Chương 13: Bạn Gái Cũ

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 13: Bạn Gái Cũ

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau giờ học buổi trưa, Lý Nhất Đồng lôi Hi Hòa đi ăn cơm.
“Hi Hòa, tớ mách cậu một chỗ, ngoài trường có tiệm cơm gà ngon lắm, trà sữa cũng vừa miệng. Học sinh Tam Trung chúng mình ai cũng mê, hay là hôm nay ra đó thử một bữa?”
Ngụy Hi Hòa gật đầu đồng ý. Cơm trường ăn hoài cũng ngán rồi.
Hai cô gái vui vẻ ra cổng trường. Quả nhiên như Đồng Đồng nói, tiệm cơm gà đông nghịt. Không chỉ học sinh Tam Trung mà cả học sinh các trường lân cận cũng đổ về đây. Lý Nhất Đồng gọi hai suất cơm gà, thêm hai lon nước ngọt.
“Ăn đi, kẹo bông nhỏ. Hôm nay chị sẽ cho em biết thế nào là thiên hạ đệ nhất mỹ vị.”
Cơm gà ở đây đúng là ngon như lời đồn. Hạt cơm tơi, mềm dẻo, gà luộc vừa tới, da giòn sần sật. Ngay cả Hi Hòa – người miền Nam vốn không quen đồ Bắc – cũng không nhịn được ăn thêm vài miếng.
Đang ăn ngon lành thì ngoài cửa ồn ào. Không ai khác, chính là nhóm thiếu niên do Sở Diên dẫn đầu. Ngôn Hi Lạc chạy vào trước, hét to:
“Chú ơi, năm suất cơm gà cay, năm lon Coca!”
“Thêm hai đĩa gà xào nữa!”
Đám công tử nhà giàu của Sở Diên dường như là khách quen, ông chủ lập tức xếp cho họ chỗ ngồi tốt nhất. Giữa đám thiếu niên rầm rộ, Sở Diên vẫn nổi bật nhất. Từ khi bước vào, ánh mắt của bao cô gái đã đổ dồn về phía cậu.
Ăn được một nửa thì bên ngoài lại xuất hiện một nhóm con gái. Người đi giữa đặc biệt thu hút – đúng kiểu mỹ nữ phương Bắc. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt hồ ly quyến rũ, mái tóc xoăn bồng bềnh càng làm tăng thêm vẻ mê hoặc. Cô mặc váy ngắn xếp ly, để lộ đôi chân dài thon thả, trắng nõn như sứ. Mới nhỏ tuổi đã có khí chất ấy, biết bao chàng trai phải xiêu lòng.
Ngụy Hi Hòa nhìn đôi chân ấy mà âm thầm nuốt nước bọt. Cô là con gái còn mê, huống chi là con trai. Lý Nhất Đồng cũng ngắm đến ngẩn ngơ:
“Hi Hòa, hôm nay ta hên quá, được xem hóng miễn phí rồi. Không những chạm mặt lão đại, còn được chứng kiến tận mắt bạn gái cũ của lão đại.”
Hi Hòa tò mò:
“Cô ấy là bạn gái cũ của Sở Diên?”
“Đúng rồi, Trần Nhạc – hoa khôi Thất Trung, người yêu cũ của Sở Diên. Nhưng hình như chia tay được một tuần rồi. Cũng là người trụ được lâu nhất, hơn một tuần đấy.”
Hi Hòa kinh ngạc. Xinh đẹp thế này mà cũng bị đá? Thấy vẻ mặt cô, Lý Nhất Đồng giải thích:
“Cậu đừng ngạc nhiên. Sở Diên là kiểu điển hình ‘người đẹp đa tình’. Mỗi lần thay bạn gái, người mới lúc nào cũng đẹp hơn người cũ. Tháng trước tớ còn nghe tin hai hoa khôi Thất Trung – người yêu cũ và người yêu mới của Sở Diên – đánh nhau chỉ vì cậu ta.”
“Người ta nói ‘hồng nhan họa thủy’, nhưng theo tớ, Sở Diên mới chính là ‘nam nhan họa quốc’.”
