84. Chương 84: Thụy Thái Quý Phi Trở Về, Sóng Gió Hậu Cung Nổi Lên

Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu

Chương 84: Thụy Thái Quý Phi Trở Về, Sóng Gió Hậu Cung Nổi Lên

Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ ngày Tùy Chiêu Thành rời đi, An Nguyên làm việc gì cũng chẳng còn thuận lợi, suốt ngày lơ đãng. Hôm nay nàng nghĩ không biết chàng đã đi tới đâu, ngày mai lại lo chàng có bị nắng nóng, có đói khát hay không...
Ngày qua ngày, công việc chất chồng mà chẳng đâu vào đâu, bản thân nàng cũng gầy sút đi trông thấy.
Vốn tưởng Tùy Chiêu Thành đi rồi, trong cung sẽ yên bình hơn, nào ngờ chẳng bao lâu sau, An Nguyên đã nhận được tin Thụy thái quý phi sắp trở về cung.
An Nguyên hoàn toàn không biết trong cung từng có một người như Thụy thái quý phi. Chẳng phải người ta nói rằng phi tần của Thái thượng hoàng đều đã qua đời cả rồi sao? Sao giờ lại xuất hiện thêm một vị Thụy thái quý phi nữa?
Cũng không thể trách An Nguyên không rõ, Thụy thái quý phi ở trong cung gần như là một điều tối kỵ. Năm xưa, Thụy quý phi tuy tự nguyện đến hoàng lăng, nhưng ngoài bà ấy ra, cả nhà mẫu tộc đều bị chém đầu.
Chuyện ấy từng làm trong cung xôn xao, ai nấy đều nói Thụy quý phi sẽ bị đày vào lãnh cung, vậy mà khi ấy hoàng thượng vẫn hết lòng sủng ái bà.
Thế nhưng đúng lúc mọi người tưởng rằng mọi chuyện đã êm xuôi, Thụy quý phi lại đến hoàng lăng. Chuyện này làm sao khiến người ta không khỏi suy nghĩ?
Trong mắt người ngoài, nói thì là tự nguyện đến hoàng lăng, chứ thực ra chẳng phải là bị giáng đi sao? Một nơi như hoàng lăng ấy, có ai cam tâm tình nguyện đến chứ?
Sau khi Thụy quý phi rời cung, hoàng thượng ban chiếu chỉ, cấm không được nhắc đến cái tên ấy trong cung. Ai cũng đoán hoàng thượng ghét Thụy quý phi đến thấu xương.
An Nguyên đến Đại Lý mới hơn một năm, ai lại rảnh rỗi mà để tâm đến một phi tần ở hoàng lăng. Về sau, tuy Tùy Chiêu Thành phong Thụy quý phi làm thái quý phi, đó cũng là việc của Tùy Chiêu Thành, An Nguyên hoàn toàn không hay biết.
Chỉ là khi biết Tùy Chiêu Thành đã phong như vậy, An Nguyên lại thấy Thụy thái quý phi chắc chắn không phải người tầm thường. Ít nhất trong lòng Thái thượng hoàng, địa vị ấy không hề đơn giản.
Biết đâu năm xưa thật sự là Thụy thái quý phi tự nguyện đến hoàng lăng, chứ không phải bị giáng, nên Thái thượng hoàng mới vẫn canh cánh nhớ nhung.
Nếu Thụy thái quý phi đã muốn hồi cung, An Nguyên đành phải chấn chỉnh tinh thần để chuẩn bị, thu xếp điện Từ An cho bà, dọn dẹp sạch sẽ, lại bố trí thêm cung nhân hầu hạ.
Chung quy cũng chỉ là một vị thái phi, giữa bà và An Nguyên chẳng có mối lợi hại trực tiếp, chắc cũng không đến nỗi khó mà chung sống hòa thuận.
Chỉ là An Nguyên không ngờ lại gặp một người ngoài dự liệu.
Đó là Ninh trắc phi.
Sáng sớm, An Nguyên đã chuẩn bị tươm tất, đích thân ra đón Thụy thái quý phi. Dẫu sao cũng là bậc trưởng bối, lại ở hoàng lăng cầu phúc suốt năm năm, An Nguyên vẫn phải thể hiện sự kính trọng cần thiết.
Để tránh phiền toái không cần thiết, An Nguyên đặc biệt đứng chờ ở ranh giới giữa tiền triều và lối vào hậu cung. Nàng vốn rất ít khi đặt chân tới tiền triều.
