Chương 7: Giáo bá Tam Trung

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 7: Giáo bá Tam Trung

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Ngụy Hi Hòa đã đến trường Tam trung nhập học. Cô giáo chủ nhiệm lớp 7, Nghê Thường nhìn cô bé mà thấy lòng như nở hoa. Cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn, ngoan ngoãn, vừa nhìn bảng thành tích của cô ấy, luôn đứng đầu trường. Nếu không phải cô bé ốm yếu nghỉ học hơn một tháng, chắc chắn đã vào lớp 1 hay lớp 2. Ngụy Hi Hòa được Nghê Thường dẫn đến văn phòng lấy sách vở.
Nghê Thường giữ trật tự lớp, nhẹ nhàng vẫy cô bé đang đứng ngoài cửa:
"Các em, hôm nay lớp mình sẽ đón thêm một thành viên mới. Vì bạn ấy bị bệnh nghỉ học hai tháng nên bây giờ mới có thể nhập học. Hi Hòa, vào đi."
Ngụy Hi Hòa bước vào dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhẹ nhàng giới thiệu:
"Xin chào mọi người, mình là Ngụy Hi Hòa, mong mọi người giúp đỡ."
Không khí lớp vỡ òa, kèm theo tiếng xôn xao phấn khích của các bạn học.
"Bạn học mới xinh đẹp quá, giống như tiểu tiên nữ vậy!"
"Trời ơi, xinh đẹp thế, không biết có bạn trai chưa?"
...
Không khí lớp bỗng trở nên huyên náo hơn, Ngụy Hi Hòa thấy hơi ngại ngùng trước sự nhiệt tình của các bạn. Nhận ra cô bé có chút bối rối, cô giáo Nghê nhanh chóng giải vây:
"Nào, các em trật tự. Hi Hòa, em ngồi dãy bàn ba nhé."
Ngụy Hi Hòa được cô giáo xếp cạnh Lý Nhất Đồng, cũng chính là bạn nối khố của mình. Chỉ chờ có thế, Lý Nhất Đồng ôm chầm lấy Hi Hòa, khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ ngạc nhiên và vui sướng:
"Kẹo bông nhỏ, nhớ cậu chết luôn. Sao đến đây mà không nói với mình một tiếng? Mình tưởng mình nghe nhầm, đúng là cậu."
Ngụy Hi Hòa cũng ôm chầm cô bạn, vui sướng nói:
"Là mình, Đồng Đồng. Bất ngờ không?"
Cô nàng gật đầu lia lịa, khóe mắt cong lên, không giấu nổi niềm vui. Lý Nhất Đồng là bạn của cô từ hồi tiểu học ở Giang Nam, sau năm 13 tuổi, cô ấy theo bố mẹ về Thủ Đô. Họ chỉ xa nhau hai năm. Ngụy Hi Hòa về trường, người vui mừng nhất chính là cô bạn thân nối khố này.
Lý Nhất Đồng là người phương Nam, gương mặt khả ái, dễ thương, mỗi khi cười lại lộ má lúm đồng tiền xinh xắn. Dáng vẻ của cô ấy giống người con gái Giang Nam nhưng tính tình lại chẳng hề ôn hòa, ngược lại mang mấy phần hào sảng, ngay thẳng của con gái phía Bắc.
Tình cảm của cô gái lan nhanh như nước sôi, chỉ qua một buổi trưa, Lý Nhất Đồng đã dẫn Hi Hòa đi khắp trường.
Vừa từ căng tin quay về, hai người đang vui vẻ trò chuyện thì từ xa, lớp phó Từ Mộng hối hả chạy đến, vô tình va phải hai người. Nhất Đồng thì không sao, chỉ tội Hi Hòa đứng ngoài, bị cô ấy va phải đau khiến cô nhăn nhó. Ấy thế, Từ Mộng không một lời xin lỗi, lại còn quay lại lườm hai người họ. Lý Nhất Đồng thấy thế giận sôi máu, đụng người ta không xin lỗi lại còn tỏ thái độ à?
"Từ Mộng, cậu không có mắt à? Đụng người khác mà không xin lỗi lấy một câu."
Từ Mộng quay lại nhìn hai người khinh bỉ, thái độ chẳng coi ai ra gì. Rõ ràng cô ta chẳng ưa gì Lý Nhất Đồng:
"Chỉ đụng một cái thôi mà, cậu phải làm quá như vậy không? Tôi xin lỗi, được chưa?"
Đồng Đồng nghe thấy vậy càng thêm tức giận, cảm thấy hôm nay nhất định phải sống chết với Từ Mộng một phen, thù cũ hận mới tính luôn.
Mối thù giữa Lý Nhất Đồng và Từ Mộng phải kể từ đầu năm, cô nàng và Từ Mộng cùng tranh chức lớp phó. Mặc dù thành tích hai người ngang nhau, nhưng vì Từ Mộng xinh hơn, lại là hoa khôi của lớp nên đương nhiên giành chiến thắng áp đảo. Chuyện không đáng nói, nhưng từ đó, Từ Mộng lại gây khó dễ cho Lý Nhất Đồng đủ đường, luôn nói xấu cô ấy sau lưng. Chuyện hai người không ưa nhau cũng không phải ngày một ngày hai. Đồng Đồng cũng không phải kiểu người dễ bắt nạt, thường xuyên cãi nhau tay đôi với Từ Mộng.
Lý Nhất Đồng định sấn sổ bước tới chỗ Từ Mộng thì Ngụy Hi Hòa ngăn lại:
"Bỏ đi, Đồng Đồng. Mình không sao."
