Chương 32: Chỉ sợ lãng tử một ngày quay đầu

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 32: Chỉ sợ lãng tử một ngày quay đầu

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tan học, Sở Diên thong thả trở về nhà. Căn hộ cậu ở là một căn cao cấp gần trường, tọa lạc ngay trung tâm thương mại sầm uất và lớn nhất thủ đô. Căn nhà này là món quà sinh nhật tuổi mười sáu mà dì nhỏ tặng cậu. Vì ngại đi xa, Sở Diên phần lớn thời gian đều sống ở đây, chỉ thỉnh thoảng mới về ngôi nhà cũ để thăm ông nội.
Vừa mở cửa, Sở Diên đã thấy trong nhà đèn sáng rực. Sở Húc Đông đang ngồi trên ghế sofa, chiếc áo vest phẳng phiu, dáng người cao ráo quý phái, nhấp từng ngụm rượu vang đỏ, toát lên vẻ thư thái đến lạ. Thật đúng là người biết hưởng thụ.
Sở Húc Đông – chú của Sở Diên, năm nay ba mươi hai tuổi – là một chính khách nổi bật trong giới chính trị, nắm giữ nhiều chức vụ trọng yếu của quốc gia. Khuôn mặt anh hiền hòa, ấm áp như gió xuân, dáng người hoàn hảo, là hình mẫu lý tưởng mà bao tiểu thư thủ đô mơ ước. Khác với Sở Thiên – lạnh lùng, quyền lực, một tay che trời, Sở Húc Đông lại được gọi là "con hổ biết cười" trong giới hào môn. Bên ngoài ôn hòa, dịu dàng, nhưng thủ đoạn thì tàn nhẫn và giảo hoạt hơn bất kỳ ai.
Sở Húc Đông đặt ly rượu xuống, ánh mắt trầm xuống, nhìn gương mặt thiếu niên có phần giống mình, mắng bằng giọng trầm:
— Thằng nhóc hỗn hào, về nhà mà không chào người lớn, còn biết lễ phép là gì không?
Sở Diên thản nhiên ngồi xuống cạnh Sở Húc Đông, giật lấy chai rượu trong tay chú mình:
— Anh Đông à! Chú tự tiện vào nhà con, còn uống rượu của con, thế là không biết phép lịch sự rồi, còn dám dạy đời con nữa?
Sở Húc Đông lắc đầu, thằng nhóc này càng lớn càng sắc sảo, biết cãi lại. Uổng công anh dạy dỗ bao năm, thế mà chỉ học được toàn thói hỗn hào. Anh châm một điếu thuốc, làn khói trắng bay lượn trong không khí, rồi trầm giọng hỏi:
— Chú nghe Trần chú nói, con mượn người của chú để xử lý Phó gia? Chuyện gì xảy ra? Ai dám động vào thái tử nhà họ Sở?
Sở Húc Đông liếc nhìn gương mặt cháu trai, trên khuôn mặt điển trai còn những vết thương đã đóng vảy, vết bầm chưa tan hết. Thái tử họ Sở, xưa nay chỉ có cậu bắt nạt người khác, chứ làm gì có ai dám đụng đến cậu. Nhìn bộ dạng thương tích thế này, chắc lần này bị đánh không nhẹ. Thế mà tính tình vẫn chẳng thay đổi, ngang ngược, kiêu căng như cũ.
Sở Diên nhíu mày, bực bội:
— Sở Húc Đông, chú có giúp con hay không? Không thì con nhờ Lục Đông Thâm vậy. Chú mới ba mươi lăm tuổi mà lải nhải như ông già tám mươi rồi.
Thằng nhóc này! Anh mới hỏi có hai câu, đã tỏ thái độ như vậy? Đây là cách nhờ vả sao?
Nhưng nghĩ lại, tính cách này cũng do anh nuông chiều mà ra. Bố mẹ Sở Diên ly dị từ nhỏ, Sở Thiên bận rộn công việc nên không quan tâm. Từ bé, Sở Diên đã thân nhất với anh, đi đâu cũng bám theo chú nhỏ. Sở Húc Đông xem cậu như con ruột, cái gì tốt nhất cũng dồn hết cho cậu.