Thụy thái quý phi đi bộ vào, có lẽ ở hoàng lăng nhiều năm rèn luyện, thân thể vẫn còn rất khỏe mạnh.
Đoàn người càng lúc càng gần, An Nguyên nở nụ cười, chuẩn bị hành lễ, liền nhìn thấy người đứng bên cạnh Thụy thái quý phi chính là Ninh trắc phi.
Động tác khựng lại trong giây lát, nàng giấu đi vẻ kinh ngạc, vẫn theo lễ mà cúi người, “Thần thiếp thỉnh an thái quý phi nương nương.”
“Hoàng hậu miễn lễ!”
Hiện giờ trong cung chỉ có một hoàng hậu, người đến là ai thì tự nhiên chẳng cần phải đoán.
“Tạ nương nương. Nương nương đường xa mệt nhọc, xin hồi cung nghỉ ngơi trước. Ngày mai, thần thiếp đã chuẩn bị yến tiệc tẩy trần để đón gió cho nương nương.”
An Nguyên không hề tỏ ra uy thế của một hoàng hậu. Trước mặt một vị thái phi, nàng đoan trang hiền thục, khí độ ung dung, lại giữ trọn lễ nghĩa của bậc vãn bối đối với trưởng bối. Một vị thái phi được đối đãi như vậy đã là không tồi.
Thụy thái quý phi nhìn qua, không thấy có gì sai sót, bề ngoài xem ra An Nguyên cũng là người ổn thỏa. Chỉ có điều, có lẽ do ấn tượng ban đầu, Thụy thái quý phi không mấy ưa An Nguyên, ngoài mặt chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.
“Ừm, vậy hoàng hậu sắp xếp cho Ninh trắc phi đi, ai gia về cung trước.”
“Việc này… Bổn cung không biết Ninh trắc phi sẽ trở về cung, điện Thanh Liên vẫn chưa được thu xếp…”
An Nguyên nói thật, nhưng rơi vào tai Thụy thái quý phi lại thành ra ý khác.
“Ồ? Trong cung nhiều điện như vậy, chẳng lẽ không dung nạp nổi một vị chủ tử sao?”
Thụy thái quý phi dừng bước, quay đầu nhìn An Nguyên.
“Thái phi nương nương lo xa rồi, bổn cung chỉ nói thật mà thôi.”
Ban đầu An Nguyên vốn định không gây chuyện, an ổn đối đãi Thụy thái quý phi, nhưng xem ra Thụy thái quý phi lại không nghĩ như vậy.
Nghe giọng Thụy thái quý phi đổi khác, đương nhiên An Nguyên cũng không phải quả hồng mềm. Chung quy, hoàng hậu vẫn tôn quý hơn thái phi một bậc.
Thụy thái quý phi nhận ra sự thay đổi của An Nguyên, hơi bất mãn, “Hừ, nếu đã vậy, Ninh trắc phi ở cùng ai gia trong điện Từ An, chờ hoàng hậu tìm được một gian phòng sạch sẽ rồi tính sau.”
“Vâng, thiếp thân tuân mệnh!”
Ninh trắc phi khúm núm, trong mắt người ngoài, e rằng hoàng hậu An Nguyên lại trở thành kẻ ác phụ.
Thụy thái quý phi không nói thêm gì, dẫn theo đoàn người đi thẳng về phía điện Từ An, chẳng buồn để ý đến sắc mặt An Nguyên.
Thụy thái quý phi sống đến từng này tuổi, vốn không bận tâm đến thế sự ra sao, chỉ là không ưa An Nguyên mà thôi. Đã không ưa thì cứ biểu lộ, bà vốn chẳng coi vị hoàng hậu này ra gì.
Bởi những lời Ninh trắc phi nói trước đó, hình tượng của An Nguyên trong mắt Thụy thái quý phi đã tệ hại đến mức không thể tệ hơn được nữa.
Thụy thái quý phi không còn mẫu tộc, một thân một mình, cũng chẳng cần nịnh nọt hoàng hậu để mưu cầu tiền đồ cho gia tộc. Nửa thân đã chôn dưới đất, còn gì phải sợ nữa?
Ban đầu An Nguyên còn có chút nghi ngờ, bản thân chưa từng qua lại với Thụy thái quý phi, sao bà lại nổi giận với mình như vậy, dường như bất mãn với mình vô cùng.
