Yêu Thầm Chị Họ
Chương 13: Ngày 29 tháng Tám
Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay trời u ám suốt ngày, mát mẻ dễ chịu, thi thoảng lại có vài trận mưa rào ngắn rồi tạnh ngay. Tôi chẳng làm gì, chỉ xem phim rồi ăn, ăn xong lăn ra ngủ. Tính ra bệnh cũng có cái lợi, nhưng ở nhà suốt ngày thế này cũng cảm thấy hơi gò bó, đã bốn ngày rồi chưa bước chân ra khỏi nhà.
Trưa khoảng gần ba giờ, Thanh ghé thăm, đồng thời đem đến cho tôi một số tin tức khá nóng hổi. Nhưng thằng này đến thăm bệnh mà chẳng có chút lòng thành nào, đi tay không lại mới kinh. Đã vậy còn lục lọi tủ lạnh, lấy sạch chén đĩa, xúc xích, một đống ổi xoài và hộp sữa tươi, đúng là thằng bạn vô cùng phung phí.
Ăn uống no nê, nó nằm ườn ra, báo cho tôi rằng theo nguồn tin mật nó lượm lặt được, thì thằng Quang thương tích tơi tả không kém gì tôi, phải nằm viện hai hôm, vừa xuất viện về nhà vào hôm qua. Nói đến đây, nó bật ngón tay cái về phía tôi.
- Công nhận mày trâu thật, tao nghe nói nó hồi trước học võ cũng mấy năm trời, mà giờ bị mày nện liệt giường luôn. Mày đúng là "cao thủ nằm trong lá ủ".
Nghe nó khen, tôi cũng sướng sướng, phải nói hôm đó phang thằng nông dân đã tay kinh khủng. Nhưng chợt nhìn lại cơ thể tàn tạ của mình lúc này, cái sự sung sướng đó liền tan biến.
Tôi hỏi nó:
- Sao mày biết?
- Có chuyện gì mà tao không biết? Khả năng của tao, mày còn chưa hiểu sao?
Nó nằm bật gân ra bộ salon, nhịp giò nhướng mắt. Điệu bộ cà sốc nhìn buồn cười quá.
- Ờ, ờ... khả năng chém gió của mày thì tao hiểu quá rồi. Nói lẹ đi, nhảm quá!
Nó nhe răng cười nham nhở:
- Điều tra cực lắm nhen ku, không dễ đâu à!
- Ờ, nói lẹ giùm cái đi. Gần bốn giờ rồi, chị tao sắp về rồi đó.
- Vậy hả? Càng tốt, lâu lắm không gặp chị Diễm, tao cũng thấy nhớ nhớ!
Tôi trợn mắt nhìn nó:
- Chị của tao, không tới lượt mày nhớ đâu ku. Nói lẹ đi, móa đang lo mà cứ cù nhây hoài.
Thanh ngồi dậy, làm bộ mặt nghiêm túc:
- Mày còn nhớ anh Sang, anh họ của tao không?
À, thằng Sang này thì tôi có gặp vài lần. Nó hơn tôi vài tuổi, thuộc về thành phần bất hảo tại địa phương, suốt ngày ăn chơi lêu lổng. Nghe Thanh kể thì thằng này đã từng ngồi tù vài lần, chủ yếu vì tội ăn cắp vặt (tôi gọi anh Sang của Thanh là thằng vì căn bản tôi không nể, lớn hơn tôi mà nhân cách không ra gì tôi đều gọi là thằng hết).
Giờ nghe nó nhắc tới, tôi chợt thấy hơi lo.
- Ờ, nhớ. Rồi sao? Nó thì liên quan gì?
Thanh nhịp giò:
- Ờ, không liên quan gì. Nhưng ổng có biết thằng Quang.
- Vậy hả? Chuyện thằng Quang là nó kể cho mày nghe à?
- Ờ.
- Kể gì, nói hết tao nghe coi.
Thanh trầm ngâm nhìn tôi, mặt nó bỗng trở nên trầm trọng:
- Toàn tin xấu. Tao tính không kể mày nghe, mất công mày lo lắng! Nhưng mà nghĩ lại thấy không ổn, phải cho mày biết để còn chuẩn bị đối phó, kẻo bọn nó úp sọt thì bỏ bú.
