Chương 10: Lời Từ Chối

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số

Chương 10: Lời Từ Chối

Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc đầu tiên Triệu Tiểu Nhu làm sau khi đủ sức để ra khỏi giường là đi tắm.
Trong phòng tắm đầy hơi nước, cô choáng váng đứng dưới vòi sen, tay vịn vào tường, dòng nước nóng ào ào dội xuống người khiến cơ thể thư giãn đến từng sợi gân, sợi cơ.
Hơi ngột ngạt, cô kéo hé cửa phòng tắm, lờ mờ nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ sau cánh cửa phòng ngủ đóng chặt.
Cô nhắm mắt thở dài một tiếng. Nằm nhà cả tuần lễ, ngay cả mùng Một Tết cũng chẳng yên thân.
Họp định kỳ, đào tạo trực tuyến, những nhân viên mới cứ rối rít như ong vỡ tổ gọi đến cầu cứu… Cô thật sự quan trọng đến vậy sao?
Không, cô chẳng quan trọng chút nào, chỉ là dễ sai bảo hơn thôi.
Cô từ từ gỡ những lọn tóc rối. Tóc quá dài, kéo đến rát da đầu, phải bóp hai lần dầu gội mới tạo được chút bọt. Vừa xoa tóc cô vừa nghĩ sau Tết phải đi cắt ngắn.
Trong phòng tắm có một tấm gương toàn thân mờ hơi nước, nhưng cô vẫn có thể thấy vết sẹo đáng sợ như con rết trên bụng dưới. Anh từng nói ngứa thì đừng gãi, suốt hai năm nay dù có ngứa đến muốn phát điên cô cũng không gãi, vậy mà nó vẫn ngày càng to ra.
Vết sẹo đó cùng với những vết thương nhỏ li ti trên cơ thể là bằng chứng cho quá khứ của cô, ngoài ra cô chẳng còn lại gì.
Đừng nói là giữ lại, những thứ cô muốn vốn dĩ còn chưa từng có được. Cô đã quen rồi, phụ nữ tầm thường thì xác suất điều ước thành hiện thực vốn dĩ rất thấp.
Đêm hôm đó một năm trước, cô suýt nữa tin rằng mình sắp có được thứ mong muốn nhất. Nếu như lúc ấy anh không ôm cô trong bồn tắm mà nói ra những lời đó, có lẽ giấc mơ đẹp của cô đã có thể kéo dài thêm chút nữa.
Cô đợi anh rời đi, đứng bên cửa sổ nhìn chiếc xe của anh dần xa, trong lòng như bị đóng băng.
Cô giặt sạch ga giường mình làm bẩn, dọn dẹp lại đống sách bừa bộn trên bàn trà, còn tìm thấy nắp của chiếc ly anh hay dùng trong bếp. Nhà anh không lớn, đồ đạc cũng ít, dọn dẹp xong tất cả chỉ mất hơn hai tiếng.
Sau đó ngồi thẫn thờ trên ghế sofa trong phòng khách. Mặt trời từ cửa sổ phía Đông dần lặn về phía Tây, rồi cuối cùng biến mất…
“Alo?” Cô vừa lau tóc vừa bắt máy, là giám đốc gọi đến.
“Tiểu Nhu à, cô bị khách hàng khiếu nại rồi! Tết nhất thế này, sao lại thế chứ!”
“Khiếu nại?”
Cô đã nằm nhà như xác chết cả tuần rồi, khách hàng nào phản ứng chậm dữ vậy?
“Cô xem cô kìa! Haiz… cụ thể tôi cũng không rõ, mấy hôm nay tôi không có ở Thượng Hải. Thư khiếu nại tôi bảo lão Trịnh gửi vào email cho cô rồi, cô tự xem đi. Khách hàng kiên quyết yêu cầu cô gọi điện thoại lại cho họ, hôm nay chi nhánh mình nghỉ, cô dùng điện thoại cá nhân gọi nhé, nhớ ghi âm cuộc gọi.”
