Chương 14: Hình như ta thích cô bé

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 14: Hình như ta thích cô bé

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tan học, Hi Hòa tạm biệt Đồng Đồng ra về. Từ xa, cô đã nhận ra một bóng dáng quen thuộc đang tiến về phía mình. Chàng trai đi ngược ánh chiều, bóng tối phủ lên dáng hình cao lớn của cậu, khuôn mặt đẹp như thần mặt trời, vừa tuấn tú lại vừa có chút tinh nghịch. Cậu đến bên cô, Ngụy Hi Hòa chậm rãi cúi đầu, đột nhiên nhớ đến chiếc áo khoác cô định trả lại. Thành thật mà nói, sau sự việc hồi trưa, Hi Hòa cũng cảm thấy hơi lo lắng.
"Sở Diên, áo của cậu, tôi đã giặt sạch rồi. Trả cho cậu."
Sở Diên vẫn nhìn cô gái. Cậu đưa tay nhận lại, khi ngón tay hai người chạm nhau, cậu cảm thấy như có dòng điện chạy qua người.
"Ngụy Hi Hòa, chuyện trưa nay, tôi..."
Cô bé đứng đó, bối rối nhìn cậu, không biết phải nói gì. Sở Diên muốn giải thích chuyện trong quán nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Nếu nói cậu thích cô, liệu cô có tin không? Lần đầu tiên trong đời, Sở Diên cảm thấy bất lực như vậy.
Ngụy Hi Hòa cảm thấy cứ đứng đó im lặng với cậu chàng sẽ muộn mất. Không biết nếu nhắc đến chuyện buổi trưa, cô sẽ bị cậu ấy giết người diệt khẩu hay không.
"Sở Diên, trời đã tối rồi, tôi phải về thôi."
Cậu như tỉnh ra, khi bóng dáng cô gái nhỏ đã chạy xa, trong lòng cậu thoáng qua một cảm giác tiếc nuối. Hình như, đây chính là cảm giác thích một người. Sở Diên cười ngây thơ, giống như đứa con trai mười bảy tuổi vừa biết yêu lần đầu.
Ngụy Hi Hòa về đến Ngụy gia cũng đã sáu rưỡi tối. Vừa thấy cô trở về, Thẩm Vân – vợ của Ngụy Niên đã vội kéo cô vào nhà, sợ gió lạnh sẽ làm cô ốm.
"Hòa Hòa, mau vào nhà đi. Mẹ đã pha trà gừng cho con, mau uống rồi rửa tay ăn cơm."
Ngụy Hi Hòa cảm ơn bà rồi nhanh chóng lên lầu thay quần áo xuống ăn cơm. Thẩm Vân nhìn cô rồi thở dài, đứa bé ngoan ngoãn như vậy, sao nó không phải con gái của bà chứ.
Ngụy Hi Hòa chuyển đến thủ đô là chuyện của tuần trước. Vốn dĩ gia đình định cho cô học ở phía Nam, nhưng ông bà ngoại và Ngụy Niên – chú ruột cô đều nghĩ học ở thủ đô sẽ tốt hơn. Dù sao đây cũng là trung tâm giáo dục hàng đầu của đất nước.
Ngày Ngụy Niên dẫn Ngụy Hi Hòa đến, người vui mừng nhất không ai khác chính là Thẩm Vân. Bà từ lâu đã mong ước có một đứa con gái xinh xắn. Thế nhưng, ông trời như chẳng chiều lòng người, sau khi sinh đứa con trai, bà lại không thể mang thai nữa. Ngụy Hi Hòa đến như thể thực hiện ước mơ của bà, ban cho bà một cô công chúa nhỏ.
Ngày đầu tiên bước vào Ngụy gia, Thẩm Vân đã chuẩn bị cho cô một căn phòng xinh xắn màu xanh ngọc, nhẹ nhàng như tính cách cô. Ngụy Hi Hòa vừa cảm động vừa vui mừng, bên cạnh Thẩm Vân, cô như cảm nhận được tình yêu thương của người mẹ. Cô vừa xinh đẹp dịu dàng, lại hiểu lòng người, chính vì thế, Thẩm Vân coi cô như con gái mà chăm sóc.
