Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số
Chương 12: Lạc Bình Niên
Yêu Xa Hai Ngàn Cây Số thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chị Triệu, có người tìm chị.”
Đến giờ ăn trưa, Triệu Tiểu Nhu vừa mở hộp cơm thì cô thực tập sinh mới toe đã nhăn nhó chạy vào, ấm ức kể lể: “Em bảo chị đang ăn cơm, vậy mà anh ta còn mắng em là không biết phép tắc, hỏi em có biết anh ta là ai không... Em làm sao biết anh ta là ai được chứ...”
“Thôi được rồi, em đi nghỉ đi, chị ra xem sao.” Triệu Tiểu Nhu đóng nắp hộp cơm, thở dài. Bữa trưa bị gián đoạn mấy lần là chuyện thường như cơm bữa, cô đã quá quen rồi. Cơm để lâu cũng mất ngon, thôi thì cất đi, tối hâm lại ăn cho xong bữa vậy.
Cô mở cửa khu vực nghỉ ngơi, men theo hành lang sâu hun hút dẫn đến sảnh chính. Thật kỳ lạ, một ngân hàng mà thiết kế lại ngoằn ngoèo như mê cung, đi một vòng thôi đã thấy mệt mỏi rồi...
Sảnh rộng thênh thang, ánh sáng chan hòa. Khu vực giao dịch tiền mặt chỉ mở duy nhất một quầy, còn trong phòng VIP trống vắng, một người đàn ông cao lớn đang đứng, quay lưng về phía cô, tay đút túi quần, nghiêng đầu ngắm nhìn ảnh nhân viên trên tường.
“Được nhất vẫn là Tiểu Nhu của anh.” Anh ta xoay người, nở một nụ cười rạng rỡ.
Hơn hai năm không gặp, anh ta vẫn giữ phong thái lơ đãng ấy. Chiếc kính gọng vàng che đi đôi mắt hồ ly, mái tóc chải keo gọn gàng phía sau gáy đã lấm tấm vài sợi bạc. Trên tay anh ta là chiếc Rolex cùng chuỗi tràng hạt đỏ. Chiếc áo trắng giản dị và quần be theo phong cách Uniqlo toát lên vẻ thanh lịch, tuy tiết kiệm mà vẫn sang trọng.
“Anh Lạc tìm tôi có việc gì?” Triệu Tiểu Nhu đứng ở cửa, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Việc sao?” Anh ta khẽ cười khẩy, “Anh cần có việc mới được tìm em à? Em thì giúp được gì cho anh chứ?”
Anh ta bước lại gần, đến mức cô có thể nhìn rõ nốt ruồi lệ dưới mắt. Tính cách anh ta vốn có phần hơi nữ tính, thêm nốt ruồi yểu điệu này lại càng mang vẻ đẹp yêu kiều đến mức mê hoặc.
“Tiểu Nhu, mỗi lần anh tìm em đều vì tình yêu mà tới.” Anh ta nửa đùa nửa thật, mắt dán chặt vào cô, “Gần đây anh mơ một giấc mơ rất dài, em có muốn nghe không?”
Cô lùi lại một bước, “Không muốn.”
Anh ta bất đắc dĩ cười, rồi đi về phía ghế sofa, ngồi vắt chân và bắt đầu kể: “Trong mơ có một cơn bão, anh lái xe về nhà. Trời mưa tầm tã, tầm nhìn mờ mịt, nhưng anh vẫn nhìn thấy một bóng người mảnh khảnh đứng dưới cổng hầm xe, bất động như ngâm mình trong nước. Cô ấy cầm hai hộp quà đã ướt sũng, anh biết đó là quà tặng anh, vậy mà anh vẫn lái xe qua, khiến nước bắn tung tóe lên người cô ấy…”
Rồi anh ta ngẩng lên, nở nụ cười tinh quái: “Em đoán anh mơ thấy ai?”
Triệu Tiểu Nhu hiểu rõ anh ta đang nhắc đến ai. Lần đầu tiên họ gặp nhau là khi một đồng nghiệp của cô mắc lỗi trong việc mở tài khoản cho công ty của Lạc Bình Niên. Anh ta tức giận đến mức không chịu gặp để nhận lời xin lỗi, và cô, một cô gái mới vào nghề ngây thơ vô tội, đã bị điều đến để giải quyết.
“Anh đoán chắc em cảm thấy xui xẻo nhất đời, vì giúp đồng nghiệp mà lại tự bán thân mình.”
