Chương 4: Ngụy Hi Hòa, cô bé tò mò

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 4: Ngụy Hi Hòa, cô bé tò mò

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai đứa trẻ càng ngày càng gắn bó với nhau, lúc nào cũng ríu rít như đôi chim non, đến ngay cả Ngôn Hi Lạc – người anh em thân thiết nhất của Sở Diên đôi lúc cũng phải ghen tị. Cậu bé hờn dỗi nói với Sở Diên:
“Anh lớn, dạo này anh chẳng chơi với tụi tớ nữa rồi? Đúng là đồ thấy sắc quên bạn, có mới nới cũ.”
Cậu bé chỉ nói thế thôi, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào túi kẹo bên người Sở tiểu ma vương. Trước khi cô bé Ngụy Hi Hòa xuất hiện, Sở Diên thường xuyên chia kẹo bò sữa cho cậu. Thế nhưng, kể từ khi cô bé đến đây, phần ăn của anh chàng đã ít đi, khiến cậu không khỏi tiếc nuối.
Sở Diên nhìn túi kẹo trên tay, ánh mắt mong ngóng hướng về phía cửa chính nhà họ Ngụy.
“Sao giờ này vẫn chưa ra nhỉ, Ngụy Hi Hòa, cô bé này đúng là chậm chạp.”
“Còn anh nữa, Ngôn Hi Lạc, đã béo như thế rồi còn ăn kẹo. Không sợ béo chết à?”
Trong lòng Ngôn Hi Lạc đau như cắt, bởi anh chàng không còn là người anh như trước nữa. Không chỉ không chia kẹo cho cậu, mà còn giận cá chém thớt.
Người nhà họ Sở đã dần quen với việc trong nhà mình thường xuyên có một cô công chúa nhỏ xuất hiện. Hôm nay, như thường lệ, Ngụy Hi Hòa lại sang chơi. Ông nội Sở nhìn thấy cô bé trước cửa, mỉm cười, vẫy tay:
“Hi Hòa à, lại đây nào. Con tìm Sở Diên chơi à?”
Cô bé gật đầu chào ông Sở, rồi tự nhiên nhảy lên lòng ông lão. Nhà họ Sở ba đời đều là con trai, đời ông có hai đứa, đến đời Sở Thiên chỉ có một thằng nhóc là Sở Diên. Chính vì vậy, trong thâm tâm ông vẫn mong có một đứa cháu gái để chiều chuộng. Giống như Ngụy Hi Hòa vậy, ngoan ngoãn, nghe lời, chẳng giống gì thằng nhóc Sở Diên suốt ngày ồn ào quậy phá.
Ngụy Hi Hòa ngoan ngoãn ngồi trong lòng ông Sở, nhưng ánh mắt không tự chủ nhìn lên lầu tìm kiếm bóng dáng của Sở Diên. Thấy cô bé có vẻ sốt ruột, ông thả cô bé xuống:
“Thôi được rồi, lên lầu tìm thằng bé đi.”
Ngụy Hi Hòa lập tức trèo xuống, chạy vội lên lầu. Phòng của Sở Diên nằm ở tầng hai, phía bên trái, được trang trí đơn giản. Trong phòng đầy những mô hình máy bay, siêu xe, đủ biết cậu bé thích chúng đến mức nào. Sở Diên là đứa trẻ tự lập từ nhỏ, từ khi lên bốn tuổi, cậu đã không nhờ ai tắm giúp nữa. Trong suy nghĩ của cậu, để người khác tắm giúp là chuyện mất mặt, huống chi là người khác giới. Chính vì vậy, từ bé cậu đã được cha và ông nội tắm cho, không cần bảo mẫu. Lớn lên một chút, cậu tự biết vệ sinh cá nhân, ông nội Sở cũng mặc kệ.
Quan điểm nuôi dạy con của ba Sở và ông Sở đều giống nhau, đều theo kiểu thoải mái, đến bữa chỉ cần gọi về là được. Chỉ cần không gây phiền phức, hay đánh nhau đến đầu rơi máu chảy thì đều được. Con trai mà, cứ sất sát một chút mới trưởng thành khỏe mạnh.
Cửa phòng tắm vừa mở ra, Sở Diên bước ra, cậu bé đang định mặc quần áo thì Ngụy Hi Hòa đẩy cửa vào. Đập vào mắt cô bé là cảnh Sở Diên lõa thể, làn da trắng như sứ, mái tóc đen ướt đẫm, những giọt nước lóng lánh trên người. Lúc này, cậu trông như một con búp bê sứ tinh xảo, vừa đáng yêu lại vừa ngoan ngoãn. Cô bé tròn xoe mắt nhìn cậu, quan sát từ trên xuống dưới. Hai người bốn mắt nhìn nhau, ngẩn ngơ mất năm giây, cuối cùng cậu bé cũng nhận ra điều gì đang xảy ra. Sở Diên nhanh chóng che phần nhạy cảm nhất, tức giận gào lên:
“Ra ngoài, Ngụy Hi Hòa, mau ra ngoài đi.”
“Cậu, cậu.... Ngụy Hi Hòa, cậu đúng là cô bé tò mò.”
Sở Diên đóng sập cửa lại, may mà Ngụy Hi Hòa kịp lùi ra sau, nếu không mũi cô bé đã bị cửa đập trúng. Hi Hòa ngơ ngác, cô không biết mình làm sai chuyện gì mà lại bị mắng. Vốn dĩ cô chỉ muốn rủ cậu đi chơi. Lại nữa, cô bé bốn tuổi vẫn chưa hiểu sự khác biệt giữa nam và nữ như thế nào. Gọi mãi không thấy Sở Diên trả lời, cô bé đành lủi thủi ôm gấu bông ra về.
