Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu
Đêm Động Phòng Hoa Chúc
Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe tin tức này, An Nguyên mỉm cười dịu dàng, mềm mại đến động lòng người khi đối diện Tùy Chiêu Thành. Nhưng chỉ cần quay lưng đi, nàng lập tức sa sầm mặt mày như trái khổ qua, hận không thể biến hắn thành búp bê vải để mỗi ngày đâm mấy kim cho hả giận.
Dù không cam lòng đến mấy, nàng cũng chỉ có thể chấp nhận số phận mà chuẩn bị. Bộ hỉ phục đỏ thẫm được đưa vào cung Chiêu Nguyên, kim tuyến thêu phượng hoàng bay lượn, nhưng mũ phượng lại có chín hạt châu, điều này khiến An Nguyên hơi sửng sốt.
Thông thường, tiểu thư thế gia xuất giá, mũ phượng chỉ được sáu hạt châu; công chúa, thái tử phi mới có tám hạt châu. Thân phận nàng là Thái tôn phi, theo lý cũng chỉ nên dùng tám hạt châu là cùng. Nghĩ ngợi một lát, nàng bèn tự an ủi: e là quy củ ở Đại Lý và Nam Chử khác nhau, cũng chẳng nghĩ thêm gì nhiều.
Ngày hôn lễ diễn ra, thời tiết trong trẻo lạ thường, gió mát nhè nhẹ, không nóng không lạnh, như thể ông trời cũng nể mặt, cố ý ban cho một ngày tốt lành, khiến lòng người bất giác cảm thấy khoan khoái.
Trời vừa tờ mờ sáng, An Nguyên đã bị Nghi Tư ma ma gọi dậy. Sau đó, một đoàn người ùa vào thoa son điểm phấn lên mặt nàng. Mắt An Nguyên còn nửa mở nửa khép, ngoan ngoãn để mặc bọn họ xoay trở.
Gần hai canh giờ sau, An Nguyên mới được trang điểm xong, hỉ phục cũng đã mặc lên người. Tiếp đó, khăn trùm đầu phủ xuống, nàng liền bị người ta dìu ra khỏi cung Chiêu Nguyên.
An Nguyên xuất giá từ cung Chiêu Nguyên, sau đó kiệu hoa vòng một vòng quanh kinh thành Đại Lý, rồi lại trở về cung Chiêu Nguyên. Đối với một vị công chúa hòa thân với thái tôn mà nói, quy mô như vậy quả thật là đầy đủ thể diện.
An Nguyên đã lo lắng về “đêm động phòng hoa chúc” từ mấy ngày trước, nghĩ tới nghĩ lui đều không biết phải làm sao để đối mặt. Hôm nay rốt cuộc đã đến, nàng vẫn cảm thấy bản thân chưa chuẩn bị được bao nhiêu.
Nàng hiểu rõ bản thân không thể phản kháng, nhưng khi giáp mặt với đao thật thương thật, trong lòng vẫn không tránh khỏi sợ hãi.
Mấy tháng nay, cách đối đãi của Tùy Chiêu Thành đã khiến phòng tuyến trong lòng An Nguyên có chút buông lỏng. Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện tối nay phải cùng hắn chung giường chung gối, lại phải làm những việc khiến người ta đỏ mặt tía tai, nàng liền cảm thấy Tùy Chiêu Thành chắc chắn sẽ vô cùng tàn nhẫn với mình.
Mang tâm trạng thấp thỏm, An Nguyên hoàn toàn không cảm nhận được chút vui mừng nào mà một nữ tử nên có trong ngày xuất giá. Nàng chỉ biết cúi đầu để người dắt đi, bà mối bảo quay đâu thì nàng quay đó, bảo bước thì bước, cứ như một bức tượng gỗ.
Đối với An Nguyên, thời gian trôi đi dài đằng đẵng, cổ nàng sắp cứng đơ đến nơi. Cuối cùng, nàng mới được người ta dắt ngồi lên giường lớn trong phòng tân hôn, chờ Tùy Chiêu Thành tiến vào vén khăn trùm đầu tân nương.