Sau khi truyền thụ kiến thức cho Hi Hòa, hai cô gái quay sang chăm chú hóng chuyện.
Bên kia, Trần Nhạc bước thẳng đến bàn Sở Diên. Đôi mắt cô ửng đỏ, rõ ràng vừa khóc xong. Không khí xung quanh lặng im như tờ, chỉ cần rơi kim cũng nghe thấy.
Cả đám người im lặng theo dõi hai nhân vật chính.
Trần Nhạc nhìn người thiếu niên trước mặt, trong lòng vừa yêu vừa hận. Vành mắt đỏ hoe, nghẹn ngào hỏi:
“Sở Diên, rốt cuộc em đã làm gì sai? Tại sao anh lại chia tay với em?”
“Hay là anh đã có người mới rồi, phải không?”
Đúng là mỹ nữ – khóc cũng khiến người ta xót xa. Nhưng thiếu niên trước mặt lại như tượng đá, không chút biểu cảm, chẳng buồn liếc nhìn.
“Trần Nhạc, cô giả vờ không biết à? Cô đúng là tay câu chuyên nghiệp, định quăng lưới một lúc hai con cá à?”
“Nếu không phải ông đây biết chuyện cô với Hà Minh, cô định biến ông đây thành tuần lộc à?”
Trần Nhạc giật mình. Tuần trước cô quả thật có đi ăn với Hà Minh. Nhưng cô không hề có ý định buông tay Sở Diên – một con cá lớn như vậy.
“Sở Diên, anh phải tin em, em với anh ta không có gì cả, chỉ là đi ăn một bữa thôi mà.”
“Sở Diên, em sẽ ngoan, em sẽ nghe lời anh. Chúng ta đừng chia tay, được không?”
Trần Nhạc khóc đến nức nở, suýt nữa quỳ xuống. Nhưng gương mặt thiếu niên vẫn lạnh như băng, ánh mắt vô cảm như thể chuyện này chẳng liên quan đến mình.
“Trần Nhạc, chúng ta đã chia tay rồi. Đừng đến làm phiền tôi nữa.”
Ngôn Hi Lạc và Phương Thành nhìn nhau, đã quá quen cảnh này. Mỗi lần chia tay, bạn gái cũ lại tìm đến Sở Diên, khóc lóc, đòi sống đòi chết. Giàu có, đẹp trai thì cũng được, nhưng tính cách kiểu này, ai mà chịu nổi?
Bạn thân Trần Nhạc không nhịn được lên tiếng:
“Sở Diên, cậu là vô tình hay chỉ coi Trần Nhạc nhà tôi như món đồ chơi? Sinh nhật cậu, cô ấy làm bánh kem đến mười đầu ngón tay đều bỏng, vậy mà cậu không nếm một miếng, vứt cho lũ bạn?”
“Hẹn hò với cô ấy, cậu bỏ giữa đường, chạy đi đua xe cùng đám bạn. Nếu không có tình cảm, thì đừng trêu chọc người ta!”
“Cậu bảo cô ấy chân trong chân ngoài, nhưng Sở Diên, cậu có từng thật lòng với cô ấy chưa?”
Trần Nhạc vội kéo tay bạn:
“Hạ Hoài, đừng nói nữa!”
“Nhạc Nhạc, buông tay chị ra. Hôm nay rốt cuộc tim cậu ta là sắt hay đá, sao có thể lạnh lùng vô tình đến vậy?”
Ngôn Hi Lạc thầm gào trong lòng: *Mẹ kiếp, chị ơi, mắng hay quá!* Nhưng nói thật, trong chuyện này, Diên ca đúng là hơi tàn nhẫn.
Trong số các bạn gái cũ của Sở Diên, chưa từng có ai khiến cậu hứng thú quá một tuần. Cậu có thể cho tiền, cho địa vị, cho ánh hào quang của nữ chính, nhưng tình cảm… thì chưa bao giờ thật lòng. Đôi khi Ngôn Hi Lạc nghĩ, Diên ca của cậu giống như cơn gió thoảng, lướt qua ngàn hoa mà không dính bụi trần.
