Chương 6: Lần Đầu Gặp Gỡ

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 6: Lần Đầu Gặp Gỡ

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mười một năm sau.
“Mẹ kiếp, Ngôn Hi Lạc, đồ ngốc này, mày có não không? Sang hỗ trợ tao đi, đừng có núp sau Diên ca hoài, qua đây đỡ nhá!”
Phương Thành tức điên người, tay gõ phím liên hồi, miệng không ngớt chửi thề tên Ngôn Hi Lạc.
“Con mẹ nó, tại mày đó, thằng khốn! Giờ thì chết chung luôn rồi!” Ngôn Hi Lạc quẳng chuột, gân cổ cãi lại.
“Mày nói ai là khốn hả? Không phải tại mày thiểu năng, bắn nhầm đồng đội tao sao?”
Nói xong, Phương Thành còn đá cho Ngôn Hi Lạc một phát bên ghế. Ngôn Hi Lạc phản ứng nhanh, tránh ngay, quay lại cười đểu với Phương Thành.
Thế là hai tên lại lao vào cãi nhau chí chóe. Trong khi đó, Sở Diên đang mải miết bấm phím, những ngón tay mảnh khảnh, linh hoạt như múa trên bàn phím. Khoảng hai mươi phút sau, cậu tháo tai nghe, màn hình hiện dòng chữ WIN. Ngôn Hi Lạc và Phương Thành lập tức im bặt, tròn mắt nhìn màn hình, ánh mắt đổ dồn về Sở Diên như thể đang nhìn quái vật:
“Lão đại đỉnh quá, trình độ thượng thừa, leo rank như không!”
“Mày tưởng Diên ca là ai? Lão đại thì có gì mất phong độ chứ!”
Hai người túm tụm khen lấy khen để, rồi đặt chai coca lạnh trước mặt anh. Sở Diên và Ngôn Hi Lạc tiếp tục chơi game, còn Phương Thành thì không thèm chơi nữa. Cậu bĩu môi, chỉ có lão đại mới kéo nổi cái xác phàm Ngôn Hi Lạc này thôi. Phương Thành chán nản lướt điện thoại, bỗng giật mình, tròn mắt nhìn vào bảng xếp hạng hot trên mạng, ánh mắt kỳ lạ quay sang nhìn Sở Diên:
“Diên ca, mày xem cái này đi.”
Câu nói của Phương Thành làm Ngôn Hi Lạc cũng tò mò. Bỏ dở ván game, Ngôn Hi Lạc lao tới giật điện thoại, hai người xúm lại xem như phát hiện ra châu lục mới.
“Cháu trai của ảnh hậu Lục Thời Mẫn – nam thần mới của làng giải trí.”
“Bí ẩn thân thế cháu trai phu nhân hào môn Lục Thời Mẫn.”
Ảnh chụp hơi mờ nhưng vẫn rõ nét đẹp khiến người ta choáng ngợp. Người trong ảnh có khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở, ngũ quan tinh xảo như ngọc, đường nét lạnh lùng, thanh tú. Đặc biệt hơn, cậu toát lên khí chất cao ngạo, vương giả từ tận xương, khiến người khác chẳng dám đến gần. Ngôn Hi Lạc tưởng mình hoa mắt, nhìn kỹ lại – đúng chuẩn Diên ca của bọn họ thật rồi.
Nhưng buồn cười nhất là Sở Diên lại đeo thêm chiếc tạp dề màu hồng phấn nữ tính. Dù vậy, chiếc tạp dề ấy chẳng làm mất đi vẻ đẹp trai mà ngược lại, khiến cậu trông dịu dàng, ấm áp hơn. Nhưng tạo hình này thì hoàn toàn trái ngược với phong thái lạnh lùng, bất cần vốn có của Sở Diên.
Dưới bài đăng, cư dân mạng bình luận rầm rộ:
Lầu 1: Trời ơi! Mới lần đầu thấy người đẹp trai thế này! Nhan sắc này đúng là nghịch thiên, muốn liếm màn hình luôn.
Lầu 2: Tao có tiền, tao muốn bao nuôi cậu ấy.
Lầu 3: Lầu 2 ơi, người ta là cháu trai phu nhân thị trưởng, thiếu gì tiền. Chắc là con nhà quyền quý lắm mới giấu kỹ thông tin vậy. Tớ theo Lục tỷ từ lúc debut mà chỉ biết bà ấy xuất thân từ gia đình quân nhân thôi.
Lầu 1: Đồng ý với lầu 3. Dân nghèo như tụi mình chỉ biết liếm màn hình. Người ta đâu thiếu tiền.
Lầu 4: Hóng ghê, không biết là thiếu gia nhà nào đây?
Dưới đó là hàng loạt bình luận. Chỉ trong một tiếng, Sở Diên đã chiếm hai vị trí đầu bảng hotsearch, cả mạng xã hội xôn xao.
Hai người nhìn Sở Diên như thể nhìn sinh vật ngoài hành tinh. Nhưng phải công nhận, tạo hình này của lão đại thật sự buồn cười chết được. Ngôn Hi Lạc sặc nước ngọt, là người đầu tiên bật cười:
“Aizz, lão đại, dì Lục định đẩy mày sang showbiz à? Tao nói thật, với nhan sắc này, thân hình này, giá thị trường ít nhất phải 200 ngàn tệ.”
Phương Thành nén cười, trong lòng thầm chửi Ngôn Hi Lạc là thằng ngu. Cậu ta chỉ lo thiên hạ chưa đủ loạn, còn cố châm thêm dầu vào lửa, gan lớn đâm đầu vào súng. Quả nhiên, Sở Diên mặt tối sầm, đồng tử co rút, tức giận đá cho Ngôn Hi Lạc một phát:
“Ngôn Hi Lạc, câm mồm cho tao!”
