Yêu Thầm Chị Họ
Chương 2: Nắng Ấm
Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ ngày có chị về, cuộc sống gia đình tôi trở nên vui tươi hẳn. Không khí trong nhà lúc nào cũng ấm áp, tôi ít đi chơi bời hơn, về học toàn ở nhà, thậm chí còn lăng xăng giúp chị những việc nhỏ nhặt. Bố mẹ tôi trông rất hài lòng.
Chị nấu ăn rất ngon, dù mẹ tôi vốn tự tin về khả năng nấu nướng nhưng cũng phải thừa nhận chị hơn mình. Hơn nữa, tôi thấy chị vừa siêng năng lại vừa có niềm đam mê cháy bỏng với việc bếp núc, sắp xếp cuộc sống gia đình. Đúng là hình mẫu người vợ lý tưởng mà các cô các cậu vẫn hay nói.
Hơn hai tuần kể từ khi chị đến, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cuộc sống như ngập tràn màu hồng. Mọi chuyện bạn bè, chuyện gái gú đều dẹp sang một bên, trong tâm trí tôi chỉ còn chị mà thôi. Dù biết mối quan hệ giữa tôi và chị vốn phức tạp, khó có thể thành chuyện, nhưng tôi không thể ngừng lại được.
Lúc đầu chỉ là chút rung động của một đứa em dành cho chị gái xinh xắn, dễ thương, nghĩ cũng chẳng có gì đáng ngại. Dần dà, khi tiếp xúc với chị mỗi ngày, tôi cảm nhận được thứ gì đó đang len lỏi hình thành trong tim mình, rồi ngày càng lan rộng. Đến bây giờ, tôi chẳng biết thứ tình cảm ấy gọi là gì nữa.
Chị phải làm việc ở cửa hàng suốt ngày, từ sáng đến tận bốn, năm giờ chiều mới về. Những hôm đông khách, chị về muộn hơn. Trong thời gian đó, tôi đi học nhưng đầu óc cứ như mây bay, hay ngồi nghĩ vẩn vơ về chị, rồi tưởng tượng ra biết bao chuyện trong mơ.
Có hôm về sớm không biết làm gì, tụi bạn rủ chơi game nhưng tôi chẳng có hứng. Thế là tôi lái xe đến chỗ chị làm, chạy qua chạy lại chỉ để nhìn chị giữa trưa nắng gắt. Nhiều lần tôi muốn vào thăm chị nhưng chẳng biết lấy cớ gì, lại sợ cửa hàng đông khách toàn nữ, chị và chị Ánh bận rộn, tôi không dám làm phiền.
Thời gian vui nhất của tôi trong ngày là buổi tối, nói chính xác hơn là những lúc chị ở nhà. Tôi phụ chị nấu nướng (hôm nào chị về trễ thì mẹ tôi nấu, còn về sớm thì chị nhất định giành nấu, không để mẹ tôi động tay). Thực ra tôi chẳng giúp được gì nhiều, chỉ là kiếm cớ ngồi trò chuyện với chị, lặt vài cọng rau cho có vẻ oai.
Cơm nước xong, tôi và chị lên tầng lầu hóng mát. Ban công nhà tôi buổi tối gió thổi lồng lộng, mát mẻ vô cùng. Vừa ngắm trăng sao, vừa ngắm chị, nghe chị thủ thỉ kể những chuyện nhỏ nhặt ở cửa hàng, tôi chẳng gì hạnh phúc bằng. Dù biết chuyện chị kể toàn là những thứ vớ vẩn của đàn bà, nhưng không hiểu sao tôi lại căng tai nghe một cách say mê đến lạ thường.
Song, điều tôi mong ước nhất vẫn là được đi chơi cùng chị. Tôi đã rủ nhiều lần, nhưng lần nào chị cũng tìm cớ từ chối. Tôi không biết chị ngại hay không thích đi với mình. Trước giờ tôi quen biết không ít cô gái, chẳng dám tự hào mình đẹp trai, nhưng tự thấy mình cũng có chút thu hút. Cao ráo, vạm vỡ, mặt không đẹp như trai Hàn nhưng khá nam tính, miệng lẻo, lại biết tâm lý con gái (nhờ hai chị tôi truyền dạy).
Nên tôi chẳng nghĩ chị chê mình, có lẽ chị có lý do nào đó. Không lẽ chị chỉ coi tôi như đứa em ngây dại? Tôi chẳng thể đoán được tâm ý chị, chẳng biết chị đang nghĩ gì. Mỗi lần đang nói chuyện vui vẻ, tôi rủ đi chơi bị từ chối là tôi lại hụt hẫng, nhưng sau đó chị lại vỗ về, khiến tôi vui trở lại.
Sau bao ngày bày mưu tính kế, nửa đêm thức trắng, tôi cuối cùng cũng tìm ra cách dụ chị ra khỏi nhà.