Ngụy Hi Hòa không biết ân oán của hai người, cô chỉ nghĩ rằng, mình vừa mới vào lớp, không thể vì cô mà hai người gây gổ.
Lý Nhất Đồng cũng dịu đi, nhưng cô vẫn cảm thấy lo lắng cho Ngụy Hi Hòa. Tính tình cô nhẹ nhàng như vậy, chỉ sợ bị người khác bắt nạt.
Từ Mộng bước vào lớp, cô ta vung điện thoại trong tay, giọng điệu hối hả:
"Các cậu biết gì chưa, Sở Diên trường mình được lên hotsreach rồi, là cháu của Lục tỷ ấy."
"Thật á? Cậu ấy là cháu của Lục Thời Mẫn á? Nghe nói chồng của cô ấy là thị trưởng Thủ Đô đó."
"Uầy, thật vậy à? Mình là fan Lục tỷ nhiều năm, cô ấy là tiểu thư nhà hào môn, vậy gia thế của lão đại chắc không đùa được đâu?"
Từ Mộng chen vào, tỏ vẻ bí ẩn:
"Dĩ nhiên rồi. Các cậu có biết không, chỉ sau 1 tiếng lên hotsreach mà các bài báo về Sở Diên đã biến mất. Cậu nghĩ cậu ấy là người thường à?"
"Cũng may là tớ nhanh chóng chụp lại, cho các cậu chiêm ngưỡng một chút phong thái ấm áp của lão đại."
Từ Mộng vừa để điện thoại xuống bàn, cả nhóm nữ sinh mê trai lại túm lại xem, âm thầm bàn luận về gia thế của Sở Diên, thi thoảng lại cười khúc khích với nhau.
Ngụy Hi Hòa cảm thấy nhóm nữ sinh nói chuyện, trong lòng cô cũng cảm thấy tò mò, bèn hỏi Đồng Đồng:
"Đồng Đồng, Sở Diên là ai vậy? Nổi tiếng lắm hả?"
Nghe thấy tên Sở Diên, như bỏ quên điều gì to lớn, cô nàng hứng khởi nói:
"Cậu nói Sở Diên á? Không chỉ nổi tiếng thôi đâu mà là siêu cấp nổi tiếng, không chỉ trường mình mà các trường bên cạnh đều biết. Đẹp trai nghịch thiên luôn, từ khi cậu ấy lên Tam trung, trở thành giáo thảo cũng là giáo bá của trường mình. Không chỉ ở Tam trung, ngay cả mấy trường bên cạnh không có ai đẹp trai bằng cậu ấy."
Nói về trai đẹp, Lý Nhất Đồng lại thao thao bất tuyệt cả buổi:
"Hơn nữa, gia thế của cậu ấy vô cùng thần bí. Đánh nhau, trốn học, hút thuốc, đua xe, yêu sớm, không việc gì không dám làm, là nam thần số một của toàn trường. Lần trước, bạn tớ cùng tớ có sang trường bên kia xem Sở Diên đánh nhau. Tuy cậu ấy đánh nhau rất đáng sợ nhưng mẹ ơi, siêu cấp đẹp trai, siêu cấp ngầu. Sườn nghiêng lạnh lùng, hoàn hảo, trông có chút tàn nhẫn nhưng thực sự là đẹp tới nghịch thiên đảo địa, còn hơn mấy lão đại trong xã hội đen."
Cô nàng ôm cánh tay Ngụy Hi Hòa, vẫn tiếp tục chuyện dài bất tận:
"Không chỉ vậy đâu, cậu ấy còn vô cùng đào hoa. Từ khi lên trung học tới giờ, Sở Diên đã thay 4 cô bạn gái, người trụ lâu nhất với cậu ấy mới chỉ được một tuần. Ấy thế mà, bọn gái cứ đâm đầu vào. Đúng là mẫu nam sinh vừa hư hỏng lại vừa cuốn hút, là mẫu bạn trai lý tưởng của nữ sinh toàn trường."
Ngụy Hi Hòa hơi thắc mắc:
"Nhưng chúng ta là học sinh, không thể yêu sớm. Tam Trung không cấm yêu sớm sao?"
"Nhà trường vẫn cấm, nhưng đâu có cản được. Trường mình cũng không ít đôi yêu sớm đâu. Cậu thử nghĩ mà xem, cùng người như vậy yêu đương, dù có nằm mơ tớ cũng cười tỉnh."
Ngụy Hi Hòa nhanh chóng kéo cô nàng từ trên mây xuống:
"Cậu tỉnh nhanh đi. Vào lớp rồi kìa."
Nghe thấy thầy Vương, Đồng Đồng như bừng tỉnh. Cô nàng thở dài:
"Azz, tớ nói vậy thôi, chứ người như Sở Diên, tớ sợ nhiều hơn thích đấy. Cậu ấy chỉ là thần tượng thôi, tớ sợ không chạm vào được."
Lý Nhất Đồng vừa mới dứt lời thì tiếng chuông báo hiệu giờ học buổi chiều đã đến. Thầy Vương – thầy dạy hóa của lớp 7 nhìn thấy bàn cuối vắng lặng thì lắc đầu ngán ngẩm. Đám học trò lớp này, mới vào cao trung hai tháng mà tiếng tăm lẫy lừng, không tội nào không phạm, khiến thầy cô tức giận đến đau tim. Cả một đám toàn phú nhị đại, đến hiệu trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, huống hồ là giáo viên.
Ông nhìn những học sinh dưới lớp mà âm thầm rơi lệ, mở sách giảng bài, đem toàn bộ tinh lực đặt vào những học sinh còn lại, giảng đến mười phần.