Yêu Thầm Chị Họ
Chương 3: Tức giận
Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, tôi ngồi ăn cơm mà mặt mày cau có, nghĩ đến thằng nông dân vô lại giả danh trí thức kia là tôi tức muốn bốc khói lên. Mẹ tôi thấy thế bèn hỏi lí do, nhưng tôi lờ đi, trả lời qua loa cho xong. Chị tôi ngồi đối diện cũng nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại, chắc chị cũng mơ hồ đoán được lí do khiến tôi nóng nảy như thế.
Cơm nước xong, tôi vẫn phụ chị dọn dẹp như thường lệ (tất nhiên là trừ thằng kia ra, chẳng giận gì chị cả). Mọi việc xong xuôi, chị rửa chén, tôi quay người bước lên trước, không ở lại nói chuyện phiếm với chị như mọi khi (cảm thấy khó chịu trong người nên chẳng muốn nói gì). Chị bỗng gọi tôi:
- T...
Tôi quay lại.
- Gì vậy chị?
- Dạo này cậu bực chuyện gì à?
Chị hỏi, mắt vẫn nhìn vào bồn rửa chén.
- Chẳng có gì. Chỉ thấy khó chịu trong người một chút thôi.
Tôi nói gắt.
- Nói xạo. Mặt thế mà bảo không có gì. Có phải cậu giận chị không?
Hình như biết tôi đang bực bội, chị không gọi tôi là "cưng" như thường ngày, mà thay bằng "T", khiến tôi bớt giận đi một chút.
Tôi nhìn chị:
- Chị có làm gì đâu mà giận. Nhưng thằng Quang chiều nay nói xấu chị, theo tôi biết thì nó chẳng tử tế gì, toàn chơi gái bừa bãi...
Tôi chưa nói hết thì chị ngắt lời:
- Chuyện đó chị đã nghe chị Ánh kể rồi. Nhưng đó là chuyện cũ thôi, giờ nó không như vậy nữa.
- Sao chị biết nó không như vậy nữa?
Tôi cãi lại.
- Thì... chị nghe nó nói vậy.
Giọng chị ngập ngừng.
Ôi, chị yêu của tôi ơi, sao mà ngây thơ quá không biết chứ!
- Nó muốn tán chị thì tất nhiên phải nói vậy rồi. Chẳng lẽ nó lại đi khoe với chị là nó đang quen nhiều người, và chị là một trong số đó sao? Nó đâu có mất trí.
Tôi bắt đầu lớn tiếng.
Chị im lặng một hồi lâu, rồi nói nhỏ:
- Chị biết T lo cho chị, nhưng mà chuyện gì từ từ nói chị nghe, sao lại nạt nộ chị dữ vậy...
Tôi cũng nhận ra mình sai, nhưng lúc đó nóng giận quá, hối cũng chẳng kịp.
- Chị còn ngây thơ lắm chị biết không? Thằng đó là đồ cáo già, dân chơi. Nó tán chị chỉ để qua đường thôi, có yêu thương thật lòng gì đâu.
Xả xong một tràng, tôi đùng đùng bước lên lầu. Chị vẫn im lặng đứng đó rửa chén...
Tôi lên phòng mở máy xem phim, vặn âm thanh to hết cỡ. Nhưng ngồi xem phim mà đầu óc cứ nghĩ lung tung, phim hết lúc nào cũng chẳng hay biết. Nhìn điện thoại thì gần 9 giờ rồi. Tôi thấy hối hận quá, chị đâu có lỗi gì, tất cả là do thằng cờ hó kia lừa gạt chị. Nghĩ vậy, chắc giờ này chị lên phòng rồi, tôi bước ra, định bụng sẽ sang xin lỗi chị chuyện lúc nãy tôi nóng tính.
Nhưng vừa đi đến phòng chị, chưa kịp gõ cửa thì tôi nghe tiếng chị cười nói bên trong. Ba mẹ tôi vẫn đang xem tivi dưới nhà, chị nói chuyện với ai nhỉ? Tôi áp tai nghe lén. Hóa ra chị đang nói chuyện qua điện thoại, chị xưng "em", gọi ai đó là "anh", còn nghe chị hỏi nó sắp đi ngủ chưa, quan tâm quá trời.
Tôi gác bỏ mấy lời xin lỗi định nói bấy giờ, quay về phòng. Chị không nói chuyện với thằng nông dân trí thức đó thì còn ai khác vào đây chứ. Cả đêm tôi nằm trằn trọc suy nghĩ, tìm cách làm sao để vén bức màn đểu cáng của nó lên cho chị tỉnh ngộ, đến gần sáng mới chợp mắt được.