Môi Bị Bỏng

Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nô tỳ biết tội rồi, có lẽ cô cô không biết tiếng Nam Chử, không hiểu sao người như cô cô lại có thể đến hầu hạ trong cung Chiêu Nguyên.”
Như Kỳ phản ứng nhanh, lập tức nhận tội, nhưng trong lời nói lại ngầm chứa ý đe dọa.
Cung Chiêu Nguyên là nơi ở của công chúa Nam Chử, nếu không hiểu tiếng Nam Chử, làm sao có tư cách ở lại?
Lâm Lang hoảng hốt, cung Chiêu Nguyên luôn là nơi béo bở, nếu không thì sao có nhiều người tranh giành để được vào như vậy. Bản thân đã may mắn được vào rồi, làm sao có thể để bị đuổi đi chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này?
Những cung nhân rời khỏi cung Chiêu Nguyên chắc chắn là phạm phải sai lầm, làm sao còn chủ tử nào khác trọng dụng nữa? Hơn nữa bản thân nàng ta còn có nhiệm vụ, cứ thế mà rời đi thì chủ tử sẽ không còn trọng dụng nàng ta nữa.
“Công chúa minh giám, nô tỳ không dám, nhất định nô tỳ sẽ dạy dỗ thật tốt những tỳ nữ bên dưới, tuyệt đối không để phát sinh chuyện như vậy nữa.”
“Đã nói lâu như vậy, bản cung đã thấy khát rồi.”
An Nguyên không trả lời nàng ta, lái sang chuyện khác.
“Nô tỳ sẽ đi pha trà ngay, xin công chúa chờ một chút.”
Lâm Lang biết cơ hội của mình đến rồi, không buồn gọi người làm bên dưới đun nước, tự mình chạy thẳng vào nhà bếp.
An Nguyên cũng không nói gì, cứ thế ngồi chờ Lâm Lang mang trà lên dâng nếm. Mấy người trong viện không ai dám thở mạnh, chỉ nhìn vị công chúa Nam Chử ấy.
Bình thường nhìn thì dễ gần, ai ngờ lại có tính khí không hề nhỏ. Cũng phải thôi, dù sao cũng là công chúa Nam Chử, đâu phải người mà họ có thể tùy tiện đắc tội.
“Công chúa, mời uống trà.”
Không lâu sau, Lâm Lang tự tay bưng lên một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, rõ ràng còn rất nóng.
Vốn dĩ nước trà nóng như vậy thì tuyệt đối không được dâng lên cho chủ tử, kẻo làm phỏng chủ tử, nhưng Lâm Lang bị dọa đến mức quên hết cả những điều kiêng kỵ, chỉ mong công chúa An Nguyên uống xong trà sẽ bỏ qua chuyện vừa rồi.
An Nguyên giả vờ như không biết trà quá nóng, vừa nhận lấy khay trà liền đưa lên miệng. Như Kỳ còn chưa kịp ngăn thì đã thấy An Nguyên nhấp một ngụm nhỏ, rồi như bị bỏng, nàng kêu lên một tiếng, không cầm chắc được tách trà, tách trà liền hắt thẳng lên người Lâm Lang, người đang định né sang một bên nhưng không kịp tránh.
“Công chúa!”
Như Kỳ và Thi Họa thấy đôi môi An Nguyên đỏ bừng sưng tấy, giật mình kêu lên.
“Mau đi gọi thái y! Chậm một chút thì không tha cho các người đâu!”
Thi Họa quát những người hầu cận bên cạnh.
“Như Kỳ, đau…”
An Nguyên không ngờ uống phải nước nóng lại đau đớn đến vậy, nước mắt lập tức trào ra.
“Công chúa, Người đừng chạm vào, thái y đến ngay rồi, chúng ta về chính điện trước.”
Như Kỳ giữ tay An Nguyên lại, không cho nàng đụng vào môi mình.
Như Kỳ và Thi Họa mỗi người dìu một bên, đưa An Nguyên vào chính điện, để lại một hậu viện đang trong tình trạng hỗn loạn.
Thời tiết vốn đang nóng, Lâm Lang mặc ít, tách trà mà An Nguyên chỉ vừa hớp một ngụm rồi hất đi ấy tạt thẳng lên cánh tay nàng ta, bỏng rát. Nàng ta loạng choạng ngã xuống đất.
Nhưng vì công chúa An Nguyên bị bỏng, không ai thèm quan tâm đến một nô tỳ như Lâm Lang. Nàng ta nhìn thấy công chúa An Nguyên bị bỏng, cũng không dám lớn tiếng kêu đau đớn.
Công chúa bị bỏng do trà nàng ta dâng, không biết liệu nàng ta còn có thể ở lại cung Chiêu Nguyên được nữa hay không.
