Trừng phạt và tình lạnh

Yêu Hậu - Hồng Mông

Trừng phạt và tình lạnh

Yêu Hậu - Hồng Mông thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện ta phạt Trịnh Hân Du quỳ trước triều đình lan truyền ra ngoài, không ít người trách cứ ta vì đã đụng chạm đến Thánh Nữ.
Vào ngày cứu trợ cuối cùng, theo kế hoạch ban đầu, hoàng đế và hoàng hậu sẽ đích thân đến. Nhưng Tề Kha lại quyết định cử Trịnh quý phi thay ta, một mặt vì nàng ta đang giận ta, mặt khác để trấn an thiên hạ.
Tiêu Hoài Tín là người đầu tiên phản đối, một số lão thần đi cùng cũng cho rằng không hợp lý.
Tuy nhiên, Tề Kha quay sang nhìn ta, hỏi ngược lại: "Hoàng hậu, chẳng lẽ đây là mưu kế do nàng bày ra?"
Hậu cung can thiệp triều chính vốn là điều cấm kỵ từ xưa đến nay.
Ta âm thầm chịu đựng, chỉ có thể thay mặt hoàng thượng ủng hộ hắn đưa Trịnh quý phi đến đó.
Thế là cuối cùng, khi ta bận rộn với việc cứu trợ thiên tai, chỉ một mình Trịnh Hân Du giành được tình cảm của bá tánh.
Sau đó, Từ Tố Tố cười nhạo ta suốt nhiều năm, bảo rằng suốt đời ta táo bạo kiêu ngạo, nhưng sao vẫn sợ bóng sợ gió như vậy.
Sợ bóng sợ gió, chẳng qua là vì không đành lòng mà thôi.
Khi trở về cung, ta vẫn còn tức giận. Sau khi ca ca hạ triều, ta bèn thỉnh huynh ấy vào cung nói chuyện với gia đình một hồi, lòng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Ta và huynh trưởng cùng mẫu thân sinh ra, hắn lớn hơn ta năm tuổi, trong số các huynh đệ tỷ muội, hắn thương ta nhất.
Hắn biết ta đang phiền muộn chuyện gì, trước khi ta kịp khuyên hắn đừng vội ra mặt, không ngờ hắn đã mời mấy vị đại thần dâng tấu chương lên Tề Kha, tố cáo Trịnh Hân Du làm sai.
Chỉ vài ngày sau, Tề Kha mang theo mấy tấu chương đến tẩm cung Hoàng hậu, tức giận không thôi.
Mấy ngày không gặp, hắn đến gặp ta, chỉ để trút giận cho người phụ nữ trong lòng mình.
"Thế nào, trước đây ở hành cung ngươi khinh nhờn Hân nhi không đủ, giờ lại còn khuyến khích mẫu gia cùng nhau hãm hại nàng? Ngươi không dung nàng nổi sao, Hoàng hậu?"
Ta choáng váng, đầu óc mơ màng, chưa kịp ăn uống gì, thấy thế chỉ còn vội vàng hành lễ.
Nhưng chưa kịp giải thích, Tề Kha đã phất tay áo bỏ đi, đụng mạnh vào vai ta khiến ta ngã xuống đất.
Hắn ném tấu chương vào mặt ta, thậm chí còn làm rơi chiếc trâm phượng trên đầu ta.
Chiếc trâm ấy là do Thái hậu ban cho ta khi bà còn sống, chính Tề Kha đã cài lên tóc ta.
Lúc đó hắn nói: "Phượng hoàng vu phi, hòa minh tương tương*. Lấy Thanh Yến làm hoàng hậu, sau này trẫm không cần lo lắng."
*Chim phượng hoàng sánh đôi cùng bay, tiếng kêu nhịp nhàng – hình ảnh ẩn dụ cho sự hòa thuận và tình yêu vợ chồng.
Ta đoán hắn không còn nhớ rõ, nhưng khi nhìn thấy chiếc trâm phượng, hắn bỗng giật mình.
Hắn quay lại hỏi ta: "Hoàng hậu còn nhớ ngày ấy trẫm nói gì không? 'Không cần lo lắng', hoàng hậu đã bằng lòng, sao hôm nay lại thất hứa với trẫm, nhiều lần gây sự?"
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bỗng trở nên xa lạ ấy, ta như rơi vào hầm băng.
Ta thất tín với ngươi sao.
Ta chưa từng, ta đã làm vậy khi nào.
Ta quỳ trên mặt đất hồi lâu, mới nói nửa câu "Chỉ là huynh trưởng thương muội muội", đã bị Tề Kha nghiêm mặt quát lớn: "Vậy ngươi có biết, ngay cả người nhà yêu thương Hân nhi cũng không có" rồi ngăn lời ta.