Hôm đó, sau khi trò chuyện, chị vô tình nói mình rất thích xem phim, nhất là từ nhỏ đến giờ chưa từng được đến rạp. Nghe mà thương quá! Thế là sáng hôm sau, tôi chạy đi mua hai vé phim "Ngôi nhà trong hẻm", thể loại kinh dị đúng với sở thích và ý đồ của tôi. Phim cũ rồi, nhưng ở tỉnh này giờ mới chiếu, thôi thì có còn hơn không.
Chiều chị vừa về, tôi chạy ra đề nghị ngay. Khi thấy tôi cầm hai vé, miệng không ngớt quảng cáo sủi bọt, chị có vẻ do dự một hồi rồi lại nói tôi rủ bạn đi. Kệ, từ chối cũng chẳng sao, dù sao tôi cũng không phải mặt chai. Hôm nay chị suy nghĩ lâu như vậy chắc cũng rung động trước mồi nhử của tôi rồi. Tôi lại chạy theo nài nỉ, dụ dỗ đủ trò. Cuối cùng chị cũng nhận lời, khiến tôi sung sướng run cả người.
Tối hôm đó, tôi chở chị đi xem phim mà người cứ lâng lâng, cảm giác như người ngồi sau không phải chị họ, mà là người yêu. Khi hai đứa xin phép đi, bố mẹ tôi đồng ý ngay, chắc thấy chị suốt ngày đi làm rồi suốt ngày ở nhà, thương tình. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, đúng như ý tôi, ông bà chẳng nghi ngờ chút động cơ nào của tôi cả.
Phim không hay lắm, trừ vài cảnh "thằng nhỏ" xuất hiện, lúc đó chị sợ đến mức nắm chặt tay tôi (tôi cố tình để tay gần chị để chị có thể nắm, kinh nghiệm sau nhiều lần đi xem phim với gái). Sau đó chị nhẹ nhàng buông tay tôi, còn tôi thì giả vờ chăm chú xem phim, chẳng để ý gì, nhưng trong bụng sung sướng vô cùng. Ngồi xem phim mà tôi cứ lén nhìn chị, chẳng hiểu sao nhìn cả buổi mà chẳng thấy chán.
Xem phim xong đã hơn mười giờ tối, tôi chở chị dạo quanh hóng mát, ghé mấy xe bán hàng rong mua vài xâu tàu hũ chiên. Chị một xâu, tôi ba xâu, vừa chạy vừa ăn, chẳng gì sướng bằng. Buổi đi chơi hôm đó, tôi thấy chị rất vui, và đúng như tôi dự tính, sau hôm đó tôi rủ chị đi chơi dễ hơn trước. Dù chị vẫn từ chối, nhưng ít ra rủ hai, ba lần chị cũng đồng ý đi với tôi một lần. Thế là tôi cũng thấy vui rồi.
Tôi thường chở chị đi dạo phố, sau đó mua đủ thứ đồ ăn vặt, rồi ghé quán nước mía hoặc nước sâm. Hai đứa ngồi ăn hết đống đồ, miệng không ngừng tán dóc. Có lần tôi đưa chị đi uống cà phê, mấy quán lớn rất đẹp, nhưng đi được một lần, lần sau chị không chịu vào. Chị bảo không khí trong đó chị không quen. Chị thích ngồi quán lề đường, ngắm xe cộ người qua lại, thấy vui hơn. Ừm, chị thích thế thì tôi chiều vậy, miễn là được đi chơi với chị, đi tới tận Châu Phi tôi cũng đi.
Thường đi với gái, tôi toàn chở vào quán cà phê lều, nhưng đi với chị chưa bao giờ tôi có ý nghĩ đó. Nói thật, sợ các cậu không tin, tôi chỉ muốn quan tâm, chăm sóc chị, chẳng hề có chút suy nghĩ đen tối nào với chị cả.
Trong lòng tôi, chị như nàng tiên nữ, vô cùng thánh thiện, trong sáng, chẳng thể bị những ý nghĩ phàm tục của tôi làm nhiễm bẩn. Giờ đây, mỗi ngày được ngắm nhìn chị, trò chuyện, dạo phố cùng chị, với tôi đã quá tuyệt vời, chẳng mong muốn gì hơn. Chỉ cầu mong chuỗi ngày hạnh phúc này cùng chị kéo dài mãi...
Nhưng đúng như ông bà vẫn nói, "ngày vui ngắn chẳng tày gang". Khoảng cách đây một tuần, rắc rối bắt đầu xảy ra. Một thằng chàng trai xuất hiện, bắt đầu tán tỉnh chị tôi. Và từ đó đến giờ, cuộc sống của tôi không còn vui vẻ như trước, nhắc đến nó là tôi muốn lộn ruột.
Đề xuất: Bản Tình Ca Mùa Đông