Bí Ẩn Độc Dược

Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý do hắn đưa ra thật quanh co, gượng ép.
Ta nghe mà mơ hồ, vẻ mặt ngây ngốc, chẳng có vẻ thông minh chút nào.
Ta nghẹn ngào thanh minh, lớn tiếng kêu oan.
Hoàng hậu trầm ngâm hồi lâu, nghiêm giọng phán:
“Chuyện này tuy có liên quan đến bổn cung, nhưng bổn cung quyết không bao che cho kẻ làm bậy.”
“Tạm thời giam giữ cung nữ này và Thư Khiêm, chờ tra rõ rồi sẽ xử lý.”
Ta bị kéo vào đại lao. Mạc Thư Khiêm theo sát phía sau, bị giam ngay phòng bên cạnh ta.
Vừa đặt chân vào ngục, hắn đã bật cười thành tiếng.
“Cảm ơn ngươi nhé, ăn một miếng bánh của ngươi mà phải vào đến tận đại lao.”
“Bánh của người khác chỉ tốn tiền, bánh của ngươi thì đúng là lấy mạng người ta mà.”
Ta không nhịn được, bật cười khúc khích theo.
Hắn trừng mắt nhìn ta, vẻ mặt có chút không vui.
Ta hơi đỏ mặt, dùng ánh mắt trong trẻo như nước mùa xuân nhìn hắn.
“Sống không chung chăn gối, chết cùng huyệt mộ, nô tỳ kiếp này cũng coi như đã mãn nguyện rồi.”
Ngược lại, hắn lại bị lời nói của ta làm cho bối rối.
Ban đầu, mặt hắn ửng đỏ một chút, gượng gạo giả vờ nổi da gà.
Sau đó, hắn nhìn ta như nhìn một kẻ ngớ ngẩn, đôi mắt đảo lên như muốn nhìn thấu trời xanh.
“Muốn chết thì tự ngươi chết đi, bổn thiếu gia ta đây đã trải qua biết bao giông bão còn chẳng sợ.”
“Đừng nói là một cung nữ nhỏ bé, cho dù là nữ nhân quyền quý hơn nữa…”
Đang nói đến đoạn gay cấn, hắn lại im bặt khiến người ta khó chịu vô cùng.
Ta cố nhẫn nại, cẩn thận tiến lại gần hắn. Thấy ánh mắt cảnh giác của hắn, ta đưa tay qua song sắt, liều lĩnh xoa bóp vai cho hắn.
Cơ thể thoải mái, người ta thường sẽ giảm bớt cảnh giác.
Hắn thong thả kể:
“Trước đây có một Tài nhân được Hoàng thượng sủng ái, nàng ta thường lén lút nhìn trộm ta.”
“Một lần bị ta bắt gặp, nàng xấu hổ quá mà tự vẫn.”
Thật là hoang đường!
Trong thư tỷ tỷ viết cho ta đều tràn ngập nỗi nhớ nhung Hoàng thượng.
Cái gọi là “nhìn trộm,” chẳng qua là tỷ tỷ đang dõi mắt nhìn Hoàng thượng đứng phía sau Mạc Thư Khiêm mà thôi.
Hắn kêu lên “Đau, đau!”
Ta mới nhận ra mình vô thức dùng sức lên vai hắn hơi mạnh khi cảm xúc đang nặng nề.
Ta hít sâu, kìm nén cơn thôi thúc muốn bóp chết hắn ngay lập tức.
Nào ngờ hắn chẳng hề phòng bị gì, đầu nghiêng đi, liền ngủ ngáy khe khẽ.
Đại lao phủ Nội vụ nổi tiếng là nơi tàn bạo.
Trương Đức Thuận công công là người tình lâu năm của Vương ma ma, mấy lần hắn đã muốn tra tấn ta.
Nhưng nhờ có Mạc Thư Khiêm, hắn đành phải từ bỏ.