- Ừ, mày nói đi. Tao chuẩn bị tinh thần rồi.
Chưa nghe nó nói gì, nhưng cái kiểu rào trước đón sau này của nó càng khiến tôi lo hơn.
- Haizzz... Như lời anh Sang nói thì thằng Quang này thuộc dạng tiểu nhân, có thù tất báo. Trước giờ nó chơi chưa bao giờ bị thiệt thòi, đâm chém đã từng. Có lần đụng độ thằng tình địch thuộc dạng có số má, cứng cựa, nó thuê luôn giang hồ xử thằng kia. Kì đó nó suýt bị truy tố, may mà ông già nó có tiền, lại quen biết rộng, chạy chọt sao đó mới thoát tội. Thằng Quang chơi rất khôn, toàn kiểu ném đá giấu tay, ra đường lúc nào cũng mang giày lịch sự, ăn nói đàng hoàng, nên rất ít ai biết bản chất thật của nó. Ông anh tao nhờ quen biết một số tay anh chị nên mới nghe nói sơ sơ về nó vậy thôi.
Nghe nó kể mà tôi thật sự thấy lo. Kiểu này giông bão sắp ập xuống đầu tôi rồi, mấy ngày qua cuộc sống thật yên bình khiến tôi có phần mất cảnh giác. Chẳng lẽ trước cơn bão thì không gian luôn yên ắng, đây là chân lí bất di bất dịch sao?
- Tao thấy sắp tới mày nên ở nhà, đừng có ra đường. Tạm thời vậy đi cho an toàn, tao nhờ anh Sang rồi, nếu có tin gì mới ổng sẽ báo ngay, rồi tụi mình tính. Đừng lo quá!
Có lẽ thấy sự bất an của tôi, Thanh an ủi.
- Ừ, tao biết rồi. Giờ bị vầy cũng đi đâu được.
Tôi đáp mà chả biết đang nói gì. Lúc này, đầu tôi tràn ngập sự lo lắng.
- Trễ rồi, tao về nhen. Nhớ ở nhà đừng đi đâu nhen mày! Chờ tin của tao.
Thanh đứng dậy đi về, để lại tôi và mớ thông tin bom tấn nó vừa bỏ quên trong đầu tôi.
4 giờ 30, chị về đến nhà, thấy tôi ngồi thẫn thờ ở salon liền hỏi:
- Làm gì ngồi buồn so vậy T? Bệnh nữa hả?
Vừa hỏi chị vừa đưa tay sờ trán tôi.
- Ủa, mát mà. Làm chị hết hồn, T sao vậy?
Không thấy tôi phản ứng gì, chị hỏi tiếp.
- Có gì đâu, tự nhiên em thấy hơi mệt, chắc tại ít vận động.
Tôi uể oải trả lời.
Chị cười khẽ:
- Vậy mà làm chị hết hồn. Vết thương chưa lành mà, chờ khỏi hẳn rồi tha hồ vận động, có sao đâu.
- Ừm..
- Thôi, chị đi nấu cơm. T coi tv đi hén!
Chị xuống bếp nấu nướng rồi, tôi mới leo lên phòng nằm suy nghĩ lung tung. Thằng Quang xem ra khó chơi và nguy hiểm hơn tôi tưởng, đụng phải đá tảng rồi. Nói tôi không sợ là nói dối, tôi cũng sợ, chuyện đâm chém xử theo kiểu giang hồ sao không sợ được, liên quan đến tính mạng con người mà. Nhưng tôi lo nhất là chị, chẳng may thằng cờ hó kia tán chị mãi không được, nó điên lên thuê người làm nhục chị thì sẽ ra sao đây? Tôi không dám nghĩ nữa...
Hay là báo công an? Cũng không được, bằng chứng vật chứng chẳng có, chuyện lại chưa xảy ra, ai mà tin. Hơn nữa các chú công an phường tôi chả tin nổi, sẽ nhiệt tình giúp đỡ tôi sao? Không thể nào.