Đôi khi, ngay cả con trai ruột của bà – Ngụy Hoài Nam cũng nghi ngờ Ngụy Hi Hòa không phải là con gái của bà, còn cậu ấy thì được bà nhặt ở bãi rác về nuôi.
"Mẹ ơi, có cơm chưa, đói chết con rồi."
Tiếng của Ngụy Hoài Nam cắt đứt dòng suy nghĩ của bà. Nhìn đứa con trai suốt ngày chỉ biết gây chuyện, bà vừa bất lực vừa nuông chiều:
"Ăn, ăn, suốt ngày chỉ biết ăn và gây chuyện. Con học tập chị mình một chút đi."
Ngụy Hoài Nam nghe mẹ mắng cũng không lạ, cậu chẳng quan tâm, bước vào phòng ăn. Ngụy Hi Hòa vừa xuống lầu, cũng là lúc Ngụy Niên trở về.
Trên bàn ăn, không khí gia đình vô cùng ấm cúng. Ngụy Niên nhẹ giọng hỏi cô:
"Hi Hòa, trường mới thế nào? Có tốt không?"
Ngụy Hi Hòa mỉm cười, đôi mắt cô cong cong như vầng trăng nhỏ:
"Trường mới tốt lắm chú ạ. Bạn bè rất thân thiện, thầy cô cũng rất quan tâm con."
Lúc này, Ngụy Niên mới yên tâm:
"Vậy là tốt rồi. Hòa Hòa nhà chúng ta học giỏi như vậy, phải cố gắng thật nhiều, ngày cách B đại không còn xa đâu."
Thẩm Vân nghe đến chuyện đại học liền cau mày ngắt lời, gắp món sườn ông thích nhất vào bát Ngụy Niên, trách móc:
"Ông ấy, con bé mới vào cấp ba thôi. Cứ từ từ học, con nhé. Học hành kết hợp vui chơi, nghỉ ngơi mới tốt được."
Ngụy Niên cảm thấy vợ nói đúng, quay sang nhìn đứa con trai hư hỏng đang ăn như hổ đói, ông không khỏi oán trách:
"Còn con nữa đó, Ngụy Hoài Nam. Suốt ngày gây gổ đánh nhau, định học theo thằng nhóc nhà họ Sở à? Ta nói cho con biết, con chỉ bằng một nửa chị con thôi, ta và mẹ con đã cảm tạ trời đất lắm rồi."
"Điểm cuối kỳ này, con mà không đạt tiêu chuẩn, xem ta xử lý con thế nào."
Ngụy Hoài Nam nằm không cũng bị trúng đạn, kêu nên oai oái:
"Ba ơi, đang lúc ăn, sao lại nhắc chuyện học hành chứ, mất cả ngon."
Nói xong, cậu chàng liếc nhìn Ngụy Hi Hòa, như muốn chuyển chủ đề:
"Chị, ở trường có ai bắt nạt chị không? Nếu có thì chị nói với em, em bảo vệ chị."
Ngụy Hi Hòa lắc đầu cười hiền. Ngụy Hoài Nam kém cô hai tuổi, nhưng lại cao hơn cô nửa cái đầu, ra ngoài nói là chị em, mọi người chưa chắc đã tin. Cậu có vẻ ngoài điển trai, thư sinh như cô, nhưng tính cách lại chẳng giống chút nào, có phần khảng khái, hào sảng của con trai xứ Bắc.
Cậu chàng rất quý Ngụy Hi Hòa, một phần vì cô dịu dàng xinh xắn, phần khác vì cậu là con một, từ lâu đã mong có thêm anh chị bầu bạn. Cậu rất quan tâm cô, ngày đầu tiên cô đi học đã hỏi han tíu tít, sợ cô bị bắt nạt.
Thẩm Vân nghe con nói thế thì trợn tròn mắt, cốc cậu chàng một cái rõ đau:
"Mẹ dạy con thế nào, không được dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Nhỏ không học, lớn định làm lưu manh à?"
"Ba, mẹ, sao hai người cứ cốc đầu con hoài vậy? Làm vậy sẽ giảm chỉ số thông minh của con đi biết không?"
"Dù đánh thêm vài cái, con cũng không thể thông minh bằng một nửa chị con đâu."