Ông nội Sở thấy Ngụy Hi Hòa mặt buồn rười rượi, nghĩ là chuyện trẻ con giận dỗi nên không để ý, thở dài:
“Sở tiểu ma vương, tính khí này không biết giống ai nữa.”
Thế nhưng, tình huống này kéo dài đến tận buổi tối. Sở Diên bỏ bữa trưa, bữa tối cũng không ăn mà cứ trốn trong phòng. Đúng lúc đó, ba của Sở Diên là Sở Thiên vừa đi công tác về. Về đến nhà, ông đang châm trà, giọng điệu không mặn không nhạt nói:
“Anh lên xem thằng bé thế nào đi? Đi cả tháng trời, sinh nhật thằng bé cũng không về, nó dỗi lắm đấy. Chẳng biết giận dỗi ai, đến bữa tối cũng không ăn, dỗ thế nào cũng không mở cửa?”
Ba Sở Diên ngạc nhiên, thằng bé Sở Diên này, thường ngày giận dỗi như thế nào cũng không bỏ bữa, ấy vậy mà hôm nay.
Sở Thiên lên phòng con trai, mở nhẹ cửa, đập vào mắt anh là cậu nhóc đang quấn chăn trắng kín mít, để lộ khuôn mặt nhỏ tinh xảo, đôi mắt đen láy thông minh, lanh lợi, dễ thương như một con gấu trúc nhỏ. Thấy bố về, ánh mắt sáng lên như sao, nhưng rất nhanh lại ỉu xìu, thoáng một tia giận dỗi. Sở Thiên cười cười, ôm lấy cục bông nhỏ, chiều chuộng hỏi:
“Sao rồi, tiểu tổ tông, ai lại làm cho con giận dỗi thế?”
Sở Diên quay mặt đi, khuôn mặt rõ ràng không ai bằng:
“Ba chứ còn ai nữa, Sở Thiên. Ba đã hứa là về sinh nhật con, vậy mà lại không về, cha là đồ đáng ghét.”
Miệng nói thế nhưng cơ thể thằng nhóc vẫn rất thành thật, ôm chặt lấy Sở Thiên, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của cha. Sở Thiên cười dỗ dành:
“Đúng rồi, cha là đồ đáng ghét. Đồ đáng ghét mua cho con mô hình máy bay mới nhất bản giới hạn, bây giờ xuống ăn cơm được chưa?”
Sở Diên rúc vào lòng ba, khuôn mặt đỏ bừng, lắc đầu lia lịa.
“Con sao thế hả? Ai bắt nạt con à?”
Dù ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng anh biết, ai có thể bắt nạt được con trai mình. Sở tiểu ma vương – cậu không đi bắt nạt người khác thì thôi, làm gì có chuyện người khác bắt nạt cậu.
Cậu nhóc ngập ngừng, khuôn mặt đỏ bừng như trái cà chua chín:
“Là cô nhóc họ Ngụy ấy. Cô ấy, cô ấy... đùa giỡn tò mò.”
“Đùa giỡn tò mò?”
Xem ra vốn từ của Sở tiểu ma vương ngày càng phong phú. Đầu óc của Sở Thiên cũng bị cậu bé làm xoay mòng mòng.
“Thế nào là đùa giỡn tò mò?”
“Chính là cô ấy, cô ấy nhìn hết cơ thể của con xong rồi chạy mất. Ngụy Hi Hòa còn nhìn thấy chim nhỏ của con nữa.”
Đến đây thì Sở Thiên bật cười trước sự đáng yêu của con trai mình:
“Con trai à, con chỉ mới bốn tuổi thôi, còn chưa trưởng thành, cái gì mà đùa giỡn tò mò chứ. Lại còn nhìn chim nhỏ của con, cô bé còn không thèm để ý đấy?”
Sở Diên không phục, rõ ràng cậu mới là người chịu thiệt thòi mà:
“Bốn tuổi thì không phải đàn ông sao? Ngụy Hi Hòa sao có thể tùy tiện nhìn cơ thể của con như thế chứ? Dù con với cô ấy đã đính ước, nhưng nam nữ thụ thụ bất thân, sao cô ấy có thể làm thế được chứ.”
Sở Thiên cười cười, thằng nhóc này, lại còn đính ước nữa chứ.
“Thôi được rồi, ông cụ non. Là thiệt thòi cho con. Vậy bây giờ xuống dưới nhà ăn cơm được chưa? Nếu con không xuống ăn, chim nhỏ của con sẽ bay mất, đến lúc đó, ngay cả cô nhóc họ Ngụy kia cũng không cần con nữa..”
Nghe ba bảo chim nhỏ bay mất, khuôn mặt nhỏ thoáng một tia sợ hãi, không tự chủ sờ xuống phía dưới, thấy vẫn còn mới an tâm. Cậu nhóc ôm vai ba, được Sở Thiên bế xuống nhà ăn tối. Không khí ấm áp bao trùm cả căn biệt thự. Ông Sở khi biết được lí do cháu trai mình bỏ cơm thì bật cười, thằng nhóc này, đúng là tính khí thất thường. Còn bên nhà họ Ngụy kia, Ngụy Hi Hòa vẫn ôm gấu trúc, trong đầu như có mười vạn câu hỏi.