Nghĩ kỹ lại thì cũng phải, Ninh trắc phi vì mình mà bị giáng đến hoàng lăng, e rằng hận không thể nuốt sống mình.
Lần này Thụy thái quý phi đưa Ninh trắc phi trở về, chắc là Ninh trắc phi đã lấy lòng được bà. An Nguyên làm sao có thể so bì đây?
“Nương nương…”
Như Kỳ khẽ gọi An Nguyên một tiếng, giọng đầy lo lắng.
Mấy người trong cung Chiêu Nguyên đều biết Ninh trắc phi chẳng phải hạng người lương thiện. Trước đó, vất vả lắm mới đưa được bà ta đến hoàng lăng, sao giờ lại quay về?
Lại còn cố tình chọn lúc hoàng thượng không có trong cung. Hoàng thượng không ở đây, rõ ràng Thụy thái quý phi chẳng mấy thiện cảm với hoàng hậu, ai nấy đều không khỏi bất an.
“Không sao, về cung thôi.”
An Nguyên mỉm cười, trấn an Như Kỳ đôi phần.
Tựa người trên kiệu, An Nguyên lặng lẽ suy nghĩ về chuyện của Ninh trắc phi và Thụy thái quý phi.
Ninh trắc phi đã chiếm được lòng tin trước rồi, lúc này An Nguyên có nghĩ cách lấy lòng Thụy thái quý phi cũng không thực tế.
Hơn nữa, An Nguyên cũng không muốn bản thân phải chịu uất ức, phải đi nịnh nọt Thụy thái quý phi. Nếu là thân tổ mẫu hay mẫu thân của Tùy Chiêu Thành, với thân phận là thê tử của chàng, An Nguyên chịu chút thiệt thòi cũng không sao.
Nhưng chẳng qua Thụy thái quý phi chỉ là một thiếp thất. Xét theo lễ nghi, dù hoàng hậu gặp bà cũng có thể không cần hành lễ, tôn ti trật tự vốn đã rõ ràng.
Ban đầu An Nguyên không muốn Tùy Chiêu Thành ở biên cảnh còn phải lo chuyện hậu cung, nên mới nghĩ có thể hòa thuận thì hòa thuận, bớt cho chàng thêm phiền lòng.
Nhưng nay Ninh trắc phi đã trở về, An Nguyên biết e rằng hậu cung lại chẳng còn yên ổn nữa.
Chuyện của Bích Tú trước kia, vì Ninh trắc phi không ở hậu cung, An Nguyên cũng nhịn cho qua. Nhưng giờ Ninh trắc phi đã quay lại, thế nào cũng phải nắm được vài phần nhược điểm của bà ta.
Ninh trắc phi quả là nhân vật lợi hại, đến hoàng lăng rồi mà vẫn có thể tìm đường quay về. Sao kẻ xấu lại tốt số đến vậy?
Bị đưa đến hoàng lăng rồi, lại vừa khéo có một Thụy thái quý phi trở về cung.
Nghe nói Thụy thái quý phi là do Thái thượng hoàng gửi thư, đặc biệt thỉnh bà trở về. Vốn dĩ Thái thượng hoàng định sống nhàn tản, tiêu dao sơn thủy, nghĩ rằng bên cạnh mình chỉ còn mỗi Thụy thái quý phi là còn sống.
Bao nhiêu năm trôi qua, bao nhiêu ân oán cũng nên buông xuống, gỡ được khúc mắc trong lòng thì mới sống thanh thản hơn.
Chỉ không biết Ninh trắc phi đã dùng thủ đoạn gì, khiến Thụy thái quý phi chịu đưa bà ta về cung, thậm chí còn không báo trước với trong cung một tiếng.
Nếu nói trước, ắt là Thái thượng hoàng sẽ nói với Tùy Chiêu Thành, mà chắc chắn Tùy Chiêu Thành sẽ không đồng ý cho Ninh trắc phi trở về cung.
Nhưng hiện giờ nói gì cũng muộn, Ninh trắc phi đã yên ổn bước vào cung. Từ nay, An Nguyên chỉ có thể tự mình cẩn trọng hơn.
An Nguyên “mang thai”, Ninh trắc phi mười phần thì chín phần sẽ có động tĩnh.
An Nguyên không sợ đứa trẻ vốn không tồn tại ấy sẽ ra sao, chỉ sợ Ninh trắc phi thật sự khiến nó thành “một xác hai mạng”.