Nằm nghĩ mãi không ra cách gì, chị lên gọi tôi xuống ăn cơm. Mới đó đã gần 7 giờ tối rồi, nhanh thật, thảo nào óc tôi nóng muốn sôi lên, vận động não quá mức liệu có bị tâm thần không nhỉ?
Tôi ăn tô, vì tay đau không cầm chén cơm được. Cả bữa cơm lặng lẽ ăn, ba mẹ hỏi gì cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, chẳng còn tâm trí để mà nghĩ đến những chuyện khác.
Ăn xong tôi leo lên lầu, ra ban công ngồi. Một lúc sau thì chị lên, lặng lẽ lại ghế đá ngồi cạnh tôi.
- T vừa khỏi bệnh đó, ra đây ngồi coi chừng trúng gió..
Giọng chị quan tâm.
- Em khỏi hẳn rồi. Thần gió nào mà đánh trúng em cho nổi.
Tôi cố tỏ ra bình thường, nói đùa với chị. Không thể cho chị biết chuyện này được, chị có quá nhiều chuyện để lo lắng rồi. Hơn nữa chị có biết cũng không giải quyết được gì, mệt mỏi thêm thôi.
- Khỏe dữ há! Không biết mấy bữa trước ai nằm một đống rên hừ hừ vậy ta!
Chị trề môi.
- He he, lúc đó yếu trong người mới vậy thôi. Giờ không có cửa đâu!
Tôi cười hắc hắc. Không hiểu sao nói chuyện cùng chị thì bao nhiêu nỗi lo lắng phiền muộn của tôi đều bốc hơi đi mất.
Chị đứng dậy, đi lại tựa sát người vào ban công.
- Trăng sáng đẹp quá T hén!
Công nhận đêm nay trăng sáng thật, đến rằm chưa nhỉ? Tôi ít khi coi lịch nên chỉ biết ngày tây thôi, âm lịch không để ý lắm.
Ánh trăng sáng vằng vặc soi lên người chị, những tia sáng vàng vọt yếu ớt như người họa sĩ tài hoa làm rất tốt việc khắc họa nên hình ảnh một cô gái đẹp dưới trăng. Đêm nay chị mặc bộ váy liền thân màu tím nhạt, mái tóc đen óng xõa tung ra trên vai, bay lất phất theo từng cơn gió nhẹ... hòa cùng ánh sáng huyễn hoặc được vầng trăng mang đến, chị đẹp lạ lùng... nét đẹp có chút gì đó ma mị, giống như hồ ly vậy... ừm... một nàng hồ ly ngây thơ... (nếu các thím có từng xem phim "bạn gái tôi là hồ ly", thì khung cảnh tôi đang nhìn thấy bây giờ giống như lúc nàng gumiho khoe 9 cái đuôi của mình dưới trăng vậy, tôi ít xem nhưng có lần tình cờ mở tv thấy được khúc này ).
Khi trước vẻ đẹp của chị mang chút ngây thơ, mong manh, gần đây có lẽ lên nhà tôi ở, lại được mẹ tôi chăm chút, chị dần dần trở thành một tiểu thư đài các. Dù chị không cố tình tỏ ra như vậy, chị cũng chẳng hề thay đổi, tính cách vẫn như trước, không se sua chưng diện, chị vẫn là chị thôi nhưng tôi tin bây giờ ai nhìn thấy chị cũng sẽ có ý nghĩ giống tôi. Có lẽ chỉ có chị là không nhận ra sự đổi khác của mình...
Chị như một nàng công chúa nhỏ xinh xắn, ngây thơ đang khiêu vũ, múa hát dưới ánh trăng. Còn tôi là gã chăn cừu nghèo hèn rách nát khao khát trèo cao, luôn mơ ước có được tình yêu của nàng công chúa...
Khung cảnh như mộng như ảo trước mắt khiến tôi chợt trở nên ngơ ngẩn, cứ ngồi thừ người ra nhìn ngắm chị. Đầu óc tôi chếnh choáng mụ mị, chẳng còn nghĩ được gì nữa, bao nỗi lo cũng biến mất.
Lúc này, "nàng công chúa hồ ly" chợt quay mặt lại cười với tôi, nụ cười sáng như ánh trăng rằm..
