Yêu Nhầm Ánh Trăng
Chương 33: Dáng vẻ ấy có lẽ là thích em
Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Lý Nhất Đồng đến sớm đã thấy Ngụy Hi Hòa đã đến sớm từ bao giờ. Trời sắp bước vào đông, mùa đông ở Thủ Đô lạnh hơn phía Nam, những đợt rét buốt thường mang theo tuyết rơi. Ngụy Hi Hòa cũng giống như bao học sinh trung học khác, cô mặc một chiếc hoodie màu trắng bên trong, bên ngoài là áo khoác dài.
Thiếu nữ buộc đuôi ngựa, làn da trắng sáng như ngọc Hòa Điền, tóc mai đen nhánh ôm lấy khuôn mặt dịu dàng. Thiếu nữ cau mày, đôi môi hồng cắn bút, không ngừng lẩm bẩm. Ánh sáng đèn điện chiếu lên sườn nghiêng của cô, phác họa những đường nét tinh tế trên khuôn mặt, như trăng sáng giữa đêm đông lạnh, mang vẻ đẹp hoàn mỹ nhưng không hề giả tạo. Lúc ấy, Lý Nhất Đồng cảm thấy Ngụy Hi Hòa như bước ra từ trang sách, mang dáng vẻ của một ánh trăng trắng mà biết bao thiếu niên mơ ước.
Lý Nhất Đồng lại gần Ngụy Hi Hòa, gấp lại cuốn sách bài tập Tiếng Anh trước mặt cô:
“Tiểu Hi Hòa, đừng làm nữa. Anh có chuyện muốn hỏi em.”
Ngụy Hi Hòa ngước nhìn Lý Nhất Đồng, đôi mắt màu trà trong suốt như khối pha lê không chút bụi trần.
“Đồng Đồng, có chuyện gì vậy?”
Lý Nhất tò mò hỏi cô:
“Tiểu Hi Hòa, nói thật cho anh biết, phải chăng em thích Sở Diên?”
Ngụy Hi Hòa nghiêm túc lắc đầu:
“Đồng Đồng, chúng ta vẫn còn là học sinh cấp ba, không được yêu sớm như thế.”
Lý Nhất Đồng biết tính cô bạn thân này, từ nhỏ đến lớn nhận thư tình đến mỏi tay, nhưng vẫn chưa từng rung động trước ai.
Cô ngập ngừng nhìn anh:
“Nhưng anh thấy Sở Diên dường như thích em. Thật đó, anh chưa thấy cậu ấy đối xử với cô gái nào như thế. Sở Diên mua nước cho em, lại nhiều lần giúp em thoát khỏi nguy hiểm. Anh cảm thấy cậu ấy không phải loại người lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui.”
Hơn nữa, trước mặt Ngụy Hi Hòa, Sở Diên hoàn toàn thay đổi, giống như một người khác. Lý Nhất Đồng thở dài, nhìn cô bạn nhỏ của mình trầm ngâm:
“Anh cũng chẳng rõ nữa. Nhưng loại người sáng chói, phóng túng và quen tự do như Sở Diên, nếu quen cậu ấy, anh sợ em bị bắt nạt.”
Sự thật đã chứng minh, từ khi Ngụy Hi Hòa trở thành bạn cùng bàn với Sở Diên, những phiền toái liên tục kéo đến dù biết rằng đây không phải lỗi của cậu.
Tiếng chuông báo hiệu vào học vang lên, Ngụy Hi Hòa nhìn bên phải của mình vẫn trống trơn, trong lòng không khỏi lo lắng. Liệu Sở Diên có gặp chuyện gì không, dù sao hôm qua cô thấy cậu bị thương cũng không nhẹ.
Vào học được hai mươi phút, cuối cùng nhóm đàn anh cũng ung dung xuất hiện ở cửa lớp. Ai nấy mặt mày đều vài vết bầm, hiển nhiên vừa mới đánh nhau xong.
Lão Trần nhìn đám học trò này, tức giận đến đau tim. Giống như họng súng liên thanh, vừa thấy đám người không thể chịu nổi mà đập bàn quát lớn:
“Các cậu nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi còn vác mặt đến đây? Các cậu còn coi mình là học sinh sao?”
Ngôn Hi Lạc như sợ thiên hạ chưa đủ loạn, châm dầu vào lửa:
“Báo cáo lão Trần, còn kém 20 phút nữa là 8 giờ. Thầy cho chúng em vào trước đi, đứng lâu mỏi chân lắm.”
Lão Trần hận không thể một thước đánh chết đám học sinh vô pháp vô thiên này. Ông hậm hực, sắc mặt nghiêm túc, chỉ vào bọn họ:
“Các cậu đứng đấy cho tôi, đứng hết cả tiết sau nữa.”
Cả đám người rồng rắn xếp thành hàng đứng ở gần bục giảng. So với đám thiếu niên cùng tuổi, Sở Diên là người cao nhất. Không ít ánh mắt ngẩn ngơ dán lên người cậu. Thiếu niên không mặc đồng phục, chỉ khoác áo hoodie màu đen dày, dáng người cao lớn, toát lên vẻ uể oải cao quý. Cậu cụp mắt, che giấu cảm xúc chán chường nơi đó, nốt ruồi đào hoa dưới đuôi mắt phượng lại càng tăng thêm vẻ quyến rũ, phong trần. Làn da cậu trắng đến tinh xảo, đối lập với màu đen của quần áo, lại làm tăng thêm vẻ ngang tàng, khí phách của tuổi trẻ. Thiếu niên kiêu ngạo, rực rỡ như ánh mặt trời ấy là giấc mộng thanh xuân của biết bao thiếu nữ.
Ngụy Hi Hòa ngước nhìn Sở Diên, thấy thiếu niên bình an, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Sở Diên bắt gặp ánh mắt của cô thì khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt đào hoa ngập tràn ý cười.
Lão Trần nhìn lớp, hơn phân nửa sự chú ý của đám học sinh đổ lên người thiếu niên. Ông tức đến giậm chân, gõ lên bảng đen:
“Các cô các cậu nhìn đi đấy hả? Chẳng nhẽ trên người Sở Diên có kiến thức hóa à? Tập trung vào cho tôi.”
Nói xong, lão Trần quay ra nhìn đám học trò, chỉ hận rèn sắt không thành thép:
“Sở Diên, cậu ra ngoài đứng cho tôi.”
“Còn mấy người các cậu, cút xuống dưới lớp đứng hết đi.”
Sở Diên đi ra ngoài, đương nhiên là cậu không ngu ngốc có ý định đứng phạt. Con hàng Ngôn Hi Lạc ngoan ngoãn thấy bóng lão đại khuất xa cũng không thể chịu nổi nữa:
“Báo cáo lão Trần, em xin phép đi vệ sinh.”
Nói xong, cậu chàng nhanh chân bước ra ngoài, lẩn nhanh như cá trạch. Đám Phương Thành thấy đồng đội đi hết cũng nhanh chóng viện cớ trốn ra ngoài. Lão Trần nhìn đám người, sắc mặt hết xanh rồi trắng, ông thực sự muốn đập chết mấy tên gấu con lớp này mà.
Ngụy Hi Hòa cũng không liếc nhìn bọn họ nữa, ánh mắt cô tập trung vào bài giảng.