Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Một chậu lan ý đương nhiên là vật bình thường, không độc hại, đặt ở đây rất đẹp mắt.”
Hắn bước đến bên giường, cúi người, dùng ngón trỏ và ngón giữa thon dài nhẹ nhàng gỡ, liền lấy được chiếc túi thơm từ người Trương Quý nhân.
Hành động này khá táo bạo, lại không hề kiêng dè hậu quả.
Hoàng hậu nhẹ giọng trách mắng hắn không hiểu quy tắc.
Hắn lại luồn chiếc túi thơm vào ngón tay, thong thả xoay hai vòng, rồi ném thẳng ra ngoài.
“Nhưng nếu hương lan ý kết hợp với thổ phục linh mà Trương Quý nhân luôn mang bên mình, sẽ tạo thành chất độc khiến người ta bứt rứt, hoa mắt, thần trí bất an.”
“Nếu kéo dài như vậy, đừng nói là bảo toàn long thai, e rằng Trương Quý nhân sẽ phát điên vì trúng độc.”
Nghe xong, Quý nhân thét lên một tiếng, vội sai người dọn ngay chậu lan ý đó đi.
Thái y lại không cho là nghiêm trọng.
“Hương lan ý và thổ phục linh kết hợp có thể khiến người ta khó chịu.”
“Nhưng để phát điên như Mạc thị vệ nói, e rằng phải mất đến mười năm.”
Ý ngầm là, đây không phải nguyên nhân khiến Trương Quý nhân trúng độc.
Mạc Thư Khiêm chẳng hề tức giận.
Ta chợt nhớ lại mình từng lẩm bẩm trong đại lao, kể cho hắn nghe đủ chuyện mình thấy trong điện Chiêu Hoa.
Thậm chí có lần ta suýt làm đổ chậu lan ý, thấy trong đất trồng có hương liệu lạ.
Hắn lập tức ngăn cản cung nữ đang định mang chậu cây đi.
Lấy ra một nắm đất nhỏ từ rễ lan ý đưa cho Thái y kiểm tra.
Sau một hồi phân tích, sắc mặt các vị Thái y đều biến sắc.
Đất đã bị tưới nước thuốc đặc biệt, khiến hương lan ý khuếch đại gấp trăm lần.
“Chỉ cần vài tháng, Trương Quý nhân sẽ phát điên!”
Điện Chiêu Hoa náo loạn, ta tạm thời thoát hiểm.
Mối quan hệ giữa ta và Mạc Thư Khiêm vì trận hoạn nạn này mà thêm phần gắn bó.
Nhưng chuyện này vẫn chưa dừng lại ở đó.
Phủ Nội vụ điều tra mấy ngày, cuối cùng phát hiện có liên quan đến Trương Đức Thuận.
Toàn bộ hoa cỏ trong điện Chiêu Hoa đều do một tay hắn phụ trách.
Ngoài hắn ra, không ai có cơ hội đánh tráo.
Nghe nói khi vào ngục, Trương Đức Thuận vẫn bình thản, cứ như chắc chắn mình sẽ được thả ra.
Chẳng mấy hôm sau, Trầm Giáng Tuyết liền nhận được tin:
Có người tố cáo với Hoàng hậu rằng Trương Đức Thuận có quan hệ mờ ám với Vương ma ma bên cạnh nàng.
Ý rằng chuyện hại long thai có liên đới với nàng.
Trầm Giáng Tuyết hùng hổ tới cung Thọ Nhân, lần này Vương ma ma lại phá lệ dẫn ta theo.
Ta thấy tình hình không ổn.
Quả nhiên, kẻ tố giác bị Trầm Giáng Tuyết đá ngã xuống đất, ánh mắt liền chằm chằm nhìn ta.
“Hậu quả này ta không giúp được ngươi nữa, tự mình giữ gìn!”
Nói xong liền cắn lưỡi tự vẫn, không để lại bất kỳ bằng chứng nào.
Hỏng rồi! Rõ ràng là nhằm vào ta.
Ta lắp bắp giải thích rằng mình chẳng hề quen biết hắn.
“Xin nương nương minh giám, nô tỳ vinh nhục cùng người, một lòng chỉ mong được làm đại cung nữ trong cung Vĩnh Xuân, không hề có lý do gì để hại nương nương cả!”
Vinh Quý phi chẳng biểu cảm gì, chỉ khẽ chỉnh nhành hải đường bên tóc mai.
Đó là món quà của phụ thân và huynh trưởng nàng, đích thân từ thành Kinh Châu gấp gáp đưa đến.
Có được gia thế hiển hách chống lưng, sao lại không thể hô phong hoán vũ trong chốn hậu cung?
Vẻ mặt hơi lạnh của Hoàng hậu nhanh chóng trở lại bình thường.
“Cung nữ của cung Vĩnh Xuân, dĩ nhiên giao cho muội muội xử lý.”
Dù chỉ là khoảnh khắc thoáng qua, ta vẫn nhạy bén nhận ra.
Tỷ tỷ từng viết thư cho ta, nhắc nhiều về sự rộng lượng, từ bi của Hoàng hậu, hết mực chăm sóc cho tỷ.
Nhưng ta không hoàn toàn tin vào cái nhìn của tỷ tỷ.
Ta từ nhỏ lang bạt giang hồ, còn tỷ tỷ lại là thiên kim tiểu thư lớn lên trong sự che chở nâng niu.
Tỷ chẳng hiểu lòng người hiểm ác, không biết rằng vẻ bề ngoài có thể chỉ là vỏ bọc.
Thợ săn tài ba thường ngụy trang thành con mồi.
Đằng sau lớp vỏ nhân từ biết đâu lại là một trái tim còn nhơ bẩn, độc ác hơn người thường.
Ta bị trói chặt, lôi về cung Vĩnh Xuân.
Vương ma ma nhìn ta với nụ cười hiểm độc, ghé sát tai thì thầm với Quý phi.
Trầm Giáng Tuyết vốn còn chút do dự, nhưng qua mấy lời của Vương ma ma, ánh mắt nhìn ta lập tức tràn đầy chán ghét.
Nàng hờ hững phất tay, ra lệnh nhẹ như đè chết một con kiến.
“Đã vậy thì giao cho bà xử lý đi.”
Vương ma ma nhận lệnh, từng bước tiến lại gần, ánh mắt âm u, nhìn ta như con cừu chờ bị xẻ thịt.
“Ngươi cũng giỏi nhỉ, xem sau này còn giở trò được nữa không!”
Bà ta đổ hết mọi tội lỗi của Trương Đức Thuận lên đầu ta.
Ánh mắt sắc như dao, miệng cười nham hiểm nhét viên thuốc nhỏ vào miệng ta.
Bàn tay tưởng như khô cằn lại mạnh mẽ kinh người.
Như chiếc kìm sắt, gần như có thể bóp gãy cổ ta.
Thiếu khí khiến mạch máu trên trán nổi lên, mặt ta tím tái.
Lúc này, ta cảm nhận được phần nào cảm giác của tỷ tỷ trước khi bị hại.