Chương 18: Đổi Chỗ

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 18: Đổi Chỗ

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Phương Thành và Ngôn Hi Lạc mải mê chơi game đến lúc chán mới ngẩng đầu lên, vẫn chưa thấy Sở Diên đi học. Mãi đến hết hai tiết Toán, cuối cùng lão đại của họ cũng xuất hiện.
Vừa thấy Sở Diên, Ngôn Hi Lạc há hốc mồm kinh ngạc. Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy? Thế giới sắp xuất hiện kỳ quan thiên nhiên thứ tám à?
Sở Diên bước vào lớp dưới ánh mắt tò mò pha lẫn kinh ngạc của cả đám bạn. Thiếu niên đi ngược ánh sáng, cả người như được bao phủ bởi một lớp hào quang rực rỡ.
Chiếc áo sơ mi trắng ôm sát thân hình thon dài, thẳng tắp như cây tùng vươn mình trên đỉnh núi. Mái tóc xám khói đặc trưng trước đây nay đã được nhuộm đen tuyền.
Ngôn Hi Lạc thầm cảm thán: Trời đất ơi, người với người, đúng là không thể so sánh được.
Khi để tóc màu, Sở Diên như một vầng thái dương chói lóa, vừa toát lên vẻ thanh xuân rực rỡ, lại pha chút vẻ hư hỏng bất cần. Nhưng khi tóc đen, mặc sơ mi trắng, cậu lại biến thành nam thần bước ra từ truyện ngôn tình. Khuôn mặt thanh tú như ngọc, đuôi mắt phượng khẽ hếch mang nét đào hoa. Mỗi khi cười, như trăm hoa cùng nở rộ, khiến người ta tưởng chừng mùa xuân đã về.
Trong lòng Ngôn Hi Lạc bỗng nhớ lại hai câu thơ mà thầy giáo dạy văn – lão Hoàng thường hay nhắc, đúng là để miêu tả vẻ đẹp của Sở Diên lúc này:
“Mạch thượng nhân như ngọc.
Công tử thế vô song.”
Sở Diên bước vào, vừa đi ngang qua bàn Ngụy Hi Hòa liền liếc cô một cái, nở nụ cười. Ngụy Hi Hòa rụt cổ, không dám ngẩng đầu. Cô không ngờ Sở Diên lại thật sự làm vậy.
Ngôn Hi Lạc vẫn chưa hết choáng váng, chỉ tay vào Sở Diên, lắp bắp:
“Lão đại, không… cậu không phải lão đại của tớ. Trả lão đại lại cho tớ đi!”
Phương Thành ôm bụng cười nghiêng ngả. Cái tên Ngôn Hi Lạc này, dám dùng khuôn mặt oán phụ mà nhìn Sở Diên.
“Ngôn Hi Lạc, có tin tao tống mày ra ngoài ngồi đếm lá không?”
Ngôn Hi Lạc chẳng thèm để ý đến lời đe dọa, vẫn lẩm bẩm một mình:
“Trời ơi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra mà Diên ca thay đổi chóng mặt thế này?”
Phương Thành liếc cậu ta, khẽ kéo lại gần. Đôi mắt hồ ly lóe lên tia giảo hoạt, cậu thì thầm vài câu vào tai Ngôn Hi Lạc. Nghe xong, Ngôn Hi Lạc càng thêm kinh ngạc, liên tục ngoái lên bàn trên, thán phục không ngớt:
“Tiểu tiên nữ quả nhiên là tiểu tiên nữ, không vương vấn bụi trần. Không biết cô ấy là ai mà dám từ chối lão đại chứ?”
Cả buổi học hôm đó, cậu ta cứ ngồi không yên, thỉnh thoảng lại ngoái lên nhìn lén lão đại và tiểu tiên nữ.
Cô Nghê Thường bước vào lớp, tay cầm bảng điểm, nét mặt không giấu được niềm vui. Sau khi ổn định trật tự, cô nhẹ nhàng nói:
“Lần thi này, lớp mình đạt kết quả rất tốt. Đặc biệt là bạn Ngụy Hi Hòa, đứng thứ ba toàn khối, số một của lớp. Môn Anh và Văn đều đạt điểm tuyệt đối.”
“Một số bạn khác như Trình Viễn, Lý Hàng cũng có thành tích rất ổn. Mong các em học hỏi lẫn nhau.”
