Yêu Em Đến Chết
Bản chất tàn nhẫn
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiếu Lan bước ra từ góc khuất, với vẻ mặt vẫn khiến người ta ghét đến tận xương tủy. Cô ta ngồi xuống cạnh Mộc Lăng, dùng những ngón tay dơ bẩn cởi từng nút áo, vuốt ve cổ anh.
Thì ra, đây chính là cách bà từng đối xử với Gia Dương. Bà ta quả là một người thâm độc.
“Nhìn xem, nếu nó đã bị vấy bẩn rồi thì con còn muốn nữa không??”
Bà nội cậu ngồi trên chiếc ghế đối diện, bên cạnh là Lâm An, tay cô ta cũng đang cầm súng.
Bọn họ đã lên kế hoạch từ trước... Thảo nào, hôm cậu đi cả ngày tìm Dì của anh mà bà không hề hỏi han gì. Gia Thụy không thể chịu đựng được cảm giác bị người khác điều khiển như vậy, liền vùng ra, hất tên vệ sĩ xuống và thẳng chân đá mạnh vào bụng hắn.
“Cút ra!!”
Cậu cầm khẩu súng đã hết đạn lao về phía Mộc Lăng. Đôi bàn tay mà Mộc Lăng từng chỉ biết nâng niu, không cho làm việc nặng, giờ đây lại dứt khoát dùng khẩu súng đập mạnh vào mặt Thiếu Lan.
“Mày nghĩ mày là ai?! Mày muốn làm gì thì làm sao?! Ai cho mày cái quyền chạm vào người anh ấy???”
Phập!!!
Cô ta choáng váng vì cú đập của cậu, sống mũi như muốn gãy rời. Đôi mắt xanh sâu hút của cậu nhìn ả ta như muốn nuốt sống, tay cậu cầm súng đập liên tục vào mặt ả. Máu bắn tung tóe lên tận mặt cậu nhưng cậu vẫn không ngừng tay. Thiếu Lan bị cậu đè xuống đánh tới tấp, không kịp thở, miệng cứ mấp máy.
“Mày đã đụng nhầm chỗ rồi!!... Để hôm nay tao cho mày biết sự dạy dỗ thật sự là như thế nào!!!”
Một bộ dạng đáng sợ chưa từng thấy trước đây đã khiến cô ta tái mét mặt.
Dứt lời, cậu quăng khẩu súng sang một bên rồi dùng tay không tát cô ta. Mỗi cái tát như trời giáng, máu từ miệng cô ta chảy ròng ròng, hệt như lần bà đã tát cậu. Đây cũng có thể coi là một sự trút giận của cậu.
Dòng máu tàn nhẫn này đang chảy trong người cậu, tràn khắp cơ thể cậu, hôm nay nó thật sự bộc phát rồi. Nhìn một kẻ đàn bà dơ bẩn muốn hủy hoại người yêu của mình, cậu liền muốn hóa điên. Gia Thụy tát cô ta đến khi tay mỏi nhừ, sau đó đưa tay ra sau rút ra một khẩu súng khác, chĩa thẳng vào mặt cô ta.
“Ha… Mày nghĩ xem… trời có cứu nổi mày lần này không??”
Gia Thụy nhếch môi, đầu tiên bắn vào bàn tay thối tha đã chạm lên người Mộc Lăng. “Pang!!”
“ÁHHH!!” Cô ta quằn quại, miệng không ngừng la hét vì đau đớn.
Tiếp đến là... Cậu rà súng từ trên đầu Thiếu Lan xuống dưới chân cô ta. Gia Thụy đang lựa chọn xem nơi nào thích hợp để bắn phát thứ hai. Rồi cậu dừng lại ở ngực trái của cô ta.
“Pang!!” Một phát nữa... Cô ta ngất lịm, máu vẫn trào ra từng đợt.
Gia Thụy lau máu dính trên khóe môi, đã rất lâu rồi cậu chưa ngửi lại mùi tanh này của máu. Đám người kia đều tái mặt, cậu thấy Lâm An run rẩy nên nhếch môi cười.
“Tiếp theo là ai đây??”
Đầu súng chĩa vào từng người, từng người còn lại ở nơi đây. Thế nhưng bà cậu lại vỗ tay như tán thưởng.
“Rất dứt khoát, đúng là không phụ công ta dạy dỗ... Con nghĩ chỉ như vậy là xong ư... Lâm An!!”
Cô ta nghe đến tên mình thì run rẩy, vẫn không dám cầm súng lên. Gia Thụy thấy cô ta như vậy thì tạm bỏ qua. Cậu bắn đứt còng trên người anh rồi đỡ anh ngồi lên ghế. Xem ra, tiêm thuốc mê cho người khác là sở thích của bà nội cậu.
Lúc này Gia Dương đã tỉnh lại, cậu liền tự nhiên đi về phía anh. Giờ phút này rồi còn sợ gì nữa chứ, cả hai người cậu yêu thương đang ở đây, cậu phải mạnh mẽ lên để bảo vệ họ.
Gia Dương mở mắt ra, nhận thấy căn phòng này rất quen thuộc. Anh ấy bắt đầu la hét.
“Bọn cầm thú!!! Thả ra.”