Hôm nay An Nguyên thấp thỏm bất an, mà bên phía Tùy Chiêu Thành cũng chẳng khá hơn là mấy. Hắn đã nghĩ về ngày này suốt mấy năm trời, hôm nay, cuối cùng nàng đã chân chính thuộc về hắn, làm sao mà không khẩn trương cho được?
Tùy Chiêu Thành cảm thấy trong lòng còn hào hứng hơn lúc thắng trận. Thắng trận có thể có nhiều lần, nhưng nương tử thì chỉ có một. Hắn cười cả một ngày, đến mức mặt cũng cứng lại.
Quan lại Đại Lý cũng nhanh chóng nhận ra, hôm nay Thái tôn điện hạ rất dễ nói chuyện. Bất kể là ai tới kính rượu, hắn đều nhấp môi một ngụm, còn khách khí đáp lời cảm tạ. Cảnh tượng này là chuyện chưa từng có.
Nhớ năm xưa, mỗi lần hắn khải hoàn hồi kinh, hoàng thượng đều bày yến tiệc thiết đãi. Lúc đó, Thái tôn điện hạ luôn tỏ vẻ cao ngạo lạnh lùng, ngay cả liếc nhìn thần tử cũng không thèm, đừng nói đến việc tùy tiện uống rượu với người khác.
Hôm nay bỗng dễ tiếp cận như vậy, đám quan lại như thể được mở khóa, người này nối tiếp người kia tiến lên kính rượu không dứt. Tùy Chiêu Thành lại rất có kiên nhẫn, rượu uống không nổi nữa thì gọi Tề Nặc và Tấn Nam ra đỡ, càng khiến người ta cảm thấy được sủng ái mà kinh sợ.
Vốn dĩ, hắn nóng lòng muốn mau chóng trở về phòng tân hôn đón nương tử. Nhưng khi thật sự đến lúc phải quay về cung Chiêu Nguyên, hắn lại sinh ra chần chừ, chậm rãi kéo dài bước chân, không dám lập tức đi.
E rằng đây chính là cái gọi là “tình càng sâu, lòng càng sợ”. Khi chưa thuộc về mình, ngày nào hắn cũng mong chờ; đến lúc thực sự là người của mình rồi, trong lòng lại bắt đầu hoang mang.
Yến tiệc tan, Tùy Chiêu Thành trở về cung Chiêu Nguyên. Vốn đã uống không ít rượu, ngà ngà say, nhưng càng đến gần tân phòng, đầu óc hắn càng tỉnh táo. Đến cửa, men say trong người đã chẳng còn bao nhiêu.
Hắn phất tay cho cung nhân lui hết, tự mình đứng ở ngoài cửa, vươn tay định đẩy cửa vào, nhưng đến giữa chừng thì lại ngừng.
Tùy Chiêu Thành do dự, đêm nay có nên thuận thế mà hoàn thành hết mọi thứ, hay là nên đợi thêm, chờ An Nguyên dần dần tiếp nhận mình rồi hẵng tiến thêm một bước?
Hắn hiểu rõ, từ trước đến nay, nữ tử Nam Chử yêu thích loại thư sinh ôn nhuận như ngọc, tri thư đạt lý, nói chuyện cầm kỳ thi họa, phong nhã hữu tình.
Còn hắn, từ nhỏ đã dùng chiến công để lập nên địa vị. Tuy thi từ ca phú cũng không phải hoàn toàn không biết, nhưng cũng cách xa đám tài tử kia. Hơn nữa, Tùy Chiêu Thành cách cái gọi là “ôn nhuận như ngọc” e là kém rất xa, nếu không, sao bên ngoài lại có nhiều lời đồn hắn “tàn bạo” đến thế?
Để An Nguyên có thể chấp nhận mình, suốt mấy tháng qua, hắn đã phải diễn kịch không ít, cố gắng kiềm chế tính tình, tận lực ôn hòa hơn trước mặt nàng, sợ dọa nàng. Chỉ có trời mới biết, Tùy Chiêu Thành đã nhẫn nhịn vất vả đến nhường nào.