“Giờ chúng ta sẽ tiến hành đổi chỗ. Các em hãy lên nhận phiếu của mình nhé.”
Vừa dứt lời, cả lớp lập tức xôn xao. Hai tháng nay quen ngồi cạnh nhau, ai cũng ngại phải rời xa. Người ấm ức nhất có lẽ là Lý Nhất Đồng – cô mới ngồi cạnh Ngụy Hi Hòa chưa đầy một tuần.
“Hi Hòa, tớ không muốn xa cậu chút nào cả.”
Ngụy Hi Hòa cũng buồn. Trong lớp này, Lý Nhất Đồng là người bạn thân nhất của cô.
“Này, Diên ca, cậu có muốn đổi chỗ không?”
Ngôn Hi Lạc quay xuống hỏi Sở Diên. Từ trước đến nay, cả bọn đều là những “phú nhị đại”, nên vị trí vua ngai cuối lớp luôn là của họ.
Phương Thành ngồi cùng Ngôn Hi Lạc, còn Sở Diên thì luôn ngồi một mình.
“Bốc chứ, sao lại không bốc?”
Ngôn Hi Lạc quay lên, mặt nhăn như bị chà xát bằng giấm. Trời ơi, lão đại thay đổi thật rồi.
Nhanh chóng, mọi người lần lượt lên nhận phiếu.
“Hi Hòa, cậu số mấy?”
Lý Nhất Đồng nheo mắt long lanh, hy vọng mình sẽ được ngồi cùng cô.
Tiếc thay, cô chỉ là số 7.
Ngôn Hi Lạc và Phương Thành không biết có thông đồng trước hay không, cả hai đều bốc được số 12. Cậu ta vui vẻ khoác vai Phương Thành:
“Huynh đệ, chúng ta đúng là có duyên.”
Phương Thành cười khẩy:
“Vô duyên với cậu còn may hơn.”
Ngôn Hi Lạc chẳng thèm để ý, lon ton chạy xuống hỏi Sở Diên:
“Lão đại, lão đại, cậu số mấy?”
Sở Diên mở tờ giấy, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt nếp gấp – số 9.
“Ủa! Lão đại, tiểu tiên nữ là số 7 nha. Xem ra hai người không có duyên phận rồi.”
Sở Diên liếc tờ giấy, khẽ cười, giọng kiêu ngạo:
“Duyên phận? Tao chưa từng tin vào hai chữ đó. Muốn có duyên phận thì tự mình giành lấy.”
Nói xong, cậu ngước lên. Triệu Huy đang mừng thầm vì sắp được ngồi cạnh tiểu tiên nữ thì đột nhiên cảm thấy ghế rung lên – là Sở Diên.
“Lão đại, có chuyện gì ạ?”
“Đổi phiếu với tôi.”
Triệu Huy nhìn Sở Diên, ngậm ngùi thở dài. Aizz, số khổ thật, toàn phải ngồi với mấy tên đực rựa. Sở Diên liếc về phía bàn hai, nơi cô gái nhỏ đang mỉm cười:
“Đây mới là duyên phận.”
Ngôn Hi Lạc trợn mắt nhìn Sở Diên. Trời đất ơi, Diên ca à, đây là ép duyên chứ có phải duyên phận gì đâu.
Nhưng chẳng mấy chốc, cậu ta đã gạt chuyện ấy sang một bên, giọng nói oang oang như vịt đực vang lên:
“Số 7 là ai vậy?”
Cả lớp quay lại nhìn cậu. Biết mình hớ, Ngôn Hi Lạc cười hềnh hệch:
“À… ý tớ là Sở Diên số 7, ai ngồi cùng cậu ấy?”
Cả lớp im lặng. Lũ con gái thì tiếc nuối trong lòng, ước gì mình là số 7. Có bạn cùng bàn đẹp trai như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng thấy hạnh phúc.
Chỉ có Ngôn Hi Lạc và Phương Thành hiểu rõ bản chất Sở Diên. Lão đại đẹp thì có đẹp, nhưng tính cách khó chịu, chẳng ai chịu nổi. Khi vui thì không sao, lúc không vui thì lạnh như điều hòa công suất lớn, khiến người khác không rét mà run.
Lý Nhất Đồng lay lay tay Ngụy Hi Hòa, mặt mày khó xử:
“Hi Hòa, hay tớ xin cô đổi chỗ cho cậu?”