Dù ta phải chịu mấy ngày rách nát bẩn thỉu trong đó, nhưng cũng chưa gặp chuyện gì nguy hiểm.
Ấy vậy mà Vương ma ma, người đang yên ổn hưởng thụ trong Vĩnh Xuân cung, lại gặp chuyện không may.
Nghe công công đến hỏi cung nói, Trương Quý nhân đã trúng độc nặng.
Mạch tượng không ổn định, có dấu hiệu sảy thai.
Rõ ràng ta đã bị giam vào đại lao.
Ngày đêm bị Mạc Thư Khiêm giám sát, không thể nào hại ai được nữa.
Kẻ hạ độc trở thành một bí ẩn.
Trương Quý nhân khóc đến ruột gan đứt đoạn, một mực khăng khăng rằng chính ta muốn hại nàng.
Hoàng hậu bất đắc dĩ đành triệu ta đến đối chất.
Nếu không nói rõ ràng, ta sẽ phải chịu cái chết để làm vừa lòng Trương Quý nhân.
Đêm lạnh như nước.
Trong điện Chiêu Hoa, ánh đèn sáng trưng cả một góc.
Một đám cung nữ quỳ đầy bên dưới, tạo nên cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Khi sắp bước vào, Mạc Thư Khiêm kéo áo ta một cách thần bí.
Hắn giả vờ nghiêng đầu, hạ giọng nhắc nhở ta.
Giọng hắn pha chút căng thẳng và lo lắng mà ngay cả bản thân hắn cũng không hề nhận ra.
“Xem như mấy hôm nay ngươi có công xoa bóp vai cho ta, lát nữa vào đó thì ngoan ngoãn im miệng.”
Ta cảm kích khẽ bóp nhẹ tay hắn, gật đầu như gà mổ thóc.
Bước vào bên trong, ta phát hiện các phi tần đều có mặt, thần sắc nghiêm trọng, ánh mắt không mấy thiện ý.
Trương Quý nhân yếu ớt nằm trên giường, ôm bụng đau đến rưng rưng nước mắt.
Ta ngoan ngoãn làm theo lời Mạc Thư Khiêm, tuyệt đối không thừa nhận chuyện hạ độc.
Nàng ta tức đến run rẩy, vừa khóc vừa lớn tiếng chất vấn ta.
“Còn dám chối cãi, nói mau! Là ai sai ngươi mưu hại Hoàng tử?”
Câu nói ấy khiến bầu không khí càng trở nên căng thẳng.
Vinh Quý phi liền sa sầm mặt: “Chớ có nói bóng nói gió, ý ngươi là bổn cung phái người đầu độc ngươi và long thai sao?”
Trương Quý nhân bực tức nhưng không dám nói bừa.
Nàng giận dữ thưa: “Thần thiếp nào dám chứ.”
Nhà mẹ đẻ của Vinh Quý phi nổi tiếng khí phách cương trực, làm sao có thể để thứ tiểu nhân như thế sỉ nhục.
“Đã không dám thì nói năng cho tử tế!”
“Cũng là tích chút đức cho hài nhi trong bụng mình!”
Hai câu ấy khiến khóe mắt Trương Quý nhân đỏ hoe một lúc lâu.
Khi đó, Mạc Thư Khiêm khẽ ho một tiếng, nói rằng hắn có cách tìm ra nguồn độc.
Hắn quanh quẩn trong phòng.
Bỗng chỉ vào chậu cây y lan xanh tươi, đôi mắt sáng lên: “Tìm ra rồi!”
Vẻ mặt của Vương ma ma và đám người ngay lập tức trở nên căng thẳng thấy rõ.
Vinh Quý phi lại chẳng che giấu, đảo mắt trắng dã.
“Mạc thị vệ, ngươi nghĩ rằng ngươi là cháu của Hoàng hậu thì có thể tùy tiện chỉ đại một vật để qua mắt chúng ta sao?”
Mạc Thư Khiêm lắc đầu, ngón tay cũng lắc theo.