- T làm gì ngồi đó im re vậy? Lại đây nè, trăng đẹp lắm!
Tôi ngu người, gật đầu như cái máy, bật dậy chạy lại đứng sát bên chị.
Tóc chị bị gió thổi tung bay, chạm vào mặt tôi, cảm giác thật êm ái. Tôi nhắm mắt lại, mũi hỉnh lên hết sức có thể chỉ để ngửi, tóc chị thơm thật..
Chợt mái tóc đó biến mất, tôi vội mở mắt ra. Chị đang vén tóc nhìn tôi cười duyên.
- T nhắm mắt chi vậy? Tóc chị làm T khó chịu hả?
- Ơ...đâu có...tóc chị thơm quá à!
- Hi hi, thiệt hôn?! Chị chưa gội đầu mà thơm gì..
- Ax, sao em nghe thơm thật mà! Chị ở dơ quá, sao không gội đi?
- Hứ, 2 ngày chị mới dám gội một lần, gội nhiều quá mau hư tóc lắm đó!
Chị chun mũi.
- Xì, ở dơ nói đại đi, bày đặt bào chữa..
Tôi cố tình trêu chị.
Chị mỉm cười, liếc tôi một cái rồi thôi. Chị là vậy, chưa bao giờ hơn thua với tôi bất cứ điều gì.
Đứng gần chị mà tim tôi cứ nhảy lưng tưng trong ngực, mệt tim quá! Ở người chị toát ra mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu, không phải mùi nước hoa hay sữa tắm gì cả. Mùi hương rất lạ, tôi nghe nói mỗi cô gái đều có mùi cơ thể riêng, không biết đây có phải mùi hương cơ thể chị không? Trước giờ quen gái cũng nhiều, nhưng tôi chưa từng có cảm nhận này.
Nhìn ngang chị thật xinh, tôi ngắm mãi ngắm mãi vẫn chẳng thấy thỏa mãn. Không biết chị xinh thật, hay tôi yêu quá nên lú quá, tôi hứa sau này có dịp sẽ up hình chị lên cho các thím xem để thẩm định hộ tôi.
Chợt chị quay sang nhìn tôi, làm tôi hết hồn vội ngó đi chỗ khác.
- Làm gì nhìn chị ghê vậy?
- Có đâu...
- Hứ, mới thấy rõ ràng mà còn chối. Khai mau!
- Ờ...
- Không ờ gì hết, nói mau!
- Tại chị đẹp quá, nên em thích nhìn! Được chưa?
Tôi nói mà không dám nhìn chị.
Chị cũng đột nhiên im lặng, không hạch hỏi gì nữa. Chẳng lẽ tôi phạm sai lầm rồi?
Chờ mãi không nghe chị nói gì, tôi len lén nhìn sang, rụt rè hỏi:
- Chị giận em hả?
Chị không đáp, chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài lại được dịp bay nhẹ theo làn gió.
- Chứ sao tự nhiên im re vậy?
Tôi hỏi tiếp.
Chị đưa tay vén tóc, không biết từ khi nào làn da trắng nõn của chị đã ửng hồng lên.
- Tại... tự nhiên T khen làm chị mắc cỡ...!!
- Ax...làm em hết hồn!
- Hi...hi..
Chị lỏn lẻn cười, tôi nhìn mà bỗng muốn hôn chị một cái quá! Đêm nay trăng thanh gió mát, được ôm cô gái xinh xắn dịu dàng như chị vào lòng mà hôn, còn gì tuyệt vời bằng...chết cũng không uổng kiếp người...
Nhưng nghĩ là một chuyện, làm lại là chuyện khác. Tất nhiên, tôi không dám rồi, chỉ mơ tưởng vậy thôi.
- Lúc chiều T có chuyện gì vậy?
Chị đột nhiên hỏi. Thật là... tôi đã cố quên, đang vui vẻ chị lại nhắc tới làm gì không biết.
Tôi cười:
- Đâu có gì.
- Xạo quá, chị không dễ gạt đâu! Nói chị nghe đi.
- Không có gì thật mà! Tự nhiên em nghĩ đến thằng Quang, nên thấy lo lo vậy thôi à.
Tôi không thể cho chị biết được.