Anh ta ngừng cười một lát, rồi nở một nụ cười rạng rỡ hơn: “Nhưng anh lại rất hạnh phúc. Giây phút đó là giây phút hạnh phúc nhất đời anh, Tiểu Nhu à. Người ta nói lúc gần chết, lời nói ra toàn là lời thật lòng. Tin anh đi, lần này anh không lừa em đâu.”
Anh ta đứng dậy, ngắm nhìn ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ. Nhờ ánh nắng ấy mà khuôn mặt u tối của anh ta trông cũng bớt nặng nề hơn: “Ước gì có thuốc hối hận, anh sẽ mua tất cả. Anh sẽ không sinh ra trong gia đình họ Lạc, không dính dáng gì đến ba anh, không khiến mẹ anh phải đi làm vũ nữ khom lưng quỳ gối từng tầng lầu đến mệt lả người, không bỏ ước mơ làm bác sĩ, không chạm vào lô thuốc đó… Nhưng cưới em thì anh không hề hối hận. Anh để viên thuốc hối hận đó lại cho em, để em không phải lấy một kẻ vô dụng như anh.”
Anh ta quay lại nhìn cô, một nửa khuôn mặt ngập ánh sáng, nửa kia giấu trong bóng tối: “Em yêu bác sĩ Chu bao lâu rồi? Mười năm? Mười lăm năm? Em nghĩ anh không biết sao?”
Anh ta rời khỏi vùng nắng, chầm chậm bước đến trước mặt Triệu Tiểu Nhu, đứng trong bóng tối. Anh khẽ vén từng lọn tóc trên trán cô, thì thầm bên tai: “Thật tiếc là phải đợi đến khi anh chết, hai người mới có thể ở bên nhau. Anh thật sự tò mò, không biết cái tên bác sĩ đó có chấp nhận được những dấu vết anh để lại trên người em không.”
Nói xong, anh ta thở dài: “Anh đã định kéo em cùng xuống địa ngục, nhưng nhìn em và anh không phải người cùng đường, thôi vậy… Phật còn có lòng từ bi mà.”
Cô cảm thấy cổ tay lạnh buốt, rồi một chuỗi tràng hạt màu đỏ xuất hiện trên tay trái cô. Lạc Bình Niên định nói thêm gì đó thì tiếng bước chân hỗn độn từ phía cửa đột ngột cắt ngang lời anh ta: “Tổng giám đốc Lạc, mời đi theo chúng tôi.”
Giữa đám đông mặc đồng phục đen đứng chắn lối, với những khuôn mặt nghiêm nghị và áp lực bao trùm, Triệu Tiểu Nhu run rẩy nhận ra người cuối cùng trong số họ, cảnh sát Hách.
“Cái gì đây?” Người đứng đầu nhìn chuỗi tràng hạt trên tay cô, rồi ánh mắt sắc lẹm quét từ bàn tay lên gương mặt cô.
“Đây là đồ mẹ tôi để lại, bây giờ tôi tặng lại cho vợ mình, không được sao? Chính phủ cũng đâu đến mức phải tịch thu tràng hạt Phật trong chùa của người dân chứ?” Lạc Bình Niên chỉnh lại kính, cười khinh miệt.
Người vừa hỏi lúc nãy cũng bật cười: “Anh Lạc khiêm nhường rồi, anh đâu phải dân thường!”
Người này ra hiệu, ngay lập tức hai người từ phía sau ập đến, mỗi người đặt tay lên vai Lạc Bình Niên định áp giải anh ta đi.
“Tiểu Nhu?” Khi bị áp giải ra ngoài cửa, anh ta quay lại nhìn cô, nở một nụ cười nhẹ nhàng: “Thay anh xin lỗi cậu thực tập sinh lúc nãy nhé, anh không cố ý làm cậu ấy sợ, chỉ tại… anh không còn thời gian nữa.”
“Và… em phải biết tự chăm sóc mình.”
Ngoài cửa ngân hàng, xe cảnh sát đậu trấn áp hai bên, đèn xanh đỏ chói mắt, người qua đường hiếu kỳ vây xem. Còn Triệu Tiểu Nhu thì ngồi bệt xuống sàn trong phòng VIP, đầu óc trống rỗng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt cô, nhưng cô chỉ cảm thấy như đang ngồi giữa một hố băng lạnh giá.
“Cô ổn chứ?” Tiếng cảnh sát Hách từ cửa vọng vào.
“Bọn họ vẫn chưa đi sao?” Cô vẫn nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát bên ngoài, chỉ mong nó đừng vang lên nữa.
“Vừa mới có một vụ tai nạn giao thông phía trước, phải đợi giải tỏa rồi mới đi được.” Hách Linh ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh cô, ái ngại nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô.