Chờ công chúa An Nguyên rời đi, Lâm Lang mới gượng đứng dậy. Một hạ nhân như nàng ta không có tư cách gọi thái y, chỉ có thể tự mình đến Thái Y Viện để xin thuốc trị bỏng.
Nhưng thái độ trước đó của công chúa An Nguyên đều cho mọi người đều thấy rõ, biết rằng Lâm Lang đã đắc tội công chúa, không ai dám giúp nàng ta, thế là nàng ta đành ôm vết bỏng mà tự mình lết đến Thái Y Viện.
An Nguyên vừa khóc vừa trở về chính điện chờ thái y. An Nguyên biết chuyện hôm nay chắc chắn sẽ đến tai Tùy Chiêu Thành, để làm cho mọi chuyện trở nên hợp lý, nàng buộc phải “tự làm mình bị thương”.
Trà làm bỏng An Nguyên là do Lâm Lang dâng lên. Một người đã quản lý việc bếp núc nhiều năm, sao lại không biết rằng không được dâng trà quá nóng cho chủ tử?
Vậy nên vết thương của An Nguyên hoàn toàn là lỗi của Lâm Lang. An Nguyên bị bỏng rồi “không cẩn thận” hắt ngược nước lên người Lâm Lang, cũng coi như hợp tình hợp lý.
Dù thế nào, chuyện này truyền ra ngoài cũng sẽ không có ai dám nói An Nguyên kiêu căng vô lễ.
Tất nhiên An Nguyên không định bỏ qua cho Lâm Lang dễ dàng như vậy. Đã có gan dám chọc tức nàng thì phải chuẩn bị chịu hậu quả. An Nguyên vốn dĩ không phải là người dễ chọc giận.
Nếu vô cớ trừng trị Lâm Lang, e rằng sẽ có lời đồn ra ngoài, nên để giữ thể diện và đạo lý cho bản thân, nàng đành dùng cách có phần ngốc nghếch như thế này.
Chỉ là nàng không ngờ, thì ra bị bỏng lại đau đến thế, cảm giác như đôi môi không còn là của mình nữa…
Lâm Lang còn có y phục che chắn, còn môi lại là nơi mềm yếu nhất. An Nguyên bắt đầu hơi hối hận, vậy thì mấy ngày tới nàng sẽ ăn uống bằng cách nào đây…
Thái y chạy đến nhanh như bay. Nghe nói cung Chiêu Nguyên xảy ra chuyện, ông không dám chậm trễ, vơ vội đồ đạc rồi chạy. Người ta bận rộn như vậy thì làm sao có thể để ý đến Lâm Lang, những người có thể vào cung Chiêu Nguyên cũng không phải là những kẻ nhàn rỗi.
Thái y vừa nhìn thấy vết thương trên môi An Nguyên liền vội vàng sai người mang nước lạnh đến rửa. Lập tức có người chuẩn bị một thùng nước giếng và một cái chậu. Thi Họa đỡ đầu An Nguyên, còn Như Kỳ thì rửa vết thương cho nàng, nước chảy dọc theo cằm An Nguyên, nhỏ từng giọt xuống chiếc chậu bên dưới.
Vì là bỏng ở môi, Như Kỳ phải dùng chút lực. Tư thế của An Nguyên trên ghế cũng cực kỳ xấu hổ, may là những người khác đều biết ý mà lui ra ngoài.
Nhưng giờ vết thương trên môi là quan trọng hơn cả, An Nguyên đau đến mức không còn tâm trí để nghĩ ngợi gì thêm.
Nhưng khi thấy Tùy Chiêu Thành bước vào từ bên ngoài, An Nguyên bỗng chốc mất bình tĩnh. Để hắn thấy nàng trong tư thế này, đúng là chẳng ra thể thống gì.
Cung Chiêu Nguyên có người của Tùy Chiêu Thành, công chúa An Nguyên xảy ra chuyện liền có người báo ngay cho Tùy Chiêu Thành. Vốn đang bàn chuyện với Mộ Khác Cẩn, hắn liền bỏ mặc Mộ Khác Cẩn ở lại đó rồi chạy thẳng về cung.
“Để ta xem.”
Giọng hắn lạnh tanh, như thể ai đó đang thiếu nợ hắn vậy. An Nguyên nhìn hắn mà bất giác rụt cổ lại.
Vết thương cũng rửa xong, Như Kỳ và Thi Họa buông tay An Nguyên ra, để Tùy Chiêu Thành nhìn rõ.
Tùy Chiêu Thành ngồi xuống, nâng cằm An Nguyên lên. Đôi môi vốn mềm mại, đỏ mọng của nàng hiện giờ chi chít những tia máu nhỏ và mấy vết phồng rộp, trông vô cùng thê thảm.