“Không sao đâu.”
Lý Nhất Đồng cũng chẳng biết nói thêm gì. Cô lo sợ với tính cách của Hi Hòa sẽ bị người khác bắt nạt. Dù sao, Sở Diên cũng không phải kiểu người dễ hòa đồng.
Ngôn Hi Lạc lờ mờ nghe được cuộc nói chuyện.
Đệt, Diên ca của cậu mình lắm mưu nhiều kế thật, định lừa con gái nhà người ta à?
Nhưng là anh em chí cốt, Ngôn Hi Lạc đương nhiên phải giúp đỡ. Hành động của cậu nhanh như chớp, dọn đồ của Sở Diên sang bàn trên với tốc độ ánh sáng:
“Tiểu tiên nữ, từ nay là bạn cùng bàn với Diên ca rồi, mong cậu chiếu cố cậu ấy nhé. Lão đại, qua đây.”
Sang tiết học sau, mọi người đã ổn định chỗ ngồi. Ngụy Hi Hòa tuy không ngồi cùng Lý Nhất Đồng nhưng hai người ngồi bàn trên – bàn dưới, khiến Đồng Đồng phần nào thấy an ủi.
“Kẹo bông nhỏ, tớ thấy cô Nghê sắp xếp vậy cũng được, ít ra vẫn nói chuyện được với nhau.”
Ngụy Hi Hòa ngoài mặt chẳng biểu cảm, nhưng trong lòng thì thầm: Tại sao đi đâu cũng dính phải cậu ấy vậy?
Cô ngồi cạnh cửa sổ, để tạo khoảng cách, liền xếp chồng sách cao như bức tường ngăn. Sở Diên nhìn hành động ngây thơ đó, bật cười, rồi bước đến.
Đôi chân dài, thân hình cao ráo của thiếu niên khiến chỗ ngồi vốn đã chật càng thêm chật. Ngụy Hi Hòa khó chịu nhất là mỗi lần ra ngoài – đầu gối cô cứ chạm vào bắp chân cậu. Cậu ta dường như càng cố tình trêu chọc, mỗi lần đều bật cười khẽ.
Ngụy Hi Hòa tức giận, vành tai đỏ ửng như ráng chiều. Sở Diên thích nhất chính là dáng vẻ này của cô.
Xếp xong sách, Ngụy Hi Hòa thở phào nhẹ nhõm – cuối cùng cũng có chút không gian riêng. Nhưng tâm trạng Sở Diên lại bồn chồn, chỉ muốn được nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của bạn học nhỏ.
“Bạn học nhỏ Ngụy Hi Hòa, cho tớ xem sách cùng được không?”
Cô ngạc nhiên nhìn cậu:
“Cậu không mang sách à?”
Sở Diên mặt không đỏ, tim không đập nhanh, nói dối trơn tru:
“Là Phương Thành với Ngôn Hi Lạc đi học quên mang, tớ cho mượn rồi.”
Ngôn Hi Lạc và Phương Thành ở dưới lập tức gào thét trong lòng: Trời ơi, từ khi nào lão đại của chúng nó trở thành người tốt vậy? Từ hồi lên cấp ba, có bao giờ thấy cậu ấy mang sách đi học đâu? Nói dối không chớp mắt thật!
Thấy cô im lặng, Sở Diên lại tiếp:
“Bạn học Ngụy Hi Hòa, cô giáo không dạy làm người phải có tinh thần trượng nghĩa, giúp người lúc hoạn nạn sao? Cho tớ xem cùng đi.”
Ngụy Hi Hòa im lặng, rồi nhẹ nhàng dỡ chồng sách xuống, chia một nửa cuốn sách về phía cậu. Khoảng cách gần thế này, Sở Diên mới để ý làn da cô trắng mịn như dương chi bạch ngọc. Lông mi cong như cánh bướm, khẽ rung động. Dáng vẻ nghiêm túc học bài, ngoan đến lạ.
Tiếc là ánh mắt thiếu niên quá chăm chú, quá nóng bỏng, khiến cô không thể tập trung:
“Sở Diên, cậu đừng nhìn tớ như vậy được không?”
Biết mình thất thần, thiếu niên vội thu ánh mắt, im lặng lắng nghe cô đọc bài. Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, khiến người nghe như chìm vào mê cung. Cậu cứ nghe, nghe mãi, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.