Chương 23: Nhà Kho

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 23: Nhà Kho

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau sự việc chiếc dây chuyền bị mất cắp, Ngụy Hi Hòa và Lý Nhất Đồng đã kiến nghị với giáo quan xin đổi phòng. Nhưng chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc kỳ quân sự, nên đành phải nhẫn nhịn cho qua.
Người bực nhất có lẽ là Lý Nhất Đồng. Mỗi lần gặp Từ Mộng là cô nàng đều cáu gắt, ánh mắt đỏ ngầu, chỉ muốn xông vào đánh một trận tơi bời.
Từ Mộng sau sự việc cũng trở nên dè dặt hơn. Dù không đối đầu trực diện, nhưng cô ta vẫn âm thầm nói xấu sau lưng hai người.
Buổi trưa, Ngụy Hi Hòa và Lý Nhất Đồng cùng đi căng-tin. Cô bạn nhỏ nhìn Ngụy Hi Hòa, không giấu nổi tò mò:
"Hi Hòa này, nhà cậu giàu thật à? Chiếc dây chuyền đó đáng giá đến năm mươi vạn đó. Cậu đúng là tiểu phú bà rồi, biết không?"
"Không được, sau kỳ quân sự xong, cậu phải mời tớ một bữa thật đã đời mới được."
Ngụy Hi Hòa mỉm cười nhìn cô bạn thân:
"Tiểu phú bà gì chứ? Sợi dây đó là quà tốt nghiệp dì tớ tặng mà."
"Được rồi, để về tớ mời cậu ăn cơm Liêu Châu, có được không?"
Lý Nhất Đồng nghe vậy mới vừa lòng, nụ cười nở rộ. Những núm má lúm ẩn hiện, xinh xắn, đáng yêu, khiến người đối diện cảm thấy ngọt ngào.
Như chợt nhớ ra điều gì, cô nàng nói tiếp:
"À này Hi Hòa, chiều nay tớ có việc phải về nhà gấp, tối mới quay lại."
"Cậu ở lại, nhớ cẩn thận con nhỏ Từ Mộng đó. Cứ nhún nhường mãi như vậy, rồi một ngày nó sẽ trèo lên đầu cậu mất."
Lý Nhất Đồng tính tình hào sảng, thẳng thắn, có gì nói nấy. Cô thật sự lo lắng khi để Ngụy Hi Hòa ở lại một mình. Dù Ngụy Hi Hòa thông minh, nhưng tính tình nhẹ nhàng, dễ mềm lòng, cô sợ bạn mình lại bị bắt nạt.
"Biết rồi, cậu đừng lo. Nếu tớ gặp nó, chắc chắn tránh xa mười mét, được chưa?"
Hai người vừa cười vừa nói, chẳng mấy chốc buổi trưa trôi qua. Lý Nhất Đồng được mẹ đón về, chỉ còn lại Ngụy Hi Hòa lẻ loi giữa đám con gái trong phòng.
Buổi chiều, sau giờ học, giáo quan yêu cầu lớp họ dọn dẹp đồ đạc. Các nam sinh bị phân đi cất súng và những vật nặng, còn nhóm con gái thì làm những việc nhẹ nhàng hơn, như dọn dẹp đồ linh tinh.
Không may, Ngụy Hi Hòa lại bị phân vào nhóm cùng Từ Mộng. Sau khi được phân công, cả nhóm ôm đồ tiến vào nhà kho. Nhà kho nằm sâu trong khu D — nơi hẻo lánh nhất khu huấn luyện quân sự. Ba bốn cô gái chụm lại làm với nhau, chỉ để lại Ngụy Hi Hòa một mình, cô độc, lẻ loi.
"Ngụy Hi Hòa, tụi này làm xong rồi, về trước nha. Phần của cậu, làm xong rồi về sau."
Từ Mộng liếc nhìn Ngụy Hi Hòa, ánh mắt ánh lên tia giảo hoạt, khóe miệng khẽ nhếch. Ngụy Hi Hòa, chuyện trước làm tao mất mặt như vậy, tao chưa quên đâu. Hôm nay, không có Lý Nhất Đồng ở đây, xem ai cứu được mày nữa!
Từ Mộng nhanh chóng cùng bạn rời đi, cửa nhà kho vẫn mở. Ngụy Hi Hòa cũng mong họ đi nhanh, bởi việc phải chịu những ánh mắt lạnh lùng, đầy ác cảm từ nhóm Từ Mộng khiến cô thấy rất khó chịu.
