Thể loại: Đô Thị

Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Đô Thị mới nhất trên Storya.

3030 Truyện

Danh sách truyện

(Trang 19/152)
Sắp xếp:
Về Quê Làm Nông Khi Biết Thân Phận Của Mình Là Giả
Trần Bảo Âm làm thiên kim Hầu phủ mười lăm năm, đột nhiên có một ngày biết được mình là bị ôm nhầm, thiên kim tiểu thư thật sắp về rồi. Dựa theo những dấu hiệu báo trước trong mơ, nàng sẽ gây khó dễ cho thiên kim thật, làm trời làm đất, kết quả cuối cùng rất thê thảm. … Cáo từ. Trần Bảo Âm cuốn đùm quần áo, sáng khoái rời đi. Sau khi về quê, cơm canh đạm bạc, cuộc sống giản dị. Nhưng gia đình ấm áp, hàng xóm náo nhiệt, cười đùa mắng mỏ, không hề gò bó. Trời đất bao la rất là sung sướng. Không lâu sau, có một thư sinh đến thôn. Tướng mạo thanh tú, biết may vá thêu thùa, biết nấu cơm, nói chuyện ôn tồn nhỏ nhẹ, biết lễ độ tránh hiềm nghi. Các cô nương rất thích hắn, đỏ mặt lặng lẽ nhìn hắn. Chỉ Trần Bảo Âm cảm thấy thư sinh này tay trói gà không chặt, không quá để ý. Nhưng mà không lâu sau thư sinh thi đậu cử nhân, thi đậu trạng nguyên, còn đưa nàng trở về kinh thành lần nữa, vênh mặt ưỡn ngực làm người. Trần Bảo Âm: Nếu như hắn cường tráng hơn chút thì tốt. … Sau ngày cưới nào đó. Thư sinh lấy một cái khăn xanh lam, lau ngón tay dẻo dai, mảnh khảnh nhưu trúc như tùng, đi vào phòng nhìn người vợ trẻ đang nằm liệt trên giường nghỉ ngơi, dịu dàng nhỏ nhẹ nói: “Nương tử, gà đã hầm lên rồi.” Trần Bảo Âm nằm trên giường, nhìn dáng người có vẻ gầy yếu của thư sinh, ánh mắt phút chốc mơ màng.
0 chương0 lượt xem
Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất PhácFull
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Làm ruộng, Kinh thương, Xuyên việt, Sinh con, Chủ thụ, Hằng ngày, Khoa cử, 1v1, HE Giới thiệu: Cuối học kỳ, Vu Kiều nhận được giải "Thầy giáo được học sinh yêu thích nhất", còn đang vui mừng thì trên đường về nhà gặp tai nạn xe. Lúc mở mắt ra thấy căn phòng xập xệ, tường tối tăm, bản thân bệnh tật rã rời và một nam nhân gầy yếu trong y phục cổ đại đang đứng cạnh. Chẳng lẽ không chết mà lại xuyên rồi? Vu Kiều kích động vô cùng - chỉ cần chưa chết, chuyện gì cũng thành chuyện nhỏ! Xuyên thành ca nhi? Chuyện nhỏ! Đã thành thân với thư sinh ít lời trước mắt? Cũng là chuyện nhỏ! Muốn giữ mình vì người cũ mà nhảy sông tự vẫn? Chuyện nhỏ nốt! Nhà đã vét sạch đồng cuối cùng để mua thuốc cứu y, giờ hai người sắp phải uống gió Tây Bắc rồi - cái này thì... KHÔNG! Chuyện này to đấy! Vu Kiều nhìn căn nhà tồi tàn, dè dặt hỏi người đàn ông đang điềm nhiên bưng nước cho mình bên giường: "Nhà mình sống dựa vào cái gì thế?" Dương Hoa rầu rĩ đáp: "Đợi sau này ta thi đỗ Trạng Nguyên, ngày tháng sẽ khá hơn." Vu Kiều: ... Cái bánh vẽ này hơi bị xa đấy! Dương Hoa lại nói tiếp: "Ta biết ngươi chê ta. Nhưng chỉ cần còn sống, sẽ luôn có ngày sống được như mong muốn, cho nên... đừng tự vẫn nữa, được không?" Vu Kiều nhìn nam nhân tuấn tú trước mặt, toàn thân toát lên khí chất thư sinh, lập tức gật đầu như giã tỏi: "Ngươi yên tâm, bây giờ không ai quý mạng hơn ta đâu. Ta mà chê