu cũng chọn được một tấm ảnh mờ ảo ưng ý, khóe môi khẽ nhếch cười. Gia Thụy quyết tâm phải dạy cho Mộc Lăng một bài học nhớ đời. Vì cậu biết, nếu cứ hiền lành mãi, sau này sẽ bị anh ta đè đầu cưỡi cổ.
Xong việc, cậu thay bộ đồ đã mặc rồi vứt đi, sau đó kéo Mộc Lăng về nhà. Mộc Nam Kình ngồi nhìn mà không khỏi khâm phục khả năng dàn dựng của Gia Thụy. Bố cục và tình huống vô cùng chặt chẽ, đây đúng là trình độ của một đạo diễn chứ không phải diễn viên nữa rồi.
“Cậu cũng tính toán ghê thật đấy!”
Gia Thụy mỉm cười gian ác: “Học hỏi từ hai huynh đệ các người đó. Cậu liệu hồn đấy, nếu không kết cục sẽ giống như huynh trưởng của cậu!” Nam Kình nhìn thấy cậu đưa nắm đấm lên thì bất giác rùng mình.
Mộc Nam Kình giúp Gia Thụy kéo Mộc Lăng về nhà rồi rời đi. Gia Thụy về tắm rửa sạch sẽ, sau đó ra phòng khách lựa phim để xem, mặc kệ Mộc Lăng nằm bất tỉnh trên ghế sofa một mình. Cậu chọn một bộ phim thật buồn để xem, xem đến khi khóc sưng cả mắt thì thôi.
Đến khoảng ba, bốn giờ sáng, cậu lấy điện thoại của Mộc Lăng gửi mấy tấm hình kia vào máy của ba mẹ anh. Xong xuôi, cậu dọn dẹp bánh kẹo và tắt tivi, chờ đợi màn kịch vui sắp tới.
Gia Thụy ngồi tựa lưng trên ghế, thiếp đi cho đến khi nghe thấy tiếng ồn thì cậu mới mở mắt tỉnh dậy. Lúc này có lẽ đã khoảng sáu giờ sáng, cậu thấy Mộc Lăng đã hơi tỉnh táo.
Gia Thụy vờ khóc nấc lên. Mộc Lăng tỉnh dậy, thấy mình đang ở phòng khách thì giật mình, lại còn nghe tiếng Gia Thụy khóc nữa. Anh vội vã bật dậy, đi về phía Gia Thụy.
“Sao đệ khóc? Hả… sao lại khóc thế?!”
“Huynh… hức… huynh không… không… hức… thương đệ nữa… hu…”
Gia Thụy vừa khóc vừa đưa bức hình Mộc Lăng đang ôm một cô gái cho anh xem. Mộc Lăng nhìn thấy tấm hình, mặt liền biến sắc. Khuôn mặt anh lúc đó khiến Gia Thụy suýt bật cười. Sau đó, Mộc Lăng vội vàng giải thích:
“Không có! Huynh không nhớ gì hết… Không phải vậy đâu…”
“Rõ ràng là huynh… hức… chỉ vì đệ mắng huynh nên huynh liền tìm người khác đúng không? Huynh… huynh… huynh nhìn lại bộ dạng của mình đi!”
Gia Thụy khóc òa lên. Mộc Lăng vội tắt điện thoại, nhìn vào màn hình điện thoại của mình thì thấy đầy những dấu môi đỏ chót khắp mặt. Anh dùng tay lau lia lịa, sau đó chạy thẳng vào phòng vệ sinh.
Cùng lúc đó, mẹ Mộc Lăng và Mộc Nam Kình đã đến trước cửa. Gia Thụy ra mở cửa, khiến cả hai không tin vào mắt mình. Hai mắt Gia Thụy thâm quầng và sưng húp, chóp mũi, mắt, tai đều đỏ ửng cả lên.
Gia Thụy mời hai người vào nhà. Cậu thấy mặt mẹ Mộc Lăng như đang phát điên vậy.
“Tiểu Thụy, con khóc sưng cả mắt rồi! Để ta dạy cho nó một bài học, lấy lại công bằng cho con nhé. Nói xem Mộc Lăng nó trốn đâu rồi?”
Gia Thụy khóc thút thít, chỉ tay lên lầu. Mẹ Mộc Lăng lập tức đi lên, còn Mộc Nam Kình ngồi xuống ghế nói chuyện với cậu.
“Sao bộ dạng cậu trông ghê thế?”
“Tôi thức xem phim cả đêm, oáp~~ Phim buồn lắm nên tôi khóc rất nhiều.” Cậu ngồi xuống ghế sofa, tay cầm điều khiển quăng xuống bàn.
“...”
Nam Kình nghe xong thì cũng không muốn hỏi thêm gì nữa. Ban đầu cậu ta còn tưởng Gia Thụy vất vả thức cả đêm chăm sóc huynh trưởng của mình.
“Cậu đúng là cao nhân, hay, hay lắm! Huynh trưởng của tôi mà nghe được chắc tự hào về cậu lắm.”
“Beep…” Gia Thụy chửi thề một tiếng rồi quay đi.