Chương 19: Cậu học trò ngoan ngoãn

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 19: Cậu học trò ngoan ngoãn

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Qua vài ngày ngồi cùng bàn với Sở Diên, Ngụy Hi Hòa nhận thấy cậu chẳng đến nỗi tệ. Ngoài giờ lên lớp toàn game, cậu ấy hầu như chỉ ngủ, thi thoảng lại trêu chọc cô.
Ngụy Hi Hòa đặt bút xuống, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng làm xong bài tập toán.
Nhìn sang bên cạnh, thấy thiếu niên vẫn đang ngủ say, cô mới có dịp quan sát cậu. Sở Diên toát lên khí chất vương giả, toàn thân lạnh lùng, kiêu ngạo khiến người khác phải ngước nhìn.
Khuôn mặt cậu tinh tế, đường nét hài hòa, vừa nghiêm nghị lạnh lùng lại pha chút ấm áp, non nớt của tuổi mới lớn. Làn da trắng như sứ, đôi môi mỏng dịu dàng, sống mũi cao thẳng.
Thỉnh thoảng, Ngụy Hi Hòa cảm thấy thật ghen tị, tạo hóa quả là bất công, sinh ra đã ưu ái cậu đến vậy. Thiếu niên khi ngủ ngoan ngoãn, yên tĩnh khác hẳn vẻ ngỗ nghịch, bất cần thường ngày.
Cô ngắm cậu đến ngẩn người, bất giác đưa tay định sờ tóc cậu. Chợt thấy khóe môi cậu khẽ nhếch lên, thiếu niên tỉnh dậy áp sát cô. Bàn tay cô chạm vào má cậu, cảm giác mềm mại như tơ khiến cô đỏ mặt. Đôi mắt cậu mở lớn, tràn ngập niềm cười:
"Muốn sờ sao, bạn học nhỏ?"
Ngụy Hi Hòa như bị bắt quả tang, vội vàng thu tay lại.
"Sở Diên, tôi... tôi không cố ý đâu."
Thế nhưng, cô lại vô tình trêu chọc Sở Diên rồi. Thiếu niên đã tỉnh hẳn, cậu nắm tay cô không buông, ánh mắt tinh nghịch nhìn cô:
"Thích sờ như vậy? Ngụy Hi Hòa, chỉ cần cậu làm bạn gái tôi, muốn sờ đâu cũng được."
Ngụy Hi Hòa nhìn cậu, ánh mắt như cầu xin, con người này sao có thể vô liêm sỉ đến thế chứ.
"Sở Diên, cậu nói nhỏ tiếng được không? Bây giờ còn trong lớp mà."
Sở Diên nhìn vành tai cô đỏ bừng, cười trầm thấp, rồi thôi không trêu cô nữa.
Cậu học trò nhỏ thật hay xấu hổ nhỉ.
Lý Nhất Đồng quay xuống, vừa đúng lúc bắt gặp cảnh Ngụy Hi Hòa sờ má Sở Diên. Cô nàng nhanh chóng ngồi thẳng lên, lòng hưng phấn, dường như vừa phát hiện ra bí mật lớn.
Mẹ ơi, hai người này, chắc chắn có gian tình.
Sau giờ học, lớp trưởng nhắc hai người:
"Sở Diên, Hi Hòa, thầy Từ gọi hai người lên văn phòng có việc."
Ngụy Hi Hòa ngạc nhiên, còn Sở Diên thì bình thản, chuyện bị gọi lên văn phòng đối với cậu như cơm bữa.
Hai bóng dáng một cao một thấp cùng bước đến văn phòng.
Thầy Từ nhìn Ngụy Hi Hòa, khuôn mặt hiền hòa:
"Ngụy Hi Hòa, thành tích thi của em lần này rất tốt, là hạt giống tiềm năng của trường. Nghe nói điểm Anh của em đạt tuyệt đối, luận văn được cô Nghê khen hết lời. Trường có 3 suất thi tiếng Anh toàn quốc, cơ hội nhận học bổng Oxford, em có muốn tham gia không?"
Ngụy Hi Hòa cúi đầu suy nghĩ:
"Thầy, thầy để em suy nghĩ đã."
"Được rồi. Em cứ về suy nghĩ đi. Đây là cơ hội tốt, nếu không du học thì cũng là lợi thế để thi đại học."
Nói xong, thầy Từ quay sang Sở Diên. Mỗi lần nhìn cậu, ông lại muốn uống thêm vài viên thuốc trợ tim:
"Sở Diên, rốt cuộc cậu có muốn học không hả? Thành tích bết bát thì thôi đi, lại còn đánh nhau gây chuyện, tháng trước cậu đi xe phân khối lớn vào trường đúng không hả?"
