Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân
Đạo Cao Một Thước, Ma Cao Một Trượng
Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nước mắt Trầm Giáng Tuyết tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt, không ngừng. Nàng khó khăn nén đau, cắn răng nghẹn ngào thốt lên:
“Hoàng… Hoàng thượng bớt giận, thần thiếp chỉ lo lắng việc này sẽ làm tổn hại thanh danh của người.”
Quý Kỳ Ngôn giận đỏ mắt, vung tay lạnh lùng nói:
“Nếu quả thật có kẻ không sợ chết, thì cứ lấy đầu một kẻ làm gương để chúng câm miệng!”
Trầm Giáng Tuyết cứ nghĩ chỉ cần báo lên Thái hậu là có thể khiến Hoàng thượng thu hồi phong hiệu của ta. Nào ngờ phong hiệu chưa thu hồi được, trái lại nàng ta còn tự mình rơi vào hố sâu do chính mình đào, làm áo cưới cho kẻ khác.
Từ đó, Hoàng thượng không còn đặt chân đến Vĩnh Xuân cung.
Ta được trực tiếp phong lên làm Phi, khiến bao người ngưỡng mộ.
Vài ngày sau, Trương Quý nhân hạ sinh một công chúa. Tưởng rằng có thể “mẹ quý nhờ con”, nào ngờ trên cổ đứa bé lại có một vết bớt đỏ rõ rệt. Thái y nói đó là do khi Trương Quý nhân mang thai, độc tố còn lưu lại chưa được thanh lọc hết.
Quý Kỳ Ngôn cũng chẳng mấy vui vẻ, chỉ liếc qua một cái rồi lạnh lùng nắm tay ta rời đi.
Trương Quý nhân vừa hạ sinh xong liền từ đỉnh cao rơi thẳng xuống vực sâu. Giữa trời tuyết lớn, bất chấp tính mạng, nàng quỳ trước điện Cần Chính cầu xin Hoàng thượng mở lòng từ bi, đòi lại công bằng cho tiểu Công chúa vừa chào đời.
Đêm đó, Hoàng thượng phát bệnh ho lao, cả Thái y viện đều bận rộn suốt đêm trong điện, còn Trương Quý nhân thì quỳ trọn một đêm, chân trần dưới tuyết.
Sáng hôm sau, trời trong xanh, tuyết ngừng rơi, trên cành chim chóc líu lo không ngớt. Khi cung nhân phát hiện ra Trương Quý nhân, nàng đã ngừng thở. Dưới thân nàng, máu tươi đọng thành vũng đỏ, trên vai phủ kín một lớp tuyết trắng, cả lục cung từ đó bao phủ một nỗi tang thương không thể tan biến.
Hôm sau, tin tức mới được truyền ra ngoài. Tiểu Công chúa của Trương Quý nhân lại được nhận làm con nuôi của Trầm Giáng Tuyết.
“Chẳng trách lúc ấy nàng ta viện cớ thay Trương Quý nhân cầu tình, còn túc trực ngoài phòng sinh.”
“Thì ra là đã tính toán từ trước!”
Thu Sương nghiến răng đầy tức giận và lo lắng. Trong hậu cung, chuyện mẹ quý nhờ con là điều thường thấy. Trương Quý nhân không thể thăng vị, vì bên nhà ngoại không có ai làm chỗ dựa vững chắc. Nhưng Trầm Giáng Tuyết thì lại khác. Nhà họ Trầm đầy một nhà trung liệt, chỉ tiếc lại sinh ra một kẻ như nàng ta, làm rầu nồi canh. Dù không có con cái, nàng ta cũng có thể dựa vào thế lực nhà mẹ đẻ mà tiến thân. Giờ đã có đứa trẻ trong tay, e rằng chẳng mấy chốc, đợi phụ thân và huynh trưởng nàng ta thắng trận trở về, phong vị Quý phi sẽ sớm được khôi phục.
Ta mỉm cười, thong thả cho cá ăn, tỏ vẻ như chẳng hề bận tâm. Ngón tay thanh mảnh khẽ vén lọn tóc bị gió thổi loạn bên tai. Rồi ta hỏi Thu Sương có từng nghe qua câu tục ngữ này chưa. Nàng tò mò ghé sát đầu lại. Ta khẽ chỉnh lại cây trâm, phát ra âm thanh khẽ khàng trong trẻo.
“Đạo cao một thước, ma cao một trượng.”
Tin thắng trận liên tục truyền về kinh thành, Thái hậu đích thân đến điện Cần Chính. Sau khi mật đàm với Quý Kỳ Ngôn hai canh giờ, Hoàng thượng lập tức hạ giá đến Vĩnh Xuân cung. Không chỉ mang theo nhiều phần thưởng cho Trầm Giáng Tuyết, mà còn lưu lại qua đêm đó.
Khi tất cả đều trông chờ thấy ta bị cười nhạo, thì đột nhiên Quý Kỳ Ngôn lại xuất hiện ở cung Vị Ương. Nắm tay ta, lời lẽ tha thiết nói:
“A Vãn, nàng biết mà, trong lòng trẫm chỉ có mình nàng.”
“Nhưng trẫm là Thiên tử, có quá nhiều việc không thể tự làm chủ.”
Hắn ôm ta, lẩm bẩm nhiều điều, ánh mắt lạc lõng còn hơn cả ánh trăng. Nhưng trăng đã qua đỉnh trời, hắn vẫn đi đến Vĩnh Xuân cung. Ta đứng ngoài cửa, dõi theo bóng hắn khuất dần, vẫn bướng bỉnh không chịu rời đi.
Thu Sương thở dài:
“Nương nương, hồi cung thôi, đêm nay Hoàng thượng sẽ không trở lại đâu.”
Nàng không hiểu, điều ta muốn xác định là chắc chắn Quý Kỳ Ngôn sẽ không quay về! Ta đuổi Thu Sương ra khỏi phòng. Mạc Thư Khiêm từ trong bóng tối, như một chiếc bóng, hiện ra trước mắt ta. Hắn vòng tay ôm ta từ phía sau, lực mạnh như muốn hòa ta vào thân thể hắn. Say đắm mà cuồng loạn, không ngừng tuyên bố tình yêu đầy chiếm hữu:
“A Vãn, ta sẽ dùng mọi cách để nàng chỉ thuộc về ta.”
Hai thân thể trần trụi đối diện, khao khát mãnh liệt trong tình yêu vô vọng. Cảm giác méo mó, trái đạo lý này vừa kích thích, vừa khiến người ta không thể dừng lại.
Khi bầu trời nhuốm màu trắng bạc, Mạc Thư Khiêm lặng lẽ leo tường ra ngoài. Lần này, ta đã nói với hắn rằng, cha con nhà họ Trầm đã chinh chiến liên miên, cũng đến lúc nghỉ ngơi rồi. Bàn tay hắn đang cởi áo bỗng khựng lại, cuối cùng nặng nề gật đầu. Từ đêm bị ta cám dỗ trong rừng, lạc lối cùng ta, Mạc Thư Khiêm đã không còn đường lui, chỉ có thể bước vào con đường không lối thoát.
Ta bảo Thu Sương chuẩn bị nước tắm. Suốt một đêm cuồng nhiệt, mồ hôi dính nhớp cả người, thật khó chịu.