Chị nhìn tôi khá lâu, như để biết tôi đang nói thật hay nói dối chị. Có lẽ không tìm được gì, chị cười nhẹ.
- Chuyện qua rồi mà, chắc không có gì xảy ra nữa đâu. T đừng lo nữa!
- Ừm... nhưng chị đi làm nhớ cẩn thận nhen! Thấy có người lạ hay gì đó bất thường thì đt cho e liền, hoặc la lên cho mọi người nghe nhen.
- Gì ghê vậy T?
Chị nhìn tôi, tỏ ra sợ hãi.
Tôi cười, trấn an chị:
- Em dặn chị đề phòng vậy thôi. Chứ cũng không có gì đâu, mà chị nhớ lời em nhen!
- Ừm.. có gì chị đt T liền hén! Mà T có ra không đó?!
- Ra sao không? Chị đt là em chạy ra liền.
- Chạy ra rồi sao nữa? Năn nỉ ta hả hi hi... chứ tay T vầy, đánh lại ai...
Chị cười trêu tôi.
- Còn lâu, em chỉ cần một tay là xử đẹp hết tụi nó.
Tôi huơ mạnh cánh tay lành lặn còn lại, miệng sùi bọt mép hùng hổ.
Chị cười tít mắt, đưa tay đánh nhẹ vào má tôi, xong lại cười tiếp. Chắc nghe tôi chém bão kinh quá, chịu không thấu.
Đứng ngắm trăng thêm một lúc nữa, cũng đã khuya nên chị đi ngủ. Trước khi đi vào, chị lại hôn nhẹ một cái lên má tôi...
- Khi nào T lành hẳn, chị không hôn nữa đâu nha! Còn để dành cho chồng chị sau này nữa.
Hôn tôi xong, chị cười nói.
- Chài, hôn có mấy cái làm như quý báu lắm vậy!
- Chứ sao... Trước giờ chưa hôn ai đâu đó..
- Ax, thiệt hả?
- Hứ, bộ tưởng chị dễ dãi lắm hả, gặp ai cũng hôn sao?
Chị chu môi, làm mặt giận.
Tôi vội giả lả:
- Đâu cóooo... Tại em nghĩ trước giờ chị cũng phải quen một vài người rồi chứ.
- Ừ thì có quen, nhưng hôn thì không có.
- Hơ...vậy mà mấy thằng đó cũng chịu được hả?
- Không chịu được cũng phải chịu he he... thôi chị ngủ nha, T ngủ ngon!
Chị cười lém lỉnh, rồi đi vào.
Lúc này chả biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bỗng gọi giật:
- Chị... khoan đã...
- Gì nữa nè?
Chị dừng lại nhìn tôi.
- Em nói cái này, không được thì thôi, chị đừng giận em nhen!
Tôi ngập ngừng.
Chị chu môi, lắc đầu:
- Hông biết, chưa nghe sao biết giận hay không được, nói rồi mới biết.
- Ax... đi mà! Vậy sao em dám nói...
- Xí, định nói bậy gì phải không?
- Không phải... mà chị hứa đi, em mới nói được..
- Gì mà mờ ám quá vậy?
Chị tròn mắt nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ.
- Chị hứa đi!
Tôi nói nhỏ xíu, đôi môi không hiểu sao chợt trở nên khô khốc.
- Ừm...hứa! Rồi đó, nói lẹ chị còn ngủ nữa.
Tôi gãi đầu, lời tới miệng rồi mà éo dám nói, cứ gãi riết, một hồi cái đầu bù lên như ổ quạ.
- Không nói chị đi ngủ nghen!
Chị cười duyên, đi vô trong.
- Ax... cho em hôn chị một cái được không?
Đang bước vào, chân chị bỗng khựng lại. Sau đó chị xoay lại nhìn tôi, mặt tràn đầy sự kinh ngạc.
- Hả? T vừa nói gì?
- Chị... cho em hôn chị một cái hén!
Tôi liếm đôi môi khô khốc, miệng nuốt nước bọt đánh ực, cố ra vẻ bình tĩnh, thật ra tim đang đánh lô tô ầm ầm muốn vỡ lồng ngực.
