12. Chương 12: Những ngày tháng bình yên

Yêu Thầm Chị Họ

Chương 12: Những ngày tháng bình yên

Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy hôm nay đầu óc và tay chân như bị hành hạ quá mức, nên việc đăng truyện bị chậm mất ba ngày. Hôm nay, tôi sẽ tóm tắt lại một số sự kiện quan trọng trong chương này.
Ngoại trừ buổi tối đầu tiên sau khi xuất viện, khi tôi được ngủ cùng chị, những ngày sau đó, chị đã yên tâm về sức khỏe của tôi nên quay lại phòng riêng. Tôi lại trở về cuộc sống như một người lính canh gác đêm, bắn máy bay một mình. Thật tiếc vì điều đó.
Các bạn có thể thắc mắc tại sao tối hôm đó ba mẹ tôi đã về nhà, nhưng chị vẫn qua ngủ cùng tôi. Thực ra, phòng tôi và phòng chị chỉ cách nhau một vách tường, đều có hai cửa: một cửa chính gần cầu thang, cửa còn lại ở cuối phòng dẫn ra nhà vệ sinh chung trên lầu. Nhà vệ sinh này chỉ dành riêng cho người ở tầng trên, nên muốn vào phải đi qua phòng tôi hoặc phòng chị. Do đó, chỉ cần cả hai khóa cửa phòng lại, rồi mở cửa sau vòng qua nhà vệ sinh, chẳng ai biết được tôi và chị đã ngủ cùng nhau.
Các bạn đừng nghĩ bậy nhé, đêm đó chẳng có chuyện gì xảy ra. Tôi mệt mỏi như trái chuối, nằm vật ra giường, lại còn sốt cao, khiến chị phải chăm sóc tôi suốt đêm. Có bệnh mới biết sức khỏe quý giá như thế nào, đúng là ngàn vàng không thể đổi. Dẫu ngàn vàng tôi không cần, nhưng chị thì tôi sẵn sàng đổi tất cả để có được.
Sau hôm đó, thằng Quang gọi điện cho chị. Chẳng biết nó gọi từ địa ngục hay bệnh viện, nhưng chị không nghe máy. Gọi mãi không được, nó chuyển sang nhắn tin. Có lẽ với cái đầu cáo già của nó, nó cũng hiểu tôi sẽ nói gì với chị, nên chẳng thèm nhắc đến tôi nữa, ra vẻ cao thượng lắm. Nó chỉ gửi cho chị một tin nhắn ngắn: "Anh biết em đã nghe những điều không tốt về anh, nhưng mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Con người anh thế nào em hiểu rõ mà, đúng không?"
Chị đọc tin nhắn, ngồi cắn môi suy nghĩ một lúc. Tôi chẳng nói gì cả, những gì cần nói tôi đã nói hết rồi, tin hay không là do chị. Đôi khi nói nhiều không phải là cách hay, có thể khiến chị thay đổi suy nghĩ về tôi. Nhưng để đề phòng bất trắc, tôi đã gọi điện cho Thanh sida, nhờ nó chạy ra "bãi chiến trường" tìm giúp chiếc máy ghi âm cùng thẻ nhớ. Chẳng hiểu sao tôi lại có thể quên mất một chuyện đơn giản như vậy, chắc lúc đó máu lên não, ngu người quá.
Nghe chuyện, Thanh sida lập tức chạy ra đó tìm máy ghi âm. Tất nhiên, nó không quên trách mắng tôi một trận vì tội hành động đơn thương độc mã mà không rủ nó. Biết sao được, hôm đó tôi sợ đi đông sẽ gây ồn ào, nên đành phải đi một mình, mong thằng nông dân ít cảnh giác hơn. Tôi không phải trẻ trâu hay thích khoe sức mạnh đâu nhé các bạn.
Sau cả tiếng đồng hồ lục lọi khắp con hẻm, Thanh sida gọi điện báo không tìm được chiếc máy, chỉ còn lại vài mảnh vỡ vô dụng. Thằng Quang đã đi trước tôi một bước, tiêu hủy chứng cứ rồi. Bây giờ, tôi chỉ có thể cầu mong chị đừng tin lời nó thôi.
Thật may, chị thông minh và bản lĩnh hơn tôi tưởng. Sau tin nhắn đó, chị vẫn bình thường như không có chuyện gì, và không hề trả lời nó. Đến tận bây giờ, hàng ngày nó vẫn nhắn tin cho chị đều đặn: sáng một tin, chiều một tin, tối lại thêm một tin chúc ngủ ngon. Nội dung các tin nhắn chẳng có gì quan trọng, chủ yếu là chúc chị vui vẻ và nhắc nhở chị ăn uống đúng giờ, giữ gìn sức khỏe. Chẳng hề nhắc đến chuyện cũ, cũng chẳng đòi gặp chị. Tôi đoán chắc cái mặt nó giờ không thua gì Hà Bá, dám hẹn chị mới lạ.
