Bị Phát Hiện Bất Ngờ

Yêu Em Đến Chết

Bị Phát Hiện Bất Ngờ

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đừng xuất vào trong nữa..ahhh..” Tên khốn này chẳng thèm nghe lời cậu, lại tiếp tục tiến sâu hơn. Căn phòng tràn ngập mùi ái ân nồng nặc. Mộc Lăng còn chưa kịp dứt ra thì Gia Thụy nghe tiếng ấn số trên cửa *Cạch*. Cơ thể Gia Thụy run lên bần bật, bên dưới vô thức siết chặt khiến Mộc Lăng lại càng thêm hưng phấn.
“Ưmm..đừng động, ahhh…có người vào nhà..” Căn hộ này, ngoài Gia Thụy và Mộc Lăng ra thì chỉ còn duy nhất một người nữa biết mật mã.
“Là mẹ…nhanh, qua phòng thay đồ..ahhh, tên khốn giờ này rồi mà còn…..”
Vừa lúc đó mẹ Gia Thụy đi vào: “Gia Thụy, con đang tắm sao?” Điều này làm Gia Thụy hoảng loạn hơn nhưng nó lại là thứ kích thích đối với Mộc Lăng.
“Con xong ngay thôi...ư.. mẹ ngồi đó đợi con.” Gia Thụy đẩy nhẹ Mộc Lăng rồi lôi anh sang phòng thay đồ bên cạnh. May mắn thay, khi mua nhà, Gia Thụy đã chọn kiểu thiết kế này, khá tiện lợi, nếu không thì thật sự tiêu đời rồi.
“Em không thể bỏ anh đi như vậy được...” Vật nam tính của Mộc Lăng vẫn còn cương cứng và khẽ co giật, Gia Thụy nhìn mà đỏ bừng mặt. Cậu chồm người, chống tay lên cánh cửa tủ quần áo, tạo tư thế doggy để Mộc Lăng có thể tiến vào từ phía sau. Vì phòng thay đồ này thông với phòng khách nên Gia Thụy cố gắng kiềm chế giọng của mình: “Ư..ư…” Sau chừng mười lăm phút, Mộc Lăng cũng đã xuất tinh. Gia Thụy cố gắng tắm thật nhanh sau đó chọn một bộ pijama mặc vào. Chuẩn bị đi ra thì Mộc Lăng kéo cậu lại, hôn lên đôi môi hồng đó. Môi lưỡi tìm nhau đến khi Gia Thụy gần hết hơi, Mộc Lăng mới buông ra rồi hôn lên trán cậu ‘chụt’. “Ra ngoài nhanh đi, anh sẽ ra sau.”
Gia Thụy nhanh chân bước đi, cả người rã rời. Mộc Lăng thấy vậy bật cười thành tiếng rồi cũng nhanh chóng tắm rửa và dọn dẹp.
* * *
“Con làm gì mà lâu vậy, mặt đỏ bừng…sốt à?”
“Không có ạ, lúc nãy..con dọn dẹp tủ đồ nên hơi mệt thôi, haha. Mẹ tìm con có việc gì sao?”
“Đem canh gà qua cho con, là ba con nấu bảo ta đem sang đây. Ăn đi còn nóng, dạo này con cứ như người bệnh.”
“Con vẫn ổn.” *Cạch*. Mộc Lăng từ phòng tắm bước ra khiến mẹ Gia Thụy đứng hình. Tuy đã lớn tuổi, nhưng bà vẫn rất hiểu và luôn ủng hộ con trai mình: “Cậu này là ai? Bạn của Gia Thụy sao?”
“Dạ đó là sếp con, sống bên cạnh…do..do nhà anh ấy bị hư đèn nên sang đây ở nhờ thôi ạ. Đúng không?”
“....” Mộc Lăng nhìn cậu mà vẫn im lặng.
“Mộc Lăng, đúng không?”
“Đúng vậy, con chỉ thỉnh thoảng mới về nhà nên đèn hư không sửa kịp thưa bác.” Gia Thụy nghe anh trả lời mà run tay, tên ngốc đó lại nói bừa.
“Được rồi ta hiểu, thôi con cùng tiểu Thụy ăn canh gà đi. Thôi, ta trả lại không gian riêng cho hai đứa.”
“…..” / “…..” Cả hai không hiểu ý tứ câu nói vừa rồi nên im lặng nhìn nhau.
“Gia Thụy..ừm, ta về.”
“Sau này con nhẹ tay với tiểu Thụy, da nó mỏng lắm…Ta về đây, nhớ đóng cửa.” Mẹ cậu quay sang nói nhỏ với Mộc Lăng sau đó quay về phía cửa. Mộc Lăng nhìn Gia Thụy mới hiểu, thì ra bác đã thấy vết hôn trên ngực Gia Thụy. Mộc Lăng đóng cửa sau đó đi lại ôm Gia Thụy vào lòng.
“Mẹ em xem ra đã chấp nhận con rể như anh rồi, em nói xem đúng không? Huh.” Gia Thụy im lặng bỗng nhiên bụng cậu kêu ‘ọt ọt ~~~~~’. Gia Thụy ngượng ngùng quay mặt trốn. “Hahaha, anh nấu món bồi bổ cho em. Nào đừng ngại.” ‘chụt’. Mộc Lăng bế Gia Thụy vào phòng ăn, anh lấy canh gà ra và làm thêm vài món. Sau bữa tối là trái cây tráng miệng. Gia Thụy ra phòng khách xem phim và ăn trái cây, để lại Mộc Lăng ở bếp rửa bát đĩa.
Khi dọn dẹp xong, anh ra phòng khách thì thấy Gia Thụy đã ngủ quên trên ghế. Mộc Lăng ôm cậu về phòng rồi cả hai ôm nhau ngủ. Một đêm yên bình cứ thế nhẹ nhàng trôi qua.