Mặc dù Tùy Chiêu Thành cam tâm tình nguyện, vì tiểu nương tử mà chịu khổ cũng là niềm vui. Hắn chỉ mong về sau nàng có thể dùng chính đôi mắt của mình mà nhìn hắn, chứ không phải mãi mãi đeo mặt nạ đối mặt hắn như hiện giờ.
Thôi thì, đã cưới về rồi, nàng có khóc thì cũng phải được hắn sủng đến nín.
Cuối cùng, Tùy Chiêu Thành hạ quyết tâm, đêm nay cứ chậm rãi đã, cho An Nguyên một khoảng thời gian hòa hoãn. Dù sao đại lễ đã thành, nàng cũng không trốn đi đâu được, cần gì phải nôn nóng.
Đẩy cửa ra, khép lại, Tùy Chiêu Thành đi vào trong. Hắn nhìn thấy An Nguyên ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên giường, hai tay còn ôm chặt quả táo đỏ.
Tùy Chiêu Thành rón rén đi tới gần An Nguyên, động tác như kẻ trộm. Nếu để người ngoài trông thấy dáng vẻ này của vị chiến thần danh chấn sa trường, e rằng không một ai tin nổi.
An Nguyên khẽ giật giật tai, lập tức nghe được tiếng bước chân của hắn. An Nguyên vốn vô cùng mẫn cảm đối với âm thanh, sau từng ấy thời gian, muốn nhận ra tiếng bước chân của Tùy Chiêu Thành thật sự quá dễ dàng. Huống hồ, vì duy trì hình tượng “ngoan ngoãn mềm mại”, nàng luôn chú ý đến nhất cử nhất động của hắn.
Tùy Chiêu Thành cầm cây hỉ cân, nhẹ nhàng xốc khăn trùm đầu trên đầu tân nương lên. Giống như lần đầu tiên gặp nàng ở Nam Chử, mỹ nhân như hoa, gương mặt trang điểm tinh xảo dưới ánh nến mờ, ánh sáng nhảy múa trên châu ngọc nơi mũ phượng.
Má nàng đánh phấn hồng, dưới ánh nến càng lộ ra làn da trắng như ngọc, non mềm mượt mà.
Tùy Chiêu Thành nhẹ nhàng tháo mũ phượng trên đầu nàng xuống. Lâu như vậy, hắn đã sớm học được cách làm những điều này. Rồi hắn kéo tay An Nguyên, đặt quả táo sang một bên, dìu mỹ nhân ngồi lên ghế.
Tim An Nguyên đập càng lúc càng nhanh, càng gần đến khoảnh khắc kia, nhịp tim càng rối loạn. Trái lại, ngoài mặt Tùy Chiêu Thành vẫn bình thản như mây trôi nước chảy, bộ dáng thản nhiên kia khiến trong lòng nàng dâng lên mấy phần tức tối vô cớ.
Thực ra, Tùy Chiêu Thành cũng không bình tĩnh được đến vậy. Nhìn kỹ sẽ thấy vành tai hắn đã đỏ lên, tay cầm bình rượu cũng hơi run run.
“Khanh Khanh, từ nay về sau, nàng với ta là phu thê. Ta hứa với nàng, sau này sẽ chỉ có một mình nàng, sẽ không nạp thêm bất cứ nữ nhân thứ hai nào.”
Tùy Chiêu Thành đem rượu trong tay đưa cho An Nguyên.
“Nếu điện hạ không phụ, thần thiếp cũng sẽ không rời.”
An Nguyên cúi đầu, bộ dáng e lệ thẹn thùng, ngay cả giọng nói cũng mềm đến mức không thể nào mềm mại hơn.
Mặc dù biết rõ An Nguyên nói những lời này đến tám phần đều là thuận miệng mà đáp, nhưng rơi vào tai Tùy Chiêu Thành lại giống như một đạo thiên lôi, khiến trái tim cứng như sắt thép bao năm qua bỗng chốc hóa thành một dòng nước suối ấm áp.
Nương tử mềm mại như vậy, gả cho hắn thực sự là khiến nàng ấm ức rồi. Hắn chỉ muốn đối xử với nàng càng thêm tốt, để nàng không phải chịu thêm ấm ức nữa.