Tin nhắn của nó chị vẫn đọc, còn đưa cho tôi xem, nhưng đều không trả lời. Tôi có cảm giác, dường như chị muốn tôi thấy chị không hề giấu diếm tôi điều gì. Hay tôi tưởng tượng vậy nhỉ?
Chị xinh nhưng tôi nghĩ không đến mức hot girl chân dài để thằng Quang phải tốn công săn đuổi, tán tỉnh chị đến thế. Có thể nó đang quyết tâm tán chị cho bằng được, để trả thù tôi. Nghĩ đến điều này, tôi gai người, thật sự lo sợ... Tôi bị sao cũng không quan trọng, nhưng nếu chị có chuyện, tôi không biết mình sẽ ra sao. Có khi tôi nổi điên lên đâm chết nó, rồi tù tội cũng mặc.
Nhưng đó là khi nó hại chị, dồn tôi đến bước đường cùng. Còn bây giờ, tôi và chị vẫn yên ổn. Chị ngày ngày đi làm, tôi nằm nhà dưỡng thương, sốt li bì. Lâu lâu khỏe tí lại lượn vào Voz, xong lại ăn ngủ. Lúc đầu chị định xin chị Ánh nghỉ vài hôm để chăm tôi, nhưng mẹ tôi không cho. Chị nghỉ nhiều rồi, tiệm chị Ánh lại đông khách, mẹ sợ làm phiền chị Ánh nên không đồng ý. Cuối cùng, mẹ tôi phải xin nghỉ làm để chăm tôi, mặc dù tôi ngăn cản thế nào cũng không được.
Tôi không phải dạng trẻ trâu ham mê đánh nhau, thích bạo lực. Tôi thật sự không thích va chạm, dính líu đến công an, tù tội. Xem các bài viết về cuộc sống trong tù, tôi thấy ngán lắm. Nên sẽ không có chuyện tôi kéo bạn bè, lập hội như các bạn nói để hỗn chiến với chúng. Tôi càng không muốn liên lụy đến người khác, chuyện của tôi tôi sẽ tự giải quyết. Khi nào nó ép tôi đến đường cùng, lúc đó sẽ tính. Nhưng tôi cũng xin cảm tạ tinh thần đoàn kết, lá rách đùm lá nát của các bạn.
Ơn trời, mấy hôm nay chị đi làm đều không xảy ra chuyện gì. Thằng nông dân vẫn chưa xuất hiện, ngoại trừ việc vẫn nhắn tin đều đều cho chị. Tôi hết sốt rồi, sức khỏe khá ổn, vết thương đang hồi phục nhanh, hy vọng một hai tuần nữa sẽ khỏe như voi để chở chị đi chơi.
Chiều chị thường về khá sớm, có lẽ chị Ánh biết tình trạng của tôi, nên luôn cho chị về sớm hơn thường lệ. Khoảng bốn giờ chị đã về đến nhà. Việc đầu tiên chị làm là lên phòng tôi, sau đó xuống bếp nấu cơm. Ăn xong lại vào phòng tôi. Hai người ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Đêm khuya, tôi đói hay không đói chị không cần biết, luôn chạy đi mua đồ ăn về bắt tôi ăn. Chị bảo ăn nhiều cho mau khỏe, để còn xem phim và chở chị đi chơi. Tôi nghe mà thầm ước trở thành Thánh Gióng, sức trâu ăn xong vươn vai khỏe ngay.
Và đặc biệt, mỗi tối trước khi về phòng ngủ, chị đều hôn tôi một cái vào má. Lần đầu tôi còn đòi, nhưng vài hôm nay thì chị tự nguyện. Theo chị nói, đó là "nụ hôn thần chết" giúp tôi mau về cõi vĩnh hằng. Ước gì "thần chết" hôn ngay vào môi tôi, hút hồn tôi đi tôi cũng chịu, chết vì gái là cái chết quá êm ái, lại vô cùng nhức nhối.
Chị luôn đối xử với tôi rất tốt, cực kỳ quan tâm. Tôi cảm nhận được điều đó, nhưng chẳng biết điều đó nói lên điều gì. Là chị thương tôi như em trai? Hay chị có tình cảm với tôi? Người trong cuộc thường không sáng suốt, hy vọng các bạn soi sáng giúp tôi. Trước giờ tôi tự hào hiểu tâm lý con gái, nhưng giờ yêu chị quá, tôi lú lắm.
Đề xuất Bí Ẩn: [Kỳ Bí] Quá trình khai hoang từ thế kỷ 19 của Gia Tộc