Ta thật sự không còn lời nào để nói, toàn thân run rẩy vì lạnh, lặng lẽ quỳ trên đất.
Mãi cho đến khi Gia Ý vào mời thái y đến, nói rằng mấy ngày nay ta không khỏe, Tề Kha mới sai người đỡ ta dậy.
Vẫn là rèm châu như cũ, ánh nến le lói.
Nhưng lần này hắn ngồi bên cạnh bàn, bỏ lại khuôn mặt cau có cho ta, chỉ khi thái y khám xong nói rằng ta đã mang thai, hắn mới bằng lòng quay đầu nhìn ta.
Chỉ nhìn thấy vẻ mặt không vui và sửng sốt của hắn, không cần hắn nói gì, ta đã ủy khuất đến mức muốn khóc.
Lúc trước khi ta được chẩn đoán mang thai Đại công chúa Húc Hoa, hắn bế ta lên xoay vài vòng, cao hứng đến mức đại xá thiên hạ, hắn nói cho dù là công chúa, tương lai cũng sẽ phong thưởng theo lễ chế của hoàng tử.
Khi Húc Hoa đầy tháng, hắn đã sớm ban phủ công chúa ở phố Thiên Tử, bên cạnh phủ Quốc công mẫu gia của ta, tiền vô cổ nhân*.
*Tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả – ca tụng nhân vật siêu phàm, ý nói đời xưa chưa từng có, đời sau cũng không có ai sánh bằng.
Sau đó ta mang thai Cự Nhi, hắn lại không rời ta một bước.
Lúc ấy hậu cung đã có ba vị hoàng tử ra đời, hắn lấy tư cách đế vương hành động khiến hậu cung đều biết, chỉ có hoàng tử do ta sinh mới có thể ngồi được ngôi trữ quân.
Ta không biết vì sao thời thế đổi thay nhanh đến vậy, ta chưa làm gì sai, trước nay đều là Tiết Thanh Yến một lòng như lần đầu, tại sao đột nhiên hắn lại lạnh nhạt đến vậy.
Ai cũng sẽ thích thú vật mới lạ, nhưng chim sẻ trong ổ phượng hoàng, có gì đáng để mến mộ?
Ta nghĩ mãi không rõ, ôm lấy chăn gấm, cố nén khóc hỏi Tề Kha: "Hoàng thượng, người có muốn đặt tên cho đứa trẻ chưa chào đời không?"
Hắn đi đến sau bức rèm che, chỉ vén lên một chút.
Ta chợt thấy, ánh mắt hắn dường như không kiên nhẫn.
Sự ôn nhu của hắn không còn dành cho ta, ánh mắt ấy liền có sự xa cách.
Hắn đang định nói gì đó với ta, thì một tiểu thái giám chạy tới bẩm báo Thất hoàng tử đang khóc không ngừng, Trịnh quý phi mời hắn nhanh qua nhìn một chút.
"Vẫn chưa biết được là công chúa hay hoàng tử, chờ sinh ra trẫm sẽ nói sau." Hắn buông tay, xoay người rời đi, rèm châu rũ xuống, rung động leng keng.
"Gia Ý, ngươi nói xem, năm xưa chẳng lẽ là vì hắn tôn trọng ta, chẳng có một chút tình cảm nào sao?" Tuyết mùa đông rơi xuống lã chã, đập vào song cửa sổ.
Gia Ý hiếm khi thở dài như vậy.
Nàng hầu hạ ta đi vào giấc ngủ, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng: "Nghe nói mấy trăm vị đế vương năm nước đều thất thường, nhưng chỉ Tề gia mấy đời si tình, cuối cùng xem ra là dành cho người khác."
Ta giật mình nằm nghiêng sang một bên, không muốn để ai nhìn thấy ta đang khóc.
Trận tuyết mùa đông đó, nhiều năm sau nhớ lại, ta đều cảm thấy lạnh lẽo lạ thường.
Tố Tố nói với ta, đó là vì lòng ta đã lạnh giá, nên mới cảm thấy rét trên người.
Ta cũng nghĩ như vậy, nếu không có vẻ mặt lạnh lùng của hoàng thượng khi ban thánh chỉ: "Hoàng hậu có thai, Trịnh quý phi tạm thời quản lý lục cung", ta cũng sẽ không cảm thấy khó chịu như trong tưởng tượng.
Thật ra lúc ấy ta đã mong chờ vài ngày, rằng Tề Kha sẽ đến gặp ta.
Nhưng lúc đó, có lẽ ta đã biết rõ ràng, trong lòng đế vương đã không còn có ta nữa.