Yêu Em Đến Chết
Chương 94: Thiếu Lan
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù tính toán thế nào, Gia Thụy vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay của bà ta. Bà nội cậu định đưa Mộc Lăng đến căn nhà trong rừng, sau đó nhốt Gia Dương xuống hầm.
Thực chất, Gia Dương không hề bị đưa ra nước ngoài. Bà ta chỉ đang xoay anh như chong chóng, liên tục dùng thuốc mê khiến anh bất tỉnh, rồi tìm mọi cách để chứng minh rằng Gia Dương đang ở nước ngoài. Đó cũng là lý do không ai có thể tìm ra tung tích của anh.
Lúc này, Gia Thụy đã đến bìa rừng. Cậu đặt súng xuống rồi bắn hạ sáu tên vệ sĩ. Sau đó, cậu thuận lợi tiến vào bên trong. Căn nhà vắng lặng không một bóng người, nhưng đồ dùng và đèn vẫn còn sáng, chứng tỏ nơi đây có người sinh sống. Thế nhưng, cậu lại chẳng thấy ai.
Căn biệt thự này có tổng cộng bốn tầng, bao gồm cả tầng thượng. Cậu đi một vòng ở tầng trệt nhưng chẳng thấy một bóng người nào. Khi tiến sâu hơn một chút, cậu nghe thấy tiếng động.
Gia Thụy cầm khẩu súng, cẩn thận nhắm về phía trước, tiến đến nơi phát ra tiếng động. Đây là đường cùng!
Nhưng tiếng động kia vẫn tiếp tục phát ra. Cậu xoay người quanh quẩn tìm kiếm, nhưng chẳng thấy gì bất thường ngoài một bình hoa.
“Không đúng!...”
Cậu bước lại gần chiếc bình hoa. Quả nhiên, đây không phải là một chiếc bình tầm thường. Gia Thụy nghiêng nó sang một bên, một mật thất liền hiện ra.
Cậu nuốt nước bọt. Xem ra, nơi đây ẩn chứa rất nhiều bí mật. Cậu bước xuống cầu thang dẫn đến bên dưới… Ở đây lại là một căn phòng giống hệt phía trên, từ cách bày trí cho đến từng vật dụng đều giống nhau như đúc.
Nhưng ở đằng xa kia có người, một người đang bị xích lại. Gia Thụy thấy hình bóng đó rất quen thuộc, một bóng hình vô cùng quen thuộc. Cậu từng bước nhích lại gần, nhưng súng vẫn luôn chĩa thẳng về phía trước.
“Gia Dương… Sao huynh lại ra nông nỗi này?!” Cậu đỡ người huynh dậy. Hai cánh tay huynh ấy đầy những dấu kim tiêm, cả người xanh xao. Cậu chỉ nghe tiếng huynh thều thào.
“...Chạy đi… chạy đi…”
Huynh ấy nói rất nhỏ, nhưng khi vừa nghe được huynh bảo ‘Chạy đi’, cậu đã bị đánh ngất.
Tên vệ sĩ cùng người quản gia kia đã ở đây từ đầu. Khi tỉnh dậy, cậu thấy mình nằm cạnh Gia Dương, nhưng huynh ấy đã bất tỉnh. Cậu nhìn quanh, không thấy ai nữa. Súng và dao vẫn còn đầy đủ, xem ra bọn họ không làm gì cậu.
Gia Thụy cầm cánh tay huynh mình lên thì thấy đầy rẫy những lỗ kim tiêm, lỗ mới nhất vừa được tiêm vẫn còn rỉ máu. Cậu nhận ra sự nguy hiểm nơi đây, liền ấn vào nút khẩn cấp trên chiếc vòng. Chiếc vòng này được kết nối với máy tính của Mộc Lăng và có cả định vị.
Sau khi báo tin xong, Gia Thụy tháo chiếc vòng ra rồi đeo lên người Gia Dương, vì cậu muốn khi có người đến sẽ đưa huynh ấy ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Gia Thụy cõng huynh mình trên lưng, bước ra khỏi căn hầm. Từng bước chân nặng nề, nhưng lần này cậu thà chết cũng không buông huynh mình ra. Vừa ra khỏi mật thất, cậu đã gặp phải bốn tên vệ sĩ.
“Tiểu thiếu gia, người muốn làm phản sao??”
“Cút!”
Cạch...
Gia Thụy đưa súng lên định bắn mấy tên này thì mới phát hiện… đạn đã bị lấy ra mất rồi. Hai tên vệ sĩ kia đá vào chân cậu, khiến cậu mất thăng bằng mà khuỵu xuống.
Bọn chúng lôi cậu và Gia Dương đến một căn phòng ở tầng hai. Thật không ngờ, mọi chuyện này đều nằm ngoài dự định của cậu.
“Các ngươi đã làm gì huynh ấy… Mộc Lăng, Mộc Lăng!”
Cậu thét tên huynh, nhưng huynh ấy vẫn cứ nằm yên bất động. Còn cậu thì bị tên vệ sĩ kia nắm chặt, muốn chạy cũng khó.
Từ khi nào… từ khi nào mà Mộc Lăng đã bị bắt đến đây? Gia Thụy nước mắt lưng tròng khi thấy huynh ấy bị còng tay vào thanh sắt kia.
“Thật cảm động mà… Bây giờ thì khóc đi, vừa khóc vừa xem ta sẽ làm gì Mộc Lăng yêu dấu của cậu!”
Giọng nói khó nghe đó từ trong bóng tối bước ra, một hình bóng quen thuộc…
“Thiếu Lan!!”