“Đúng, ông đây lạnh lùng vô tình. Cô thiếu đàn ông à? Tôi bảo cô đi tìm đàn ông, chẳng phải tốt hơn sao?”
Trần Nhạc nghe từng chữ lạnh lẽo tuôn ra từ môi thiếu niên, tim như bị khoét thủng một lỗ lớn.
Giọng cô chua chát, đầy đau đớn:
“Em biết, chúng ta đến với nhau chỉ là một ván cược.”
“Nhưng Sở Diên, rốt cuộc anh có từng thích em chưa? Hay là với ai anh cũng vậy – mới mẻ qua đi là đá không thương tiếc?”
Sở Diên khẽ nhếch mép, nụ cười mỉa mai hiện lên:
“Thích ư? Ông đây không có.”
“Cô nói xong chưa? Xong rồi thì đi đi.”
Trần Nhạc vừa cười vừa khóc nhìn Sở Diên. Cô biết rõ, từ đầu ván cược này cô đã thua. Thua vì yêu nhiều hơn, biết là không thể nhưng vẫn lao vào ánh mắt ấy.
Cô lau nước mắt, oán hận nhìn Sở Diên:
“Em hiểu rồi, Sở Diên. Ai thích anh, đúng là xui xẻo.”
Và cô là một trong những kẻ xui xẻo ấy.
Hạ Hoài ôm chặt Trần Nhạc, quay người bước ra cửa. Trước khi đi, cô ngoảnh lại, châm chọc:
“Sở Diên, cậu đúng là đồ tra nam. Tôi nguyền rủa cậu sớm muộn gì cũng bị quả báo.”
Nữ chính đi rồi, đám quần chúng như họ cũng hết chuyện để xem. Phương Thành và Ngôn Hi Lạc đã quá quen cảnh này. Nhưng hoa khôi Thất Trung này so với mấy người trước còn mạnh mẽ hơn – ít nhất trước khi chia tay còn không quên đội cho lão đại một chiếc nón xanh.
Ngôn Hi Lạc liếc sang bàn ba dãy bốn – hình như là tiểu tiên nữ mà lão đại đang theo đuổi. Cậu thầm cảm thán: *Miệng chị kia đúng là độc, nhưng nghiệp của lão đại tới sớm quá rồi.* Một bên là tiểu tiên nữ chưa kịp cưa đổ, một bên là vở kịch tra nam đá bạn gái – lần này, lão đại có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi.
Ngôn Hi Lạc cười thầm, ngoài mặt vô tội khều tay Sở Diên:
“Diên ca, bàn ba dãy bốn kia… hình như là tiểu tiên nữ đúng không?”
Sở Diên giật mình, ánh mắt vội liếc sang – và đụng ngay ánh mắt tò mò của cô gái. Hi Hòa chạm phải ánh mắt anh thì sặc nước, ho sù sụ, khoé mắt còn long lanh.
“Ăn từ từ thôi, Hi Hòa.”
Cô hoảng hốt, cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên lần nào nữa. Ăn xong, hai cô gái vội vàng ra ngoài tính tiền.
Sở Diên liếc sang Ngôn Hi Lạc, cảm nhận được sát khí lập tức tỏ ra trong sáng vô tội:
“Lão đại, tớ chỉ vô tình nhìn thấy tiểu tiên nữ thôi, tớ không có ý gì cả.”
Sở Diên cau mày, khẽ chửi thầm:
“Khốn khiếp thật.”
Đúng vậy, lão đại nhà họ… đúng là khốn khiếp nhất.
Ngôn Hi Lạc trong lòng đã cười bể bụng nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ an ủi:
“Không sao đâu lão đại, cô gái nhỏ ấy, dỗ một chút là xong.”
Sở Diên đá ghế đứng dậy, gắt:
“Cút.”
Nói xong, cậu bước ra ngoài, để lại mấy tên ngốc đứng ngơ ngác.
“Lão đại! Diên ca! Chờ bọn tớ với!”