Mặt chị lại đỏ lên, nhìn tôi một lúc, rồi nói thật nhỏ, tôi phải lắng tai lắm mới nghe được:
- Tự nhiên... đòi hôn chị vậy...?
- Không biết nữa. Chắc tại tối nay nhìn chị dễ thương quá nên... Mà em hôn vào má thôi à, có gì đâu.
Tôi lấy lại sự bình tĩnh, miệng cũng dần hoạt bát trở lại.
Chị lắc đầu, mặt vẫn còn đỏ:
- Thôi, tự nhiên hôn chị, kì lắm! Không được đâu...
Nói xong chị đi vô nhà, làm tôi thật hụt hẫng.
- Kì gì, hứ... chị hôn em được. Em hôn chị thì kì, lạ lùng!
Tôi cố vớt vát, nói với theo.
Lúc này chị đã đi vào nhà rồi, chẳng biết có kịp nghe câu cuối của tôi không. Tôi chán quá vẫn đứng ngoài ban công một mình, khuya gió lạnh teo cả tờ rym, nãy giờ có chị ấm áp bao nhiêu, giờ lại lạnh bấy nhiêu.
Đứng một hồi chịu hết thấu, tôi lọt tọt mò vô phòng, nhưng vừa đi chưa đến cửa thì gặp chị bước ra. Chị có vẻ ngại ngùng nhìn nhìn tôi. Tôi thì vẫn còn quê chuyện khi nãy, nên cũng không dám nhìn chị.
Chị bước lại gần tôi, kêu khẽ:
- T...
- Hả?
- Hôn vào má thôi phải không?
Chị hỏi nhẹ qua hơi thở.
Tôi có nghe lầm không vậy, chẳng lẽ chị nghĩ lại, muốn cho tôi hôn? Tôi vội gật đầu, miệng ừ lia lịa như sợ chị đổi ý.
Chị cắn nhẹ đôi môi đỏ hồng, lúc này do chị xấu hổ, nó lại càng đỏ ửng lên, hấp dẫn kinh khủng.
- T hôn đi. Hôn má thôi nghen, hôn chỗ khác chị giận T luôn đó!
Ôi trời, nghe chị nói như sét đánh ngay tờ rym, chết tôi rồi :">...
Tôi đơ mất mấy giây, rồi bước đến gần chị, miệng không ngừng nuốt nước bọt khan. Chưa khi nào tôi hồi hộp như lúc này, cảm giác máu dồn lên mặt, nóng hết người. Phải hôn gấp thôi, không may chị đổi ý hoặc tôi bị lên huyết áp thì bỏ mợ.
Lúc này chị khẽ nghiêng mặt, đưa má bên trái trắng mịn không chút phấn kem về phía tôi. Mắt chị nhắm hờ, chắc không dám nhìn cái mặt dê già đang nhảy lên be be của tôi.
Tôi nín thở, cúi sát vào mặt chị, ịn chầm chậm cặp môi loa kèn của tôi vào má chị, từ nhẹ cho đến mạnh dần. Tay tôi đưa ra ôm vai chị, giữ cho chị khỏi té vì "nụ hôn thần chưởng" với lực đạo mãnh liệt của tôi.
- Chóc..chóc..
Tôi chỉ định hôn chị một cái như đã hứa thôi, nhưng không hiểu sao tự dưng bệnh nghề nghiệp lại bộc phát, thế là hôn 1...2...3 cái từ má chị dần dần tiến đến gần đôi môi đỏ hồng..
Đang định áp cặp môi loa kèn của tôi vào môi chị luôn, chợt chị đẩy tôi ra.
Tôi cũng dần tỉnh lại từ cơn hứng bất tử, chẳng kịp nói gì thì chị đã chạy vào phòng đóng cửa lại.
Giờ ngồi review cho các thím mà môi tôi vẫn còn cảm giác mềm mại, láng mịn của làn da chị mang đến. Người cứ lâng lâng như phê thuốc... Đêm nay tôi mất ngủ quá, người cứ bay bay thế này sao nằm yên được đây...
Vừa nhắn cho chị, không thấy trả lời. Chẳng biết chị có giận tôi không...
Đề xuất Kinh Dị: Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