92. Chương 92: Ngoan Ngoãn

Yêu Em Đến Chết

Chương 92: Ngoan Ngoãn

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phòng tắm bệnh viện này chẳng có thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Gia Thụy nắm chặt tay lại, đấm mạnh vào gương vì cậu không muốn nhìn thấy khuôn mặt ghê tởm của chúng nữa.
Một lỗ thủng trên tấm gương vỡ vụn khiến tay cậu chảy máu, làm ướt đẫm miếng gạc đang quấn quanh. Hai tên vệ sĩ hoảng sợ lùi ra sau, một tên trong số đó vội chạy ra ngoài thông báo cho bà nội cậu.
Bà bước vào và thấy một cảnh tượng hỗn độn, máu từ tay Gia Thụy nhỏ giọt xuống những mảnh kính vỡ vụn bên dưới.
Chát!! Một cái tát vang lên, nhưng không phải giáng xuống Gia Thụy mà là xuống tên vệ sĩ đang ở trong phòng cùng cậu lúc này.
“Lũ vô dụng. Cút ra ngoài!”
Hai tên đó vừa bước ra ngoài thì bà cầm lấy bàn tay đang chảy máu của cậu. Bà lấy trong túi xách ra một chiếc khăn tay lụa màu xanh lục, quấn chặt lấy bàn tay cậu rồi siết mạnh một cái khiến Gia Thụy đau điếng người.
“Áhh!!”
“Ta thương yêu con không có nghĩa là con được phép ngang bướng. Cái thói ngang bướng này xem ra là do nó đã dạy hư con rồi. Đưa điện thoại cho thiếu gia xem.”
Bà nội Gia Thụy ra lệnh cho hai tên vệ sĩ còn lại. Một tên đưa điện thoại đến trước mặt cậu. Toàn bộ khung cảnh ở công ty Mộc Lăng đều được quan sát, có thể thấy rõ Mộc Lăng đang làm việc. Rõ ràng là đã có người theo dõi từ lâu.
“Người muốn con làm gì?” Gia Thụy hỏi.
Bà nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, cất giọng yêu chiều: “Rất thông minh, không hổ là đứa cháu trai ta cưng nhất. Hãy như trước kia, ngoan ngoãn, vâng lời và cố gắng sống đúng như một người đàn ông. Mạng của nó đang trong tay con đó... Con muốn bảo vệ nó ư?”
Câu nói cuối cùng, bà nói nhỏ vào tai cậu, đúng là đang uy hiếp cậu mà. Gia Thụy cầm chiếc khăn tay đã thấm máu đen kịt đưa cho bà.
“Được, giờ thì mọi người ra ngoài đi… Cút hết đi!” Cậu hét lên rồi ôm lấy đầu mình khụy gối xuống.
Không ai có thể bảo vệ cậu nữa mà thay vào đó, người duy nhất có thể bảo vệ Mộc Lăng và Gia Dương lúc này, chỉ có thể là cậu.
Gia Thụy cố gắng tỉnh táo lại, cậu thay quần áo mới và lau khô khuôn mặt đẫm nước mắt của mình.
Cậu bước ra với vẻ ngoài khác hẳn, bản lĩnh và lạnh lùng hơn. Gia Thụy trở lại giường bệnh thì lúc này Lâm An đã quay lại.
Cậu ở trên giường để y tá băng bó lại vết thương và để y tá đút cháo cho mình ăn.
Vẻ mặt thản nhiên kia khiến bà nội cậu hài lòng. Lúc này Mộc Lăng cùng ba mẹ của Gia Thụy bước vào. Cậu vẫn ngồi yên bên cạnh Lâm An khiến ba mẹ kinh ngạc.
Khuôn mặt sưng đỏ và vết bầm ở môi khiến Mộc Lăng để ý. Anh nắm chặt bàn tay, đôi mắt anh tràn đầy căm phẫn. Anh nhìn vào mắt Gia Thụy, ánh mắt của Gia Thụy ra hiệu cho anh hãy bình tĩnh.
Anh cố gắng hết sức ngồi nhìn cậu bên cạnh Lâm An. Trên người Gia Thụy ngoài chiếc vòng có gắn GPS và thiết bị liên lạc nhỏ ra thì chẳng còn gì. Bà đã giữ lấy điện thoại và tất cả thiết bị điện tử mà cậu có.
Căn phòng này dần trở thành một phòng giam và sợi dây trói buộc cậu chính là sợi dây truyền dịch kia. Cậu đã bị bà của mình nhốt tại đây rồi.
Cơ hội nói chuyện với Mộc Lăng dần trở nên vô vọng. Cậu không biết mình phải ở đây đến bao giờ nữa, rõ ràng cậu chỉ bị thương nhẹ thôi mà vẫn bị giữ lại viện.
Khi này bà nội Gia Thụy vẫn chưa ra khỏi phòng nên mọi người trong phòng chỉ nói chuyện phiếm thôi, mãi đến sau này mọi người mới lần lượt ra ngoài.
“Lâm An, cháu dìu bà ra ngoài một lúc đi.”