ngươi gì chứ, hai ta sống cho tốt còn hơn mọi thứ!" Thế là người trong thôn tận mắt chứng kiến ngày tháng của thư sinh chất phác và phu lang từng bị mắng không biết giữ mình càng ngày càng khấm khá, đường khoa cử cũng mỗi lúc một lên cao. Cuối cùng, tên thôn còn đổi thành "Dương Hoa thôn"! Mà nơi kinh thành xa xôi, hai phu phu đang dẫn con ra ngoại thành du xuân. Dương Hoa ôm lấy Vu Kiều, mãn nguyện thở dài: "Năm tháng qua cực cho Tiểu Kiều rồi, ta thật may mắn mới cưới được đệ về nhà." Vu Kiều cong khóe môi, hừ nhẹ một tiếng: "Huynh cũng biết ta rồi đấy, không ăn được bánh vẽ của huynh, ta đâu có cam tâm~"
69 chương20 lượt xem
Ngụy ChiFull
Ta là vị quyền thần "thiếu niên" được người người trong kinh thành kính ngưỡng, cũng là vị hôn thê sắp bước qua cửa nhà hắn. Để thử lòng chân thành của hắn, ta cải nam trang, cùng hắn đối ẩm và hỏi về cái nhìn của hắn đối với mối hôn sự này. Hắn gỡ bỏ vẻ ngụy trang, cười đầy hờ hững: "Cưới nàng ta? Chẳng qua chỉ là muốn tiếp cận vị nhị tiểu thư nhà họ Tô mà thôi." Thì ra, hôn ước mà ta xem như trân bảo, chẳng qua chỉ là bước đệm để hắn đến gần khuê mật của ta. Ta cười nhạt uống cạn chén rượu, lòng lại lạnh lẽo như đêm cuối thu này. Thèn choá, vậy thì đường ai nấy đi đi!!!!!
7 chương0 lượt xem
Công Chúa Xin Hãy Chịu Trách NhiệmFull
Ta say rượu cưzỡng ép tân khoa Trạng nguyên lang, ngày hôm sau phẩy tay bảo sẽ bù đắp. Ngờ đâu hắn quay người rút dây thừng đòi trzeo cổ, ta vội hứa cho hắn vàng bạc, cửa tiệm, phủ đệ lớn. Hắn buông dây nhưng lại định đzâm đầu vào tường, ta ôm chặt lấy hắn không nhượng bộ: "Hai năm thăng Chánh tam phẩm, ba năm vào Nội các!" Hắn im lặng rút đzao, ta hoàn toàn hết cách: "Chẳng lẽ... ngươi muốn Bản cung chịu trách nhiệm?" Hắn thu đao, rũ mắt khẽ đáp: "... Thế này thì được."
10 chương0 lượt xem
Phúc Tinh Nhà Nông: Ba Vị Ca Ca Cưng Chiều Không NgớtFull
Trên buổi tiệc mừng Công ty Thực phẩm Hải Thăng niêm yết, đủ loại người mặc lễ phục sang trọng nâng ly rượu, chén chú chén anh, náo nhiệt ồn ã. Nhưng cách đó không xa, tại một con đường nhỏ hẻo lánh dưới lầu công ty, một chiếc xe thể thao dừng bên đường, bên cạnh chiếc xe có một nam một nữ đang đối chất. “Anh cả, đây là lần cuối cùng ta gọi anh là anh cả.” cô gái lạnh lùng nói, ngũ quan nàng sáng rõ, trang điểm tinh xảo, mặc bộ đồ công sở chỉnh tề, nhìn qua hệt như một nữ cường nhân chuyên nghiệp. Nàng nhướng mày, giơ cao chiếc USB trong tay. “Tôi đã tìm thấy tất cả bằng chứng giao dịch bí mật giữa anh và công ty đối thủ, bao gồm cả việc anh làm lộ bí mật thương mại của công ty. Doanh nghiệp gia tộc của chúng ta đi đến ngày hôm nay đã trải qua bao nhiêu gian nan, anh từ nhỏ đã ở nước ngoài cùng bác cả, hoàn toàn không rõ ràng gì cả.” Giọng nói của cô gái càng lúc càng phẫn nộ, dường như không thể kiềm chế được lửa giận trong lòng. “Từ nhỏ tôi đã ở cùng ông nội, bà nội tại nông thôn. Phương pháp chế biến các loại gia vị của công ty chúng ta đều là tâm huyết của ông nội, bà nội, tất cả đều là bí mật thương mại. Tiền bạc để thành lập công ty sau này cũng là do ông