Chương 15: Soái Ca Sở Diên

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 15: Soái Ca Sở Diên

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm sau.
Khi Lý Nhất Đồng đến lớp, cô đã thấy Ngụy Hi Hòa đang cúi đầu mải mê làm bài tập. Những sợi tóc mai nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi chúm chím lẩm nhẩm công thức, trông thật nghiêm túc.
Lý Nhất Đồng ngồi ngắm Hi Hòa đến ngẩn người. Ai nói chỉ có đàn ông làm việc mới đẹp trai? Tiểu tiên nữ của mình chăm chỉ học hành còn xinh đẹp hơn gấp bội, khuôn mặt thanh khiết ấy tựa như mối tình đầu trong những bộ phim thanh xuân vườn trường.
Ngắm nhìn một lúc lâu, cô bắt đầu thấy chán, liền lay lay cánh tay Hi Hòa:
"Hi Hòa, cậu không thấy buồn không? Mình vừa nhìn thấy mấy con số toán học đã đau đầu muốn nổ rồi. Chiều nay mình đi xem bóng rổ đi?"
Đường Nha nhẹ giọng nhắc:
"Nhưng mà Đồng Đồng, bài tập hóa cậu vẫn chưa làm xong đâu."
Nghe nhắc đến môn hóa, Lý Nhất Đồng liền ngẩn người. Cô nhìn Đường Nha bất lực:
"Kẹo bông nhỏ, nghe tớ này, học hành phải biết kết hợp với vui chơi, không thì sẽ hỏng cả người đó. Hơn nữa, sân bóng rổ lúc nào chẳng có đầy soái ca. Đi trễ là hết chỗ ngồi liền, biết chưa? Đi đi mà, Hi Hòa, tớ không thích đi một mình đâu."
Nhìn bạn thân nài nỉ, Hi Hòa cũng mềm lòng gật đầu. Cô buông bút, cùng Lý Nhất Đồng xuống căng-tin ăn trưa.
Trận đấu bóng rổ diễn ra lúc ba giờ chiều. Hai người đến lúc hai rưỡi, nhưng xung quanh sân đã chật kín người. Tam Trung là trường trung học trọng điểm và cũng là trường lớn nhất Thủ Đô, thường xuyên tổ chức các giải bóng rổ cấp thành phố nên sân vận động của trường cực kỳ rộng, đủ chỗ cho hàng nghìn khán giả.
Không chỉ học sinh Tam Trung, nhiều bạn từ các trường khác cũng đổ về xem, đặc biệt là các bạn nữ. Họ đã chuẩn bị chỗ ngồi từ sớm, mang theo băng rôn, khẩu hiệu, trông chẳng khác nào một buổi họp fanclub. Ngụy Hi Hòa hơi hoảng, khẽ nắm tay Lý Nhất Đồng, bởi cô vốn rất ngại nơi đông người:
"Đồng Đồng, đông quá... Hay mình về đi."
"Ái chà, cậu sợ gì chứ? Tớ đã chiếm chỗ từ trước rồi, giờ về là mất đó. Hầu hết các bạn nữ hôm nay đến đây đâu phải để xem bóng, là để ngắm nam thần Tam Trung – Sở Diên thôi. Hôm nay lớp mình vào chung kết, cậu phải cổ vũ cho các anh lớp mình chứ."
Nói xong, Lý Nhất Đồng giơ băng rôn lên, không quên mua cho Hi Hòa một chai nước đào. Nhìn dòng chữ trên băng rôn: "10C7 cố lên, Sở Diên đẹp trai nhất", Hi Hòa suýt nghẹn họng. Nhưng khi ngước lên khán đài, thấy ai nấy đều cầm bảng hiệu tương tự, cô mới đỡ ngượng.
Ba giờ chiều, trận đấu chính thức bắt đầu. Hai đội ngang tài ngang sức. Khi 10C2 vừa cướp được bóng, các cầu thủ 10C7 đã áp sát giành lại. Trận đấu ngày càng căng thẳng, kết thúc hiệp một, tỉ số hai đội vẫn sát nút. Ngụy Hi Hòa không rành bóng rổ, nhưng nhìn những chàng trai tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân, lòng cô cũng nóng bừng theo.
Sở Diên – đội trưởng đội bóng, dù đánh bóng rất ung dung, nhưng chỉ với khuôn mặt đẹp nghiêng thành nghiêng nước cũng đủ khiến bao cô gái ngất ngây. Lý Nhất Đồng thầm than:
"Quả nhiên là nam sinh có chỉ số nhan sắc cao nhất Tam Trung, chơi bóng thôi mà soái khí ngút trời. Cậu biết không, năm nay vì poster của Sở Diên mà giải bóng rổ của trường đông kín người xem."
Sở Diên cau mày, hơi chán nản. Ban đầu định nghỉ hiệp hai, nhưng khi liếc thấy khán đài, ánh mắt cậu bỗng dừng lại trên bóng dáng một cô gái nhỏ. Cô ngồi gần hàng ghế đầu, gương mặt xinh xắn, tay cầm băng rôn cổ vũ. Sở Diên khẽ nhếch môi, nở một nụ cười rực rỡ như nắng hạ. Cả khán đài bỗng chao đảo, tiếng hò hét thất thanh của các cô gái vang lên như bão.
Ngôn Hi Lạc – đồng đội của Sở Diên – bỗng cảm thấy Diên ca nhà mình chắc sáng nay uống nhầm thuốc. Mẹ ơi, cười đẹp thế này là cho ai xem vậy?
Bắt đầu hiệp hai, trận đấu càng thêm quyết liệt. Nếu hiệp một Sở Diên chỉ nhẹ nhàng chuyền bóng, thì sang hiệp hai cậu như được tiêm doping, lối chơi bỗng trở nên hoa mỹ và bùng nổ.
Cậu dẫn bóng lách qua ba cầu thủ đối phương, đối mặt với hai người còn lại, không chuyền bóng mà bật lên ném một cú ba điểm hoàn hảo vào rổ. Cả sân như bùng nổ, tiếng hét của các cô gái vang dội khắp nơi.
Nhưng thực tế chứng minh, đây mới chỉ là khởi đầu. Trong những phút tiếp theo, rổ của đội bạn liên tục rung lên. Ngay cả các nữ sinh cổ vũ cho đối phương cũng hò hét theo, như thể quên mất mình đang ủng hộ đội nào.
Ngụy Hi Hòa dù ngồi xa, vẫn thấy rõ bóng dáng cậu trên sân. Bởi dù đứng ở đâu, cậu vẫn là người nổi bật nhất.
Chàng thiếu niên ấy tỏa sáng như mặt trời, mồ hôi thấm đẫm áo đấu, từng giọt lăn dài trên sống mũi cao thẳng, trên khuôn mặt đẹp không tì vết. Thiếu niên ấy kiêu ngạo, rực rỡ, là giấc mộng thanh xuân của biết bao cô gái mới lớn.
Ngôn Hi Lạc nhìn soái khí của lão đại bắn ra ngợp trời, không khỏi thấy kỳ lạ. "Mẹ nó, hôm nay sao lão đại chơi bóng mà cứ như đang biểu diễn thời trang vậy? Đẹp trai quá đáng!"
Trận đấu vốn cân bằng, nhưng không hiểu Sở Diên bị chập dây thần kinh nào, bỗng dưng thi đấu như muốn nghiền nát đối thủ. Ngôn Hi Lạc há hốc mồm, còn các cầu thủ 10C2 thì thầm than: "Hôm nay đúng là xui tận mạng!"
Trận đấu kết thúc, 10C7 giành chiến thắng với tỉ số áp đảo.