Nhưng tại sao lần này, thằng nhóc lại ra tay với nhà họ Phó? Tính tình nó tuy bốc đồng, bất cần, nhưng chưa từng hành xử thiếu suy nghĩ. Trừ phi là…
— Sở Diên, có phải con đã có người trong lòng rồi không?
Ngoài lý do này, Sở Húc Đông thực sự không tìm ra nguyên nhân nào khác.
Sở Diên nhíu mày, im lặng không đáp. Sở Húc Đông hiểu rõ tính cách cháu mình: tuy lạnh lùng, vô cảm, nhưng một khi đã thích thì nhất quyết không buông.
Sở Húc Đông hít một hơi thuốc, ánh mắt trở nên nghiêm nghị:
— Sở Diên, chú hy vọng con chỉ đang yêu đương nhất thời, đừng đặt quá nhiều tình cảm vào.
Anh cảm nhận được, lần này, có lẽ Sở Diên đã thật sự rung động. Sở Húc Đông thà để cậu cứ phiêu diêu, tự do như bây giờ, chứ không muốn thấy cậu lún sâu. Anh sợ một ngày nào đó, thiếu niên kiêu ngạo trước mắt sẽ bị kéo xuống từ thần đàn. Với tính cách quật cường ấy, dù có bị đâm đến trầy da tróc vảy, dù mất hết kiêu hãnh và cốt khí, chắc cũng sẽ không quay đầu – giống như chính anh năm xưa vậy.
Không sợ tình yêu lạc vào hồng trần, chỉ sợ lãng tử cuối cùng cũng quay đầu.
Sở Diên nhìn Sở Húc Đông, bóng dáng cô độc ấy như in sâu vào ký ức cậu. Trong đôi mắt chú mình, có hoài niệm, có chua xót, lẫn chút đau thương mơ hồ.
— Sở Húc Đông, chú vẫn chưa quên chuyện năm đó, phải không?
Sở Húc Đông cười nhạt, châm thêm một điếu thuốc. Khói trắng quấn quýt giữa không gian. Ánh mắt anh trở nên xa xăm. Giá như năm đó anh không yếu mềm, không khuất phục trước số phận, thì giờ đây…
— Con lo chuyện của con đi. Dạo này, có về thăm ông nội họ Sở thường xuyên không?
— Rõ ràng chú quan tâm ông nội như vậy, sao không tự mình về thăm? Hay vẫn còn giận ông vì chuyện chị Ngôn Tinh năm đó?
Sở Húc Đông lảng tránh, khoác áo ngoài rồi quay đầu nhìn cậu, ánh mắt u tối như soi thấu được hình ảnh bản thân năm xưa trong con người thiếu niên này:
— Sở Diên, có những chuyện chỉ người trong cuộc mới hiểu. Chú chỉ mong con mãi như thế này, vẫn là thiếu niên ngông cuồng ngày nào, đừng vì ai mà thay đổi. Nhớ về thăm ông nội nhiều hơn, lão gia tử đã già rồi, đừng để ông phải chịu kích động.
— Còn chuyện của Phó gia, con không cần phải động tay. Chú sẽ cho người giải quyết ổn thỏa.
Sở Húc Đông mở cửa bước ra, bóng dáng cao lớn lặng lẽ đi dưới cơn mưa, cô độc đến lạnh lùng. Ánh đèn đường chiếu hắt lên, Sở Diên đứng nhìn bóng lưng chú mình khuất dần, chợt cảm thấy, người đàn ông ấy có lẽ còn cô đơn hơn cả cậu.
Sở Húc Đông mòn mỏi suốt mười năm đợi một người không thể quay về. Nếu năm đó ông nội không cấm cản, không đoạn tuyệt quan hệ; nếu chị Ngôn Tinh không gặp tai nạn trên đường ra sân bay… thì mọi chuyện đã không bi thương đến vậy. Người đời nói đàn ông họ Sở tàn nhẫn, vô tình, nhưng chẳng ai biết, họ chung thủy hơn bất kỳ ai. Đàn ông họ Sở, ai cũng yêu cuồng si, yêu một người là trao cả mạng sống. Mất người đó đi, cả thế giới sụp đổ trong chớp mắt.