Thôi vậy, đã không thể an nhàn, thì đành vực dậy tinh thần mà ứng phó.
An Nguyên trở về cung Chiêu Nguyên, sai lục thượng thu xếp lại điện Thanh Liên, nơi Ninh trắc phi từng ở, bố trí thêm cung nhân hầu hạ. Chỉ là An Nguyên cũng khéo léo giở chút tâm cơ, cố ý thay toàn bộ cung nhân cũ của điện Thanh Liên.
Nắm quyền hậu cung cũng đã một thời gian, An Nguyên có vài người tâm phúc đáng tin, liền cài hai người của mình vào đó.
Dẫu biết với bản lĩnh của Ninh trắc phi, e rằng cũng chẳng dễ thu được gì, nhưng biết đâu, lỡ đâu có tác dụng thì sao? Ai mà nói trước được?
Ninh trắc phi dẫn theo Hàn Mai trở về điện Thanh Liên. Cung điện xa cách mấy tháng, bày biện bên trong đã không còn là dáng vẻ bà ta từng yêu thích.
Mấy tháng ấy dài như cả một đời. Ban đầu Ninh trắc phi còn tưởng mình sẽ chẳng bao giờ quay lại, không ngờ nhanh như vậy đã trở về.
Xem ra ông trời vẫn còn chiếu cố mình, nếu đã vậy, tuyệt đối không thể phụ lòng trời.
Hoàng hậu, lần này, bổn cung nhất định sẽ không để ngươi dễ chịu!
Không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, hoàng hậu lại mang thai. Đáng tiếc thay, đứa trẻ ấy đầu thai nhầm chỗ.
Ninh trắc phi tận hưởng niềm vui được trở lại cung. Hàn Mai cũng mừng đến rơi nước mắt, những ngày ở hoàng lăng quả thực khổ sở vô cùng.
Bây giờ may mà đã trở về, chỉ mong sau này không bao giờ phải quay lại nơi ấy nữa. Có điều với vị chủ tử như thế này, e rằng khó mà tránh được.
Ninh trắc phi vừa đặt hành lý xuống đã lại sang điện Từ An, đến chỗ Thụy thái quý phi. Nay bà ta phải dựa vào Thụy thái quý phi mà sống.
Hiện tại Tùy Chiêu Thành không ở trong cung, Ninh trắc phi muốn đối phó hoàng hậu lại càng dễ dàng hơn.
Phụ nữ có thai nhiều điều kiêng kỵ, chỉ cần vài thứ nhỏ nhặt cũng có thể khiến sảy thai. Mà đã sảy thai thì chuyện “một xác hai mạng” cũng không phải khó.
Ninh trắc phi chưa vội, thai còn nhỏ. Lúc này nhiều lắm chỉ là sảy thai, muốn “một xác hai mạng” thì còn phải chờ thêm, đợi bụng lớn hơn, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều.
Bây giờ, điều quan trọng nhất là nắm chắc Thụy thái quý phi. Chỉ cần bà ấy đứng về phía mình, mọi việc sẽ dễ dàng hơn hẳn. Chuyện đầu tiên Ninh trắc phi phải làm là dỗ dành Thụy thái quý phi giúp mình thăng vị.
Thân phận trắc phi của Ninh trắc phi trong cung quả thật có phần lúng túng. Theo lý mà nói, thế nào cũng nên là thái phi, trong cung làm gì còn giữ vị trí trắc phi nữa?
Khi Ninh trắc phi đến điện Từ An, Thụy thái quý phi vẫn đang dùng điểm tâm, sắc mặt trông không được tốt lắm.
Ninh trắc phi ân cần hỏi han một câu, mới biết là đêm qua ngủ không ngon.
Thụy thái quý phi chê giường quá cứng, ngủ dậy toàn thân đau nhức, lại thêm đi đường mệt mỏi, tâm trạng liền không vui.
Nghĩ đến việc hậu cung do hoàng hậu quản lý, Thụy thái quý phi liền cho rằng hoàng hậu cố tình đối xử với mình như vậy, trong lòng lại thêm mấy phần bất mãn.
Thực ra An Nguyên đã làm rất chu đáo rồi, chỉ là khi một người đã không thích ai đó, thì người kia làm gì cũng sai, có chuyện gì cũng đổ lên đầu nàng mà thôi.