Rượu giao bôi hơi nồng, An Nguyên uống vào có hơi sặc, nước mắt bị cay mà trào ra. Nàng đặt ly xuống, ngẩng đầu nhìn Tùy Chiêu Thành, trong mắt chỉ mong hắn có thể nhanh nhanh ra ngoài…
Nhưng Tùy Chiêu Thành nhìn thấy lại không giống như nàng nghĩ. Phản ứng đầu tiên của hắn là cúi đầu nhìn đôi môi từng bị thương của An Nguyên. Vết thương đã lành, môi anh đào càng thêm kiều diễm, lại bị rượu làm ướt, trông như cánh hoa sau mưa, mềm mại đến mức khiến người ta muốn hái.
Đầu óc An Nguyên căng lên một tiếng “ong”, còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị hắn ôm vào lòng.
Tùy Chiêu Thành vỗ nhẹ lưng nàng, lúc thì dịu dàng, lúc lại hôn mạnh mẽ. Lý trí còn do dự ngoài cửa vừa rồi đến giờ phút này đã hoàn toàn tan thành mây khói. Hắn đã không buồn nghĩ mình có phải thư sinh ôn nhuận gì nữa, đến đoạt được trước mới là sự thật…
Sau đó, mọi chuyện liền thuận lý thành chương, đêm động phòng hoa chúc cứ thế mà trôi qua…
Tuy An Nguyên vô cùng không tình nguyện, nhưng trong lòng cũng đã sớm có chuẩn bị. Về chuyện đêm động phòng hoa chúc sẽ phát sinh ra chuyện gì, trước đó cũng có người nói qua với nàng, không đến mức hoàn toàn mù mờ.
Hai người xưa nay vốn đã có tiếng, Tùy Chiêu Thành lại là nam nhân cầu thực. Nàng dù muốn ngăn cũng ngăn không nổi, chỉ còn biết âm thầm hy vọng hắn có thể dịu dàng một chút. Chỉ tiếc là hình như hắn cũng không dịu dàng được bao nhiêu, đối với An Nguyên mà nói, đây tuyệt không phải là một lần trải nghiệm đẹp đẽ…
Cả một đêm, nàng như trôi nổi trên con thuyền, không sao chạm được mặt đất. Mỗi lần nhìn theo động tác của Tùy Chiêu Thành, nàng đều sợ người bên ngoài nghe thấy động tĩnh, miễn cưỡng cắn răng nín nhịn. Đến khi thực sự chịu không nổi nữa, nàng mới nức nở bật khóc đến mức khản cả giọng.
Tùy Chiêu Thành vẫn luôn tự nhủ phải khắc chế, phải ôn nhu, phải dịu dàng. Nhưng đến khi chân chính chạm vào thân thể Khanh Khanh, mọi lực tự chủ đều biến mất, hắn chỉ biết thuận theo bản năng mà khiến mình sung sướng, cũng muốn khiến Khanh Khanh của mình sung sướng.
Nghe tiếng An Nguyên khóc, cuối cùng hắn cũng chậm lại, động tác dịu dàng hơn. Hắn cúi đầu hôn lên nước mắt nơi khóe mắt nàng, cố gắng hết sức để nàng dễ chịu hơn đôi chút.
Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, nhưng giờ khắc này, thật sự trôi qua quá nhanh. Tùy Chiêu Thành thông cảm cho đây là lần đầu của An Nguyên, chỉ muốn nàng hai lần, rồi sai người đưa nước nóng vào. Hắn tự mình lau rửa thân thể cho nàng, đắp chăn cẩn thận, sau đó mới vội vàng đi tắm rửa, trở lại giường, ôm chặt nàng vào lòng mà ngủ.
Có nương tử trong ngực, cảm giác quả nhiên dễ chịu. Hắn điều chỉnh lại tư thế ngủ cho An Nguyên, thỏa mãn chìm vào giấc mộng. Mà lúc này, An Nguyên đã sớm mệt đến mức ngủ mê man.