83. Chương 83: Khiến em bật khóc

Yêu Em Đến Chết

Chương 83: Khiến em bật khóc

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh quỳ gối, Gia Thụy vẫn nằm dưới thân anh. Cậu nghiêng mặt nhìn anh, một tay nắm lấy tay anh.
Mộc Lăng vuốt tóc cậu lên, vừa nói: “Nhìn em lúc này đẹp biết bao.”
“Ừm...” Gia Thụy khẽ đáp bằng giọng mũi. Do quá mệt, cậu chỉ muốn nằm yên một lát, mi mắt chớp chớp rồi nhắm nghiền lại.
Dưới ánh đèn, hàng lông mi dài cong vút, sống mũi cao và đôi môi nhỏ khẽ mấp máy của cậu hiện rõ mồn một.
Anh đưa tay chạm vào môi cậu, đột nhiên cậu ngậm lấy. Anh để cậu mút ngón tay cái của mình, đôi mắt anh nheo lại, hơi thở càng thêm nặng nề.
Đột nhiên, cậu bị anh xoay lật lại, giật mình. “Thứ đó” của Mộc Lăng lại cương cứng và giật giật. Anh dùng tay vuốt ve nó, sau đó lại đẩy vào người cậu.
*Phốc!*
“Ưm...” / “A!”
Bên trong còn lẫn tinh dịch và gel nên việc ra vào rất thuận lợi. Anh nâng hai chân Gia Thụy đặt lên vai mình, rồi ôm lấy hai đùi cậu và thúc vào.
Ngay cú thúc đầu tiên đã chạm đến điểm nhạy cảm trên người Gia Thụy.
“Ư... Hức... A!”
Mộc Lăng sướng điên lên vì sự ôm chặt đó của cậu. Bên trong co thắt, như muốn hút cạn nơi anh.
“Nếu em cứ như vậy, anh nghĩ chiếc giường này sẽ hỏng mất. Bỏ tay ra nào!”
Gia Thụy dùng tay che mặt, khiến anh rất muốn cậu bỏ tay ra để ngắm nhìn. Gia Thụy lắc đầu, cả người ưỡn lên.
“A... Hức hức....”
Anh cứ nhắm thẳng vào điểm ấy mà thúc, khiến cậu quằn quại trên giường. Gia Thụy liền bỏ tay xuống, nắm lấy cánh tay anh, ý muốn anh chậm lại.
Cậu nức nở, không nói nên lời, chỉ ư ử bằng giọng mũi. Mộc Lăng kéo tay cậu ngồi dậy, anh ôm chặt lấy eo Gia Thụy rồi ấn cậu nhún xuống.
“Ưm... không... ư ư..”
“Không gì, bảo bối?”
Hai tay Gia Thụy vòng chặt lấy cổ anh, cậu gục mặt lên vai anh mà rên rỉ.
“Không muốn... ngồi... ưm...”
Không biết vì tư thế này, hay do Mộc Lăng cố ý, mà “thứ đó” của anh luôn chạm vào điểm nhạy cảm của cậu, khiến cậu không chịu nổi.
Anh nghe cậu nói xong thì “ừm” một tiếng, sau đó bế cậu đứng lên. Lúc này, Gia Thụy như một con gấu con bám chặt lấy anh.
“Không... không...”
Gia Thụy nhớ lại cảm giác vừa đi vừa bị anh thúc mà rùng mình.
Sau khi nhấc cậu lên, anh đi thẳng vào phòng tắm. Mộc Lăng để cậu tựa lưng vào tấm gỗ ngay vòi sen, cách bồn tắm vài bước chân, rồi hai tay kẹp lấy chân cậu và thúc.
“A... a... ưm...”
Anh hôn lấy môi cậu, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của cậu. Anh phải nói là đã nghiện mùi hương trên cơ thể cậu mất rồi.
Mỗi khi lại gần một chút là khiến anh muốn phát điên. Anh thả chân cậu xuống rồi xoay người cậu lại. Anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên tấm gỗ.
Bàn tay nhỏ nhắn đeo chiếc nhẫn ở ngón áp út. Cậu là người của anh, chỉ một mình anh.
Anh hôn cậu, thúc chừng chục cái rồi phóng thích. Mộc Lăng dang tay ôm cậu vào lòng, hai chân cậu run rẩy.
Đợi cậu ổn hơn, anh bế cậu đặt vào bồn tắm. Gia Thụy tựa vào ngực Mộc Lăng, cậu nắm lấy bàn tay đang ôm lấy eo mình.
“Mộc Lăng... em muốn ngủ.”
“Đợi tắm xong rồi ngủ.”
Anh thoa sữa tắm khắp người cậu, rửa từng ngón tay, ngón chân cho cậu. Những chỗ anh cắn thì anh làm rất nhẹ nhàng, sợ cậu đau.
Mộc Lăng mặc quần áo cho cậu. Sau đó, anh khoác áo tắm vào, chưa kịp cột dây thì Gia Thụy đã chui vào lòng ngực anh, cậu cho hai tay vào áo anh.
“Em muốn ngủ...”
“Được rồi, ngủ... ngủ nào.”