Một lúc sau, khi Ngụy Hi Hòa dọn xong, ngẩng đầu lên thì phát hiện cánh cửa đã khép lại từ lúc nào. Cô vội chạy ra đập cửa, nhưng phát hiện cánh cửa đã bị khóa từ bên ngoài. Ngụy Hi Hòa lo lắng gọi lớn:
"Có ai không? Mở cửa cho tôi với!"
"Từ Mộng! Từ Mộng! Mở cửa cho tôi, mở cửa đi!"
Thế nhưng, đáp lại cô chỉ là sự im lặng đến rợn người. Cánh cửa sắt cũ kỹ đóng chặt, mùi gỉ sét nồng nặc bốc lên, khiến người ta rùng mình.
Ngụy Hi Hòa cố tìm lối thoát, nhưng xung quanh không có cửa nào khác, chỉ toàn bàn ghế, dụng cụ thể dục chất đống hỗn độn.
Thứ ánh sáng duy nhất giúp cô biết được là ngày hay đêm chính là chiếc cửa sổ nhỏ trên mái.
Ánh chiều dần khuất sau màn đêm, rồi ánh trăng từ từ nhô lên, le lói, rải ánh sáng mờ ảo khắp nơi.
Ngụy Hi Hòa không biết mình đã ở đây bao lâu. Cô co ro trong một góc tối, nương theo ánh trăng yếu ớt. Khuôn mặt nhỏ tái nhợt vì sợ hãi, nước mắt như hạt ngọc vỡ, không ngừng tuôn rơi trên gương mặt thanh tú. Ánh mắt cô trống rỗng, vô định, cơ thể run rẩy vì sợ hãi và lạnh lẽo.
Tiếng khóc thút thít xé toạc màn đêm tĩnh lặng, nghe vừa đau đớn, vừa thương xót. Cô co mình lại, miệng lẩm bẩm:
"Ba ơi, ba ở đâu? Cứu con với..."
"Hi Hòa lạnh quá... Hi Hòa nhớ ba lắm..."
Khi Lý Nhất Đồng trở lại khu quân sự đã hơn tám giờ. Cô vội vã chạy về phòng, nhưng không thấy Ngụy Hi Hòa đâu. Hốt hoảng, cô quay sang hỏi Lâm Lạc — người ngủ giường kế bên:
"Lâm Lạc, Ngụy Hi Hòa đi đâu vậy?"
Lâm Lạc ngạc nhiên:
"Từ Mộng nói cậu ấy đi tìm cậu rồi mà?"
Lý Nhất Đồng trong lòng dâng lên cảm giác bất an, một dự cảm xấu ùa đến.
Đúng lúc đó, Từ Mộng vừa cười nói vừa bước vào. Thấy vẻ mặt đầy sát khí của Lý Nhất Đồng, cô ta không khỏi nuốt nước bọt.
Lý Nhất Đồng xông tới, túm cổ áo Từ Mộng, quát lớn:
"Từ Mộng! Cậu đã làm gì Ngụy Hi Hòa? Cậu ấy đang ở đâu?"
Từ Mộng lúc này vẫn chưa hiểu chuyện gì, vội chối bay:
"Không phải cậu ấy dọn xong rồi đi tìm cậu sao? Sao lại hỏi tớ?"
Lý Nhất Đồng tức giận định tát một cái, nhưng bị bạn cùng phòng can lại.
"Cái khỉ khô! Từ chiều đến giờ tao còn chưa thấy nó đâu!"
Từ Mộng lúc này mới bắt đầu hoảng hốt, lắp bắp:
"Chẳng lẽ... nó vẫn còn trong nhà kho? Tớ có đưa chìa khóa cho lớp trưởng lớp 10C2, dặn hai tiếng sau tới mở cửa mà..."
"Lý Nhất Đồng, tớ thật sự không cố ý... Tớ chỉ định dọa nó một chút thôi..."
Nghe vậy, Lý Nhất Đồng trợn mắt, nước mắt dâng trào. Cô túm chặt vai Từ Mộng, lắc mạnh:
"Mẹ nó! Cậu dám nhốt nó trong nhà kho? Từ Mộng! Nếu Hi Hòa có chuyện gì, tao nhất định không tha cho cậu!"
Nói xong, cô lao vội ra cửa, đúng lúc đụng phải nhóm Sở Diên đang đi tới. Thấy Lý Nhất Đồng khóc, Ngôn Hi Lạc vội hỏi:
"Lý Nhất Đồng, chuyện gì vậy? Sao cậu khóc?"
Lý Nhất Đồng đỏ hoe mắt, vừa khóc vừa nói:
"Ngụy Hi Hòa... bị Từ Mộng nhốt trong nhà kho khu D... Tớ phải đi cứu cậu ấy ngay!"