An Nguyên thấy ánh mắt Tùy Chiêu Thành càng lúc càng trầm xuống, sắc mặt càng trở nên u ám, bỗng cảm thấy hình như mình đã làm điều gì đó sai lầm.
“Gọi thái y vào.”
Giọng Tùy Chiêu Thành lạnh như băng, vừa thốt ra đã khiến Như Kỳ hoảng hốt vội vàng chạy đi gọi.
Thái y xem xong, kê thuốc, dặn dò Như Kỳ cách bôi rồi chuẩn bị cáo lui, ai ngờ lại bị chặn lại.
“Bao lâu thì khỏi?”
Tùy Chiêu Thành nhìn đôi môi An Nguyên rồi hỏi.
“Cái này… nhanh nhất cũng phải hai mươi ngày, vết thương khá nặng…”
Thái y giật mình mới nhận ra người ta đang hỏi mình, liền trả lời ngay.
“Có kiêng kỵ gì không?”
“Tuyệt đối không để dính nước, bôi thuốc cẩn thận, chắc chắn sẽ không sao.”
“Tốt, lui xuống đi.”
An Nguyên nghe thái y nói mà phản ứng đầu tiên là: hai mươi ngày, vậy thì nửa tháng sau làm sao tổ chức hôn lễ. Phản ứng thứ hai là: và hai mươi ngày như vậy thì ăn uống thế nào đây?
“Còn đau không?”
Ngón tay Tùy Chiêu Thành chạm vào khóe môi An Nguyên. Đôi môi trắng mềm mại kia, hắn còn chưa từng có dịp nếm thử, nay đã ra nông nỗi này.
“Không đau…”
An Nguyên hoàn hồn, khẽ lắc đầu, đôi mắt long lanh như vừa được rửa qua nước, trông vừa yếu ớt lại vừa vô tội.
Bỏng ở môi trên, khiến môi An Nguyên hơi nhếch lên một chút. Nhìn Tùy Chiêu Thành ngồi quỳ trước mặt mình, nàng cảm thấy có chút căng thẳng.
“Chuyện hôm nay ta sẽ điều tra rõ, nhưng dù thế nào đi nữa, ta muốn nàng hứa với ta một điều, sau này không được tự làm mình bị thương nữa.”
Sao Tùy Chiêu Thành lại không biết? Một chuyện ngốc nghếch như vậy, sao An Nguyên có thể làm ra được? Nếu không phải cố ý, Tùy Chiêu Thành tuyệt đối không tin.
“Vâng.”
An Nguyên đoán Tùy Chiêu Thành biết nàng cố tình, nhưng không hề biện giải, chỉ cúi đầu đáp nhẹ.
“Ngoan, nàng có ấm ức gì thì cứ nói với ta, ta sẽ giúp nàng, đừng tự chịu một mình.”
Tùy Chiêu Thành đứng dậy, kéo đầu An Nguyên tựa vào hông mình, rốt cuộc cũng đành bất đắc dĩ nói.
“Đa tạ điện hạ.”
An Nguyên nhắm mắt lại, có lẽ lần này thật sự là nàng đã làm sai rồi. Biết đâu dựa dẫm vào Tùy Chiêu Thành một chút cũng không phải là điều tệ.
Vì môi bị thương, không thể ăn gì, Tùy Chiêu Thành dặn Ngự Thiện Phòng trộn cơm và thức ăn thành từng viên nhỏ vừa miệng, để giảm thiểu việc chạm vào vết thương.
Nhà bếp nhỏ của cung Chiêu Nguyên bị Tùy Chiêu Thành thay toàn bộ người làm. Lâm Lang bị trả về cho chủ tử của nàng ta, từ đó không bao giờ còn xuất hiện trước mặt An Nguyên nữa. An Nguyên cũng không hỏi Tùy Chiêu Thành chủ tử của Lâm Lang là ai.
Tùy Chiêu Thành không ngờ rằng trong cung Chiêu Nguyên lại có nhiều kẻ ngoài mặt cung kính, nhưng sau lưng lại chống đối đến vậy. Vết thương của An Nguyên, hắn cũng phải chịu một phần trách nhiệm, nên cũng không trách nàng thêm nữa.
Sau chuyện này, bầu không khí trong cung Chiêu Nguyên thay đổi hẳn, ai nấy cũng đều trở nên cung kính với An Nguyên, không dám làm càn nữa. An Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Môi bị thương cũng là bị thương đến thể diện, An Nguyên không ra ngoài đi lại, chỉ an phận ở trong cung Chiêu Nguyên dưỡng thương.
Tưởng rằng Tùy Chiêu Thành sẽ dời ngày thành hôn lại, thật ra cũng có dời lại, nhưng chỉ vỏn vẹn vài ngày. Vết thương của An Nguyên vừa lành miệng, nàng liền được báo rằng ba ngày sau sẽ cử hành hôn lễ.