Sở Diên làm như không biết gì, đối với cơn giận của thầy Từ, thiếu niên vẫn giữ thái độ kiêu ngạo, bất cần:
"Lão Từ, xe cũng không phải của em. Là của Ngôn Hi Lạc, cậu ta lái vào trường."
Nhắc tới đám bạn bè, thầy Từ lại thấy đầu bốc khói. Cả một đám giàu có, mắng không được, đánh không xong, lại không đuổi học, suốt ngày nghịch ngợm khiến ông đau đầu.
Ông nhìn Sở Diên, tức giận:
"Em nhìn lại mình đi? Cùng là học sinh, cùng chung lớp, tại sao cậu ấy ngoan ngoãn học giỏi như vậy? Ngụy Hi Hòa đứng thứ ba từ trên xuống, còn em đứng thứ ba từ dưới lên. Sở Diên, em không biết xấu hổ sao?"
"Em phải noi gương bạn, học tập Ngụy Hi Hòa biết không?"
Thầy Từ nói như tràng giang đại hải, nước miếng bắn đầy đất khiến Ngụy Hi Hòa đứng bên cạnh nghe cũng đỏ mặt vì thẹn thùng. Sở Diên nghe được nửa câu, nhìn sang bạn học nhỏ Ngụy Hi Hòa, lòng không khỏi ngứa ngáy muốn trêu chọc cô.
"Thầy Từ nói đúng, bạn học nhỏ vô cùng ngoan ngoãn, thành tích đặc biệt tốt."
"Em đúng là nên học hỏi bạn học Ngụy Hi Hòa."
Giọng thiếu niên trở nên hòa nhã, ba chữ "bạn học nhỏ" còn đặc biệt nhấn mạnh, như đang trêu ghẹo ai đó.
Thấy vành tai cô ửng đỏ như mặt trời mọc, Sở Diên càng đứng sát cô hơn. Hơi thở của thiếu niên phảng phất bên tai, hòa cùng hương bạc hà thanh mát khiến Ngụy Hi Hòa chân mềm nhũn. Cô thực sự không muốn ở đây thêm giây phút nào.
Thầy Từ nghe cậu nói vậy, giật mình, hiếm khi thấy cậu ngoan ngoãn như vậy.
"Sở Diên, em đã biết mình sai ở đâu chưa?"
Thiếu niên liếm môi, ánh mắt vẫn không rời cô gái bên cạnh:
"Lão Từ à, thầy nói em sai cái gì thì em sai cái đó."
Thầy Từ tức ngực, nhanh chóng đuổi hai người về, sợ thiếu niên nói thêm sẽ chọc tức chết mất.
Ngụy Hi Hòa cùng Sở Diên về lớp. Gió khẽ thổi làm bay vạt áo sơ mi trắng của thiếu niên, mái tóc đen, khuôn mặt tinh xảo dần trở nên dịu dàng, khác hẳn vẻ ngỗ nghịch thường ngày.
"Ngụy Hi Hòa?"
"Hửm?"
Cô quay lại nhìn cậu, ánh mắt thiếu niên rực sáng như chứa cả bầu trời sao:
"Ngụy Hi Hòa, thích tôi thêm chút nào chưa?"
Cô gái nhỏ nhìn anh nghiêm túc:
"Sở Diên, chúng ta là học sinh không được yêu đương sớm. Cậu đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện này được không?"
"Chúng ta nhanh về lớp đi, cô giáo còn chờ."
Thấy Ngụy Hi Hòa trốn tránh, tính ngang ngược trong lòng Sở Diên lại trỗi dậy. Cậu nắm tay cô, nhốt cô vào góc tường. Sở Diên cúi đầu, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô gái nhỏ mềm mại trong lồng ngực, muốn làm cô khóc.
"Sao lại không nói gì nữa rồi? Bạn học nhỏ, sợ đến thế cơ à?"
Quả nhiên Ngụy Hi Hòa sợ đến mặt mày trắng bệch, lỡ như có giáo viên và bạn học đi qua, cô không biết giải thích thế nào.
Cô muốn đẩy anh ra, nhưng thiếu niên cao lớn đứng đó, cô làm thế nào cũng không được. Cô thực sự muốn khóc rồi.
"Sở Diên, cậu đừng đùa nữa mà."
Sở Diên bật cười, nhìn vành mắt cô hồng hồng, lúc này mới thả cô ra:
"Tôi không đùa, Ngụy Hi Hòa. Tôi thích cậu đều là thật."
"Nếu tôi học hành chăm chỉ, cậu có thể thích tôi thêm chút không?"
Ngụy Hi Hòa không trả lời. Đúng lúc đó, cô giáo Nghê từ văn phòng bước ra. Thấy bóng cô, Ngụy Hi Hòa như con thỏ, nhanh chóng thoát khỏi tầm với của cậu.