“Người đó thật sự bị sát hại sao?” Cơn khiếp sợ trong lòng cô lại dâng lên. Nếu Lạc Bình Niên có một chút ác tâm thôi, cô biết mình sẽ không còn được sống để ngồi ở đây.
“Không phải bị anh ta giết.” Hách Linh trấn an, “Hung thủ là một người ái mộ nạn nhân, vì không được đáp lại nên phạm tội, rồi định gài tội cho Lạc Bình Niên.”
“Không phải anh ta giết người? Vậy sao các anh lại bắt anh ta?” Cô bật dậy, mắt tròn ngạc nhiên.
“Vì một lá thư tố cáo.” Hách Linh nháy mắt với cô: “Tố cáo giám đốc bệnh viện XX nhận tiền hối lộ từ Lạc Bình Niên. Lá thư đó không hề ngắn đâu, phơi bày ra đủ mọi người đều dính líu. Người viết thư chơi rất bài bản, dệt thành một mạng lưới, bằng chứng rõ ràng.”
Cô không hề biết về những góc khuất đen tối của Lạc Bình Niên, nhưng nghe đến mức độ nghiêm trọng như vậy thì cô hiểu mình phải nghiêm túc: “Vậy anh ta có bị tử hình không?”
“Tử hình thì không đến mức đó, nhưng có khả năng cao là 10 năm tù trở lên hoặc chung thân. Tịch thu toàn bộ tài sản nữa, đời này coi như tiêu tan. Sao cô lại hỏi vậy?” Hách Linh thấy sắc mặt cô không hề oán hận nhưng lại đầy hoang mang.
“Vậy sao anh ta lại nói ‘người sắp chết đều nói toàn lời thật lòng’?”
Nụ cười của Hách Linh cứng lại. Bên ngoài cửa ngân hàng, tiếng náo loạn vang lên, xen lẫn tiếng hét giục giã: “Cấp cứu! Mau đưa đi bệnh viện!”
…
Vài ngày sau, luật sư của Lạc Bình Niên xuất hiện, trao cho cô một hũ tro cốt nhỏ cùng chiếc nhẫn cưới. Ông ngồi đối diện cô sau chiếc bàn gỗ đen và nói: “Anh Lạc căn dặn toàn bộ di sản để lại cho cô, nhưng… đây là toàn bộ tài sản thừa kế còn sót lại.” Luật sư hơi ngượng ngùng.
Cái hũ nhỏ bé ấy chứa tro cốt của Lạc Bình Niên, một người đàn ông cao lớn gần 1m8, mà giờ đây chỉ còn lại như vậy. Đế chế tài sản và quyền lực của anh ta, giờ đã hóa thành tro bụi.
Nỗi đau và sự tra tấn anh ta gây ra cho cô, mỗi lần ‘ân ái’ đều là một cơn ác mộng đáng sợ. Nhưng giờ đây, những vết thương ấy đều đã thành sẹo lành, không còn đau đớn nữa. Vết sẹo ở bụng cũng không lan rộng thêm, đang dần mờ đi.
Ngoài việc mất khả năng sinh sản và cơ thể đầy sẹo, ở tuổi 33, cô trắng tay.
Tất cả những điều này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Cô đến Thượng Hải một chuyến, mơ màng lơ đãng học bốn năm một chuyên ngành tạp nham. Sau khi tốt nghiệp, cô lại mơ hồ vào làm ngân hàng, rồi bất ngờ quen biết Lạc Bình Niên. Sau lần gặp đầu tiên, cô đã thề sẽ không bao giờ gặp lại anh ta lần thứ hai, nhưng trớ trêu thay, cuộc đời vốn dĩ là như vậy, họ không chỉ gặp nhau lần thứ hai, mà còn làm vợ chồng suốt năm năm trời.
Tình yêu của cô cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Anh vốn dĩ không thuộc về cô. Kết cục của một thoáng đam mê chính là đem mối tình trong sáng thuở thiếu thời giẫm xuống bùn lầy cho thối rữa.
Dù là tình một đêm hay nhiều đêm, tất cả đều chỉ liên quan đến thể xác, không dính dáng gì đến tình yêu.
Anh lẽ ra chỉ nên xuất hiện một lần, phần thời gian còn lại chỉ để tưởng nhớ.
“Cô Triệu Tiểu Nhu, đây là thư giới thiệu do bạn thân của anh Lạc lúc sinh thời viết cho cô, còn đây là thư điều động công tác.”
