85. Chương 85: Bí mật

Yêu Em Đến Chết

Chương 85: Bí mật

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Lăng ngồi trên ghế, nhìn Mộc Nam Kình rồi hỏi cậu ta:
“Còn gì nữa không? Nếu thành thật thì sẽ được khoan hồng, còn không… chuyện em dụ Tiểu Bảo đi đâu đó e là…”
Mộc Lăng dùng giọng điệu rất đỗi bình thường để nói với Mộc Nam Kình, nhưng thực chất lại là lời uy hiếp.
Mộc Nam Kình nghe vậy hơi hoảng hốt: “Không… không có.”
Cậu ta thề chết cũng không dám nói chuyện Gia Thụy giả gái lừa anh. Mộc Lăng đáng sợ một thì Gia Thụy đáng sợ gấp mười. Cậu ta tự trách sao lại vướng vào hai tên ác ma này chứ.
“Ồ… haizz, đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời mà!”
Anh không nói gì nữa mà đợi bảo bối của mình lên. Còn cậu thì vẫn chưa biết gì, vẫn vui vẻ đi lên phòng Mộc Lăng. Vừa mở cửa, thấy Mộc Nam Kình ngồi co rúm ở đó, cậu liền làm rơi hết đồ xuống đất.
Gia Thụy vội chạy lại ôm đùi Mộc Lăng, cậu bám dính lấy chân anh, sau đó nháy mắt ra hiệu cho Nam Kình trốn đi. Cậu ta thoát được, bây giờ chỉ còn lại anh và cậu.
Mộc Lăng bế cậu lên và hỏi: “Bảo bối, hôm nay đi ăn có ngon không?”
“Ngo… ngon lắm.”
Anh kéo cậu vào lòng, Gia Thụy né đầu sang một bên. Mộc Lăng thì thầm vào tai cậu:
“Vậy sao… chứ không phải đi đến nha khoa sao? Hay là vì cậu người mẫu nổi tiếng của Lão Bạch… hả?”
“Ha ha, gì chứ?” Cậu đẩy đầu anh ra, Gia Thụy nhìn thấy vẻ mặt kia của Mộc Lăng càng sợ hơn.
Anh ôm cậu đặt lên bàn, hai tay đặt bên đùi cậu.
“Sao, đã làm được việc gì rồi?”
“Làm gì… làm gì chứ?” Gia Thụy run run tự cầm điện thoại gọi cho Đường Âu, sau đó đưa cho Mộc Lăng. Anh nhếch môi cười.
Lúc này Đường Âu cũng chẳng khá hơn là bao. Cậu ta cũng đang bị Tây Trạch ôm trong lòng, chất vấn những gì đã làm khi anh ta vắng mặt.
Đúng lúc điện thoại Đường Âu đổ chuông, thấy tên Gia Thụy hiện lên, cậu ta nhìn lên mắt Tây Trạch xem anh phản ứng thế nào.
“Lão Bạch!” Mộc Lăng gọi tên Bạch Tây Trạch, đúng lúc này Tây Trạch cũng đang cầm điện thoại.
“Cậu nói xem nên xử lý thế nào đây, Tiểu Âu nhà tôi còn nói là sau khi kết thúc sẽ đi gặp mẹ đấy.” Tây Trạch vừa cởi đồ Đường Âu ra.
“Ha ha, còn bảo bối nhà tôi thì đi ăn ‘đồ’ ngon lắm. Toàn ăn bằng mắt thôi.”
Mộc Lăng và Tây Trạch cứ như đang đùa giỡn với con mồi. Cả hai ăn ý dồn cậu và Đường Âu vào chỗ chết.
Đợi cả buổi Mộc Lăng cũng nói xong. Anh ngả lưng ra ghế, nhìn chằm chằm vào cậu, như đang quan sát con mồi.
Anh nhìn Gia Thụy hồi lâu khiến cậu đứng ngồi không yên. Cậu nắm lấy tay anh, đưa lên mặt làm nũng:
“Xin lỗi mà, em không nói dối anh nữa mà!”
Cậu vùi mặt vào tay anh, Mộc Lăng lại hỏi tiếp:
“Vậy nói xem em đã nói dối anh những gì rồi?”
“Em… em không biết.” Cậu nhào qua người Mộc Lăng, ôm lấy cổ anh nũng nịu.
“Nên phạt thế nào đây? Bảo bối!” Mộc Lăng vừa nói vừa đưa tay vuốt dọc từ lưng xuống mông cậu. Anh khiến Gia Thụy rùng mình và liên tục xin lỗi:
“Em sai rồi, em không nên nói dối anh… anh tha cho em nha!”
Cậu ngồi trên đùi anh, hai chân quấn lấy người anh. Đột nhiên lúc này có tiếng gõ cửa cốc cốc, rồi nhân viên đi vào.
Gia Thụy ngẩng lên nhìn anh với vẻ lo sợ, Mộc Lăng liền ép đầu cậu vào ngực mình. Anh ôm cậu siết chặt, rồi quay ghế xoay ra sau.
“Giám đốc, đây là tài liệu hôm nay.”
“Được rồi, ra ngoài đi.”
Khoảng năm phút sau Mộc Lăng vẫn chưa buông cậu ra nên cậu hỏi:
“Anh hết giận rồi phải không?”
Anh lạnh giọng: “Không.”
Chỉ là lúc này anh đang suy nghĩ xem nên phạt cậu thế nào thôi, vì anh đã biết được bí mật của hai đứa ngốc này, và đương nhiên là nó có liên quan đến chuyện ở quán bar lần trước. “Em đúng là còn non lắm.”