Sở Diên nghe xong, máu trong người như đông lại. Ánh mắt cậu lạnh băng quét về phía Từ Mộng. Từ Mộng run rẩy, đến cả người cũng mềm nhũn, bật khóc thút thít. Sở Diên tuy lo lắng nhưng vẫn giữ bình tĩnh, nhanh chóng phân công:
"Nhà kho khu D phải có chìa khóa mới mở được. Như vậy, cậu và Phương Thành lập tức đến tìm giáo quan Phương lấy chìa."
"Ngôn Hi Lạc, đi tìm lớp trưởng lớp 2 xin chìa khóa, phòng trường hợp thầy Phương không có. Còn tôi sẽ tới nhà kho trước."
Phân phó xong, cả nhóm chia làm ba hướng. Sở Diên một mình lao về khu D — nơi hẻo lánh nhất khu quân sự.
Nơi đây cây cối um tùm, tiếng dế kêu râm ran trong đêm, khung cảnh u ám, thê lương. Dưới ánh trăng mờ, cuối cùng cậu cũng đến được nhà kho. Cánh cửa sắt cũ kỹ, hoen gỉ, mục nát theo thời gian. Thiếu niên giơ chân đạp mạnh vài cái. Dưới lực đạo mạnh mẽ, cánh cửa sắt cũ kỹ bật tung ra.
Sở Diên bước vào, và chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời cậu không thể nào quên — như quay về ký ức tuổi thơ đau đớn. Một cô gái nhỏ bé co ro trong góc tối, dưới ánh trăng, gương mặt xinh đẹp đẫm nước mắt, mái tóc rối bời phủ xuống. Khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Nhưng khi ánh mắt cô nhìn thấy cậu, lập tức lóe lên tia hy vọng — như người chết đuối vớ được phao.
Thật vậy, khi Sở Diên xuất hiện, Ngụy Hi Hòa cảm thấy như được cứu rỗi. Dưới ánh trăng mờ, cậu cao lớn, nghiêm chỉnh trong bộ quân phục xanh lá, tựa như một vị thần từ trên trời hạ xuống. Sở Diên bước đến, lo lắng hỏi:
"Ngụy Hi Hòa, cậu ổn không?"
Nghe giọng nói quen thuộc, Ngụy Hi Hòa mới cảm thấy an tâm. Cô bất ngờ lao tới, ôm chặt lấy cậu, khóc nức nở, như sợ bị bỏ lại một mình:
"Sở Diên... Sở Diên... tớ sợ..."
"Đừng bỏ tớ một mình ở đây nữa..."
Sở Diên nhẹ nhàng ôm lấy cô, dỗ dành. Trái tim cậu run lên, nỗi đau thắt nghẹn lan sâu vào tận xương tủy. Cậu thì thầm:
"Đừng sợ, tớ sẽ luôn ở bên cậu. Tớ hứa sẽ bảo vệ cậu cả đời bình an, được không?"
Ngụy Hi Hòa níu chặt lấy cậu. Vòng tay rộng rãi, bờ vai vững chãi của thiếu niên khiến cô cảm thấy an toàn. Thiếu nữ nhỏ cứ khóc mãi trong lòng cậu, đôi mắt đỏ hoe, mi cong run rẩy theo từng tiếng nức nở. Vạt áo trước ngực cậu ướt đẫm, trái tim thiếu niên cũng nhói đau theo.
Sở Diên biết, từ khoảnh khắc nhìn thấy cô khóc, cậu đã thua rồi — thua cả cuộc đời này.
Cậu đưa tay lau nhẹ nước mắt trên gương mặt cô:
"Ngoan nào, bạn học nhỏ... Đừng khóc nữa, được không?"
Ngụy Hi Hòa dần bình tĩnh lại. Cô ngước lên nhìn cậu, ánh mắt trong veo như mặt hồ thu, khẽ gật đầu.
"Ừm... Bây giờ tớ đưa cậu về nhé."
Dưới ánh trăng mờ, hai bóng dáng — một cao lớn, một nhỏ bé — chậm rãi bước đi. Ngụy Hi Hòa vẫn còn sợ, run rẩy nắm chặt vạt áo thiếu niên. Gió nhẹ thoảng qua, tán cây in bóng trăng loang lổ xuống mặt đất. Ngụy Hi Hòa ngoan ngoãn bước theo từng bước chân của Sở Diên.
Tim cô đập thình thịch. Nhìn bóng lưng cao lớn, vững chãi kia, khoảnh khắc này như khắc sâu vào tâm trí, khiến trái tim cô không khỏi rung động.