Yêu Em Đến Chết
Chương 89: Đệ sẽ bảo vệ huynh mà
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một lát sau, Mộc Lăng nhận được điện thoại, anh nghe máy và nói vội vài câu. Lúc này, Gia Thụy vẫn đang sung sướng nằm dưới thân anh, nắm chặt tay anh.
Đột nhiên, Mộc Lăng rút ra và lấy khăn giấy lau người.
“Sao anh lại rút ra?” Gia Thụy nắm tay anh kéo nhẹ, cậu chưa muốn dừng lại… Cậu muốn thêm nữa. Anh lau người mình xong thì quay sang lau cho cậu.
“Anh có việc gấp, tối về chúng ta sẽ tiếp tục.”
Anh vừa xoay người lấy bộ quần áo mới cho cậu thì cậu đã bật khóc và làm nũng: “Hức hức… Ở đây vẫn khó chịu lắm… hức.”
Gia Thụy ôm lấy chân Mộc Lăng. Cậu cứ giở chiêu làm nũng này là Mộc Lăng lại hết cách. Anh không thể cưỡng lại được. Mộc Lăng cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn kéo cậu đi thay đồ, Gia Thụy vì thế cũng đành phải nghe theo.
Xong xuôi mọi thứ, anh lấy mũ và khẩu trang đeo cho cậu. Từ nay, bảo bối của mình, Mộc Lăng sẽ không cho ai nhìn thấy nữa. Anh sẽ giấu cậu thật kỹ.
Gia Thụy không hiểu sao anh lại làm vậy, nhưng nhớ lại gương mặt tức giận của anh, cậu có thể đoán ra là anh đang ghen rồi. Gia Thụy mỉm cười rồi cùng anh rời đi.
Anh đưa cậu đến gặp một người. Bóng dáng ấy đã lâu rồi cậu chưa được gặp lại… Gia Dương, là huynh trưởng của cậu. Huynh ấy nhìn về phía Gia Thụy một lúc lâu.
“Huynh… Là huynh của đệ.”
Cậu ở trong xe cứ nhìn theo bóng dáng kia, Gia Thụy đã bật khóc nức nở. Từ khi bị đưa sang nước ngoài, cậu không thể nào liên lạc được với huynh trưởng mình. Cả phụ mẫu đều ra sức điều tra nhưng vẫn không có kết quả gì, tất cả là do bà nội gây ra.
“Huynh ấy đi đâu nữa vậy?” Gia Thụy thấy Gia Dương đi về hướng xa xa đằng kia. Cậu không thể chờ đợi thêm nữa mà mở cửa chạy ngay ra, đến cả Mộc Lăng cũng không ngăn kịp.
“Huynh… Gia Dương, Gia Dương… huynh đợi đệ với… huynh!”
Gia Thụy chạy trên đường, con đường này rất vắng vẻ. Trước mắt cậu bây giờ chỉ có duy nhất hình bóng huynh trưởng mình.
Xa xa đằng kia, Gia Dương nghe được tiếng cậu nên đã quay đầu lại. Đệ đệ mà lâu nay không gặp đã lớn rồi, đã cao lớn hơn trước nhiều rồi. Gia Dương rất muốn dang đôi tay ra để ôm lấy cậu, nhưng không thể… Bây giờ chưa phải lúc, huynh ấy không có cái quyền đó.
Gia Dương mỉm cười với cậu, gương mặt huynh xanh xao ốm hẳn đi so với trước đây. Huynh ấy quay bước đi thẳng về chiếc xe màu đen đậu ở xa xa kia.
Bên này, Gia Thụy gào khóc, cậu chạy thật nhanh để níu giữ huynh trưởng mình lại. Đôi chân nhỏ bé kia cứ chạy rồi lại vấp té, mỗi lần té lại gắng gượng đứng lên.
“Huynh đừng bỏ đệ nữa mà… Hức… Đệ sẽ bảo vệ huynh mà… Gia Dương… hức!”
Xa lắm… Đoạn đường đến đó còn xa lắm, hình bóng Gia Dương nhỏ dần trong mắt cậu. Lần quay về đây là do bà nội cho phép, Gia Dương quay về để được nhìn mặt người yêu trước đây của mình lần cuối. Huynh ấy đã thông báo cho Mộc Lăng rằng mình sẽ về và muốn gặp lại Gia Thụy một lần.
Đáng lẽ Mộc Lăng chỉ được dắt Gia Thụy ra đây và không để cho Gia Thụy nhìn thấy Gia Dương mới đúng. Nhưng vì Mộc Lăng thương cậu, anh cứ thấy cậu khóc khi nhìn lại ảnh cũ của hai huynh đệ nên anh mới mềm lòng.
Gia Dương quay bước rời đi, Gia Thụy đuổi theo phía sau, còn Mộc Lăng thì đuổi theo cậu. Thấy Gia Thụy té chảy máu tay, cả Gia Dương và Mộc Lăng đều không kìm lòng được.
“Xin lỗi đệ, Tiểu Thụy. Tạm biệt.”
“Không… Gia Dương, huynh đừng bỏ đệ… đệ nói là sẽ bảo vệ cho huynh mà… Đứng lại! Huynh đứng lại đi mà!”
Lúc này, Gia Thụy đáng thương vô cùng, cứ như một đứa trẻ đòi huynh trưởng phải ở bên mình. Cậu khóc lóc van xin Gia Dương ở lại. Gia Thụy la hét đến khan cả tiếng nhưng huynh ấy vẫn quay đi.
Vẫn như ngày ấy, cái ngày mà cậu khóc đến ngất vẫn không thể giữ Gia Dương ở lại. Bà nội cậu ác lắm, bà nội cậu chẳng nghĩ gì cho cậu và huynh trưởng cả.
“Đệ sẽ bảo vệ huynh mà, hức hức… Sao huynh lại đi… TẦN GIA DƯƠNG!”