Ngôn Hi Lạc im thin thít, cúi đầu như con dâu nhỏ bị bắt nạt. Phương Thành thì khoái chí cười thầm. Trần Dự dập điếu thuốc, gương mặt hiện rõ vẻ tức giận, lửa giận dường như đã bốc lên tận đỉnh đầu.
Trong khi đó, người gây ra mọi chuyện vẫn đang ung dung ở nhà, vui vẻ cắm hoa chờ thằng cháu cưng gọi điện. Quả nhiên, vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới – điện thoại của Lục phu nhân reo vang:
“Sao vậy, cháu trai cưng? Sao giờ này lại gọi cho dì?”
“Có chuyện gì sao? Hay lại nhớ dì rồi?”
Giọng bên kia nghe rõ vẻ bị đả kích nặng:
“Lục Thời Mẫn, dì bớt diễn đi. Mau xóa cái ảnh đó.”
Lục phu nhân nhìn lại tấm ảnh, càng ngắm càng thấy cháu mình đẹp trai:
“Sao lại xóa? Cháu dì đẹp thế này, không thể để một mình dì ngắm được.”
Sở Diên cảm thấy mười sáu năm nay danh dự tan thành mây khói vì dì. Nhưng ai bảo cậu chỉ có mỗi một dì này. Sở Diên nén giận, nam tử hán đại trượng phu, co được dãn được. Cậu nhẫn nhịn xuống giọng:
“Lục Thời Mẫn, dì xóa đi được không? Dì muốn gì cứ nói thẳng, cháu làm giúp dì. Đừng chơi trò này với cháu nữa.”
Lục Thời Mẫn nghe cháu trai ngoan ngoãn hiếm thấy, liền hài lòng, dịu dàng nói:
“Tối nay nhớ về đại viện nhé. Thằng nhóc hư này, lâu rồi không về ăn cơm với hai ông, hai lão gia tử nhớ cháu lắm, suốt ngày nhắc.”
Sở Diên im lặng một lúc rồi đáp:
“Được rồi, mai con sẽ về sớm. Dì nhớ gỡ bài xuống sớm. Tạm biệt.”
“Dì biết rồi. Tạm biệt, Sở tiểu ma vương.”
Cuộc gọi kết thúc. Lục Thời Mẫn nhìn điện thoại, lắc đầu. Thằng cháu này, từ khi ra ở riêng thì ít khi về nhà. Lần nào cũng phải tốn chín trâu hai hổ mới dụ được nó về. Hai lão gia tử cũng kỳ lạ, nhớ cháu thì gọi về, rồi lại sĩ diện, lần nào cũng gọi điện cho bà ăn vạ. Lục Thời Mẫn thở dài, ông cháu nhà này, đúng là giống nhau như đúc.
Bên kia, Sở Diên cúp máy, chợt nghĩ ra đã gần một tuần rồi cậu chưa về đại viện thăm ông nội và ông ngoại. Có lẽ cũng nên ghé qua một chuyến.
Cậu bước ra khỏi quán net. Gió thu se lạnh lướt qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây. Cả đất trời như khoác lên mình màu áo mới.
Gần trạm xe buýt, dưới gốc bằng lăng tím, một bóng dáng nhỏ nhắn hiện ra trước mắt Sở Diên. Cô gái mặc đồng phục xanh dương rộng thùng thình, để lộ cổ tay, cổ chân thon trắng, trông ngọt ngào, đáng yêu, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học.
Tóc đen mượt được buộc gọn thành đuôi ngựa, vài sợi tóc mai buông nhẹ xuống khuôn mặt trái xoan xinh xắn. Đôi mắt trong veo, yên tĩnh như mặt nước mùa thu, khiến người ta muốn đắm chìm. Làn da trắng như ngọc Hòa Điền, dưới ánh chiều tà, như phát ra ánh sáng dịu nhẹ, bao phủ một vầng hào quang mỏng manh. Dáng người không cao, nhưng vẻ đẹp thuần khiết, trong trẻo tựa như mối tình đầu, khiến người ta không thể rời mắt, không nhịn được ngoảnh lại nhìn thêm vài lần. Ngụy Hi Hòa đứng đợi xe, ánh mắt vô thức hướng sang đường bên kia.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Sở Diên sững lại. Đôi mắt trong veo ấy sao quen đến thế, dường như cậu đã từng gặp cô ở đâu rồi. Tiếng còi xe cắt ngang dòng suy nghĩ, bên kia, Ngụy Hi Hòa đã nhanh chóng bước lên xe. Chỉ còn lại Sở Diên đứng lặng, ngẩn ngơ nhìn theo chiếc xe buýt khuất dần.
Ngôn Hi Lạc và Phương Thành vừa ra kịp lúc thấy Sở Diên đang đờ người, liền vẫy tay:
“Lão đại, sao vậy? Bị sốc tới mất trí à?”
Sở Diên giật mình tỉnh táo, đá cho Ngôn Hi Lạc một phát đau điếng:
“Mẹ mày mới mất trí ấy.”
Ngôn Hi Lạc xoa mông, có nói sai đâu? Chẳng lẽ lão đại không bị dì Lục dọa cho bủn rủn? Phương Thành lắc đầu ngán ngẩm, thằng Ngôn Hi Lạc này, miệng nhanh hơn não, suốt đời ăn đòn là đúng rồi. Ba người nhìn nhau, hôm nay đã quyết trốn học. Giờ tự học chiều cũng đã qua, đến lớp kiểu gì cũng bị thầy Vương bắt đứng ngoài. Thà rằng ba đứa tìm chỗ ăn chơi mới cho vui.