Luật sư đẩy qua bàn hai tờ giấy. Triệu Tiểu Nhu cúi đầu nhìn, đó là cái tên Cố Trường Trạch, một cái tên cô chưa từng nghe tới, vậy mà có thể viết đầy một trang giấy với những lời khen ngợi dành cho cô không ngớt.
Còn thư điều động thì ngắn gọn súc tích: một vị trí thảnh thơi nào đó ở phòng kinh doanh chi nhánh Thượng Hải, việc nhẹ lương cao. Khi còn là vợ của Lạc Bình Niên, cô từng làm ở vị trí này. Chỉ là sau khi ly hôn, không còn chỗ dựa, cô liền bị đá ra tuyến đầu làm việc ở điểm giao dịch. Ai mà ngờ có một ngày cô lại được chuyển về đây?
Lạc Bình Niên vẫn là Lạc Bình Niên. Một người đã chết rồi mà vẫn còn bản lĩnh đến vậy, hay phải nói rằng để khống chế vận mệnh của một nhân vật nhỏ bé như cô vốn dĩ chẳng cần bản lĩnh gì to tát?
“Luật sư Trương, cảm ơn ông. Tro cốt và nhẫn tôi xin nhận, còn thư giới thiệu với thư điều động thì không cần đâu.”
Cô đẩy hai tờ giấy qua bàn trả lại, rồi hỏi: “Anh Lạc có từng nói muốn tôi an táng tro cốt của anh ấy ở đâu không?”
Luật sư lắc đầu, “Anh Lạc nói tùy cô xử lý.”
Lạc Bình Niên sinh ra ở Thượng Hải, tổ tiên là người Chiết Giang, mẹ nghe nói là người Macau, bà ngoại một tay nuôi anh ta khôn lớn là người Triều Châu…
Không ai biết anh ta muốn về đâu, cũng có thể với anh ta thì nơi nào cũng giống nhau cả.
“Được rồi, tôi hiểu rồi, cảm ơn ông nhé, luật sư Trương.”
Triệu Tiểu Nhu cầm theo hũ tro cốt và chiếc nhẫn cưới của Lạc Bình Niên, bước ra khỏi căn phòng tối om. Ánh nắng ngoài hành lang chói đến mức nhức mắt, cô nheo mắt thích nghi một lúc mới nhìn thấy Hách Linh đang đứng dựa tường.
“Mọi chuyện xong cả rồi?”
Hách Linh nhìn đống đồ trong tay Triệu Tiểu Nhu, trong khoảnh khắc cũng cảm thấy có chút xót xa, đồng thời thấy không đáng cho cô.
“Chỉ có chừng này thôi sao?”
Nhưng Triệu Tiểu Nhu lại chẳng có vẻ gì là buồn bã. Cô ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười thoải mái với anh ấy, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ: “Đồ ít không phải tốt hơn sao? Nhẹ nhõm biết bao!”
Hách Linh nghẹn lời, ngượng ngùng gãi đầu. Anh đột nhiên nhớ ra mình đến để đưa cô quay lại đội tiếp tục công việc kết thúc vụ án. “Cũng đúng, mọi chuyện cũng qua rồi. Đi thôi cô Triệu, hôm nay để cô được ngồi xe cảnh sát một chuyến!”
Triệu Tiểu Nhu chưa từng ngồi xe cảnh sát, ít nhiều cũng có chút căng thẳng. Lại thêm giờ cao điểm tắc đường, phong cảnh dọc đường mãi không thay đổi gì, cô dứt khoát thu ánh mắt lại, lén lút nhìn Hách Linh đang chăm chú lái xe bên cạnh.
“Có vấn đề gì sao? Muốn hỏi thì hỏi đi, đừng lấn cấn.”
Hách Linh cười nhìn cô một cái, như thể đã biết cô định hỏi gì.
“Tôi chỉ muốn hỏi vụ án phá như thế nào, vụ của cô Thẩm ấy.”
“Thì dựa vào chứng cứ đó! Khi cô dồn toàn bộ sự chú ý vào một người mà vụ án vẫn không có tiến triển gì, thì việc loại bỏ được nghi ngờ với người đó cũng coi như đã mở ra một bước ngoặt. Vậy nên… chúng ta nên cảm ơn vị công thần đã giúp chúng ta phá án đúng không nào?”
Triệu Tiểu Nhu nhìn Hách Linh, nghiêm túc gật đầu, “Nên cảm ơn!”
Hách Linh nhìn cô một cái đầy trêu đùa, “Nhưng vị công thần đó kiêu lắm đấy, anh ta chỉ muốn một người cảm ơn thôi.”
Triệu Tiểu Nhu ngơ ngác, “Anh ta muốn ai cảm ơn?”
“Cô.”