Vô lý, thật sự là vô lý. Cô dập máy rồi ném cả điện thoại lẫn bản thân xuống giường. Nửa bên đầu đau nhức từng cơn, nhãn cầu như muốn vỡ tung.
Cô chống tay bò dậy, ngồi vào bàn mở máy tính. Góc trên bên phải hộp thư lại hiện lên con số 99+. Thư mới nhất được đánh dấu bằng chữ đỏ to đùng: Thư khiếu nại.
Mở ra, ở mục lý do khiếu nại chỉ vỏn vẹn năm chữ: Bỏ đi không từ biệt.
Bỏ đi không từ biệt.
Đầu cô đau nhói hơn, tai vang lên tiếng rít chói tai, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô gắng hết sức nhìn vào thông tin liên lạc của khách hàng. Hôm đó cô không mang theo danh thiếp, cô tưởng mình đã sớm quên mất dãy số ấy, nhưng khi nó hiện lên, mười một con số ấy lại rõ ràng như chữ ký của anh trong cột bác sĩ gây mê.
Tiếng tút tút kéo dài như hành hạ cô. Tình yêu là thứ như vậy đó, cứ tưởng nó đã chết, cứ tưởng mình có thể bình thản, nhưng chỉ cần một tin tức về người ấy, dù chỉ vỏn vẹn năm chữ, cũng đủ khiến bạn tan nát không còn chỗ dung thân.
“Alo, xin chào.” Giọng anh vẫn bình tĩnh như mặt nước tĩnh lặng. Chắc hẳn anh không biết thế giới của cô lúc này đang sụp đổ đến nhường nào?
Anh không biết, cũng không quan tâm. Trong lòng anh vĩnh viễn chỉ có bản thân là quan trọng nhất. Triệu Tiểu Nhu cô là thứ gì chứ? Vậy mà anh còn lên án cô vì đã bỏ đi không lời từ biệt.
“Chào anh Chu, tôi là Triệu Tiểu Nhu.”
Chỉ một câu nói thôi đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô. Giọng cô khàn đặc như của một lữ khách sắp chết khát sau vô số ngày đêm lạc giữa sa mạc.
Cô nghe thấy tiếng thở của anh. Anh luôn nói năng chậm rãi, thận trọng từng lời, lúc này cũng không ngoại lệ.
“Cô ổn chứ?”
“Cũng ổn.”
“Ừm.”
“Anh còn chuyện gì khác không, anh Chu?”
Cô hy vọng anh sẽ nói “Không có, tạm biệt”, rồi không bao giờ có tiếp theo nữa. Nếu mọi chuyện kết thúc tại đây, cô vẫn có thể tiếp tục sống một cách đàng hoàng.
“Tôi có thể đến gặp cô không? Không có ý gì khác, chỉ là có vài điều muốn nói.”
“Xin lỗi, tôi…”
“Làm ơn.”
Triệu Tiểu Nhu rất hối hận vì đã đi tắm. Bây giờ trán cô nóng như lửa đốt, phải nằm trong phòng ngủ lắng nghe tiếng bước chân ngoài cửa.
Tiếng bước chân chậm rãi từ xa lại gần. Cửa nhà bị đẩy ra, động tác rất nhẹ, cô chỉ nghe thấy bản lề khẽ kêu lên một tiếng, nhưng trái tim đã muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Người đó dừng lại một giây ở cửa, “Triệu Tiểu Nhu?”
“Ở đây.” Cô nằm trên giường, cố gắng phát ra âm thanh, nhưng nghe thế nào cũng như sắp chết.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Gương mặt mà cô ngày nhớ đêm mong, gương mặt mà cô cố quên bằng cả sinh mạng, giờ đang đứng ngay ngưỡng cửa.
Cô bình tĩnh hơn cô nghĩ, nhưng cũng tuyệt vọng hơn cô nghĩ. Vì cô tỉnh táo nhận ra rằng, ngoài khoảnh khắc này ra, quá khứ và tương lai đều chỉ là sự dày vò không dứt.
“Tôi đến rồi.” Anh cười gượng gạo, vành tai hơi ửng đỏ. Cô chưa từng thấy vẻ mặt này của anh, nhất thời cũng không biết phải nói gì.
“Cô bệnh à?” Ánh mắt anh dừng lại trên miếng dán hạ sốt trên trán cô. Lúc này anh mới nhận ra lý do cô nằm trên giường không dậy nổi là vì đang bị bệnh.
“Ừm.” Cô ậm ừ, “Cảm nhẹ thôi.”
Anh nhíu mày nghiêm mặt bước đến cạnh giường, đưa tay sờ trán cô, giọng đột ngột cất cao: “Nóng vậy sao không đi bệnh viện?”
“Tôi đi rồi, vốn sắp khỏi rồi, chỉ là vừa tắm một cái thôi.”
Anh chống tay lên hông, hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn giận, “Triệu Tiểu Nhu, cô có biết chút kiến thức cơ bản nào không?”
Cô chớp mắt, mỉm cười chịu đựng cơn giận của anh. Miếng dán hạ sốt quá lớn, che gần hết khuôn mặt cô, trông như một đứa trẻ đang ấm ức.
Anh thở dài ngồi xuống mép giường, dịu giọng hỏi: “Đã uống thuốc chưa?”
“Rồi.” Cô gật đầu lia lịa.
Một khoảng lặng ngượng ngùng. Đèn phòng ngủ rất mờ, khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, không thấy rõ, nhưng cô vẫn nhìn ra gương mặt gầy gò, tái nhợt và đôi mắt thâm quầng u ám của anh.
“Chu Vinh, anh có ổn không?”
Anh cười chua chát, “Sao? Trông tôi thảm hại lắm đúng không? Còn bốc mùi nữa chứ?”
Triệu Tiểu Nhu thấy lạ, anh tuy mệt mỏi thật nhưng vẫn rất đẹp trai, còn mùi… cô khẽ lại gần, chỉ ngửi thấy mùi thuốc lá đắng chát hòa lẫn với hương nước giặt thoang thoảng, hoàn toàn không có mùi gì khó chịu, “Không đâu, chỉ là anh quá mệt, cần nghỉ ngơi.”
“Vậy à?” Anh quay đầu nhìn cô, “Cô biết tại sao tôi mệt không?”
Tim Triệu Tiểu Nhu thắt lại, nhìn đôi môi anh mấp máy. Giọng nói vẫn bình tĩnh như thường khiến cô sợ nhất: “Một năm qua tôi đã đưa rất nhiều phụ nữ về nhà. Mười người? Hay mười một? Nhiều quá, tôi không nhớ nổi nữa.”
Khi nói những lời này, mắt anh luôn dán chặt vào gương mặt cô, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào.
“Anh vất vả tìm tôi như vậy, chỉ để nói điều này sao?” Triệu Tiểu Nhu nhìn anh, giọng khàn đặc như sỏi đá.
“Đúng.” Chu Vinh cười thê lương rồi gật đầu.
“Cảm giác thế nào?”
Cảm giác thế nào? Chu Vinh nhìn vào đôi mắt trong veo của Triệu Tiểu Nhu. Cô dường như chưa bao giờ oán trách, cô luôn miệng nói thích anh, mà khi anh nói ra những lời này, cô còn chẳng chớp mắt một cái.
“Tuyệt mà, buông thả luôn dễ dàng hơn là kiềm chế bản thân, huống hồ bây giờ tôi cũng chẳng có lý do gì để kiềm chế nữa.”
Giọng anh nhẹ bẫng, đùa cợt ngắm nhìn Triệu Tiểu Nhu, “Cô nói đúng không?”
Triệu Tiểu Nhu xoay người quay lưng lại với anh, như một con đà điểu vùi đầu vào chăn. Giọng cô vọng ra từ trong chăn, nghèn nghẹn: “Đúng, anh đâu có làm tổn thương ai. Mỗi người có cách sống khác nhau thôi.”
Phía sau là một khoảng lặng kéo dài, lâu đến mức Triệu Tiểu Nhu tưởng anh đã rời đi, nhưng lại nghe thấy tiếng anh vang lên lần nữa: “Không làm tổn thương ai.” Anh lặp lại lời cô, “Vậy còn cô thì sao Triệu Tiểu Nhu? Tôi cũng đâu làm tổn thương cô đúng không?”
“Đúng, anh không làm tổn thương tôi, chúng ta đã nói rõ, sẽ không vướng bận gì nhau.”
Chiếc chăn cô đang nắm chặt bị anh giật phăng ra. Người đàn ông sau lưng bóp lấy vai cô, lật cô quay lại. Sức mạnh khiến cô tưởng như xương cốt vỡ vụn, đau đến mức rơi nước mắt, mũi nghẹt thở không nổi, một câu nói mãi mới thốt ra được:
“Tôi không muốn nói lời tạm…”
“Tôi không muốn nói lời tạm biệt”, nhưng khi lọt vào tai Chu Vinh thì lại như thể cô đang thực sự nói lời tạm biệt.
Anh hung hăng hôn lên môi cô, nuốt lấy hai chữ “tạm biệt” đó, ôm chặt cô như muốn bẻ gãy đôi cánh của cô, để cô có muốn bay cũng không thể bay đi. Cô chỉ có thể là người phụ nữ của anh, và sau này anh cũng chỉ có một mình cô.
Có cô ở bên, anh không cần phải lang thang nữa.
Nhưng người phụ nữ trong lòng anh không hề đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt ấy. Cô chỉ mềm mại chịu đựng, đôi mắt trống rỗng đẫm nước nhìn đăm đăm lên trần nhà đen kịt. Nơi đó chẳng có gì cả, giống như tương lai của anh và cô, chỉ là một mảnh hư vô.
“Chu Vinh, anh có cưới em không?”
Cô không hiểu tại sao Chu Vinh lại đến tìm cô, có lẽ là vẫn chưa thỏa mãn với thân thể cô, cũng có thể là vì anh cũng thấy cô đơn. Nhưng cô hiểu rõ Chu Vinh tuyệt đối sẽ không cho cô một lời hứa hẹn. Điều ngăn cản anh cưới cô, cả hai đều biết rõ.
Nếu lần này cô không từ chối, họ sẽ trở thành kiểu “bạn bè” như thế, là người tình vô hình trong vùng xám xịt của cảm xúc. Và khi anh tìm được người phù hợp để kết hôn, cô sẽ tự động biến mất, từ đó về sau không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Nhưng cô vẫn muốn hỏi rõ ràng, cô muốn nghe câu trả lời của anh, để có thể hoàn toàn chết tâm.
Đôi tay đang cởi cúc áo cô của Chu Vinh khựng lại. Những nụ hôn lướt trên cổ và xương quai xanh cô cũng dừng lại.
Cô nín thở lắng nghe, nhưng chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của anh. Dần dần, tiếng thở đó cũng lắng xuống, anh ôm lấy cô, không nói một lời.
“Rồi sẽ có một ngày anh kết hôn, đúng không?” Cô vuốt ve tấm lưng anh một cách quyến luyến, mỉm cười nói: “Ghen tị thật đấy, cô ấy sẽ được anh kiên định lựa chọn.”
Chu Vinh nhìn chằm chằm vào cô, khóe mắt đỏ rực như máu.
Thật kỳ lạ, trông anh lại như đang rất bất lực, nhưng người bất lực rõ ràng là cô. Cô chưa bao giờ được ai yêu thương một cách kiên định và nồng nhiệt. Một Chu Vinh luôn được mọi người vây quanh sẽ mãi mãi không thể hiểu được điều đó.
“Chu Vinh, em cũng có lòng tự trọng. Nếu anh không thể lựa chọn em một cách dứt khoát, thì xin đừng đến tìm em nữa. Em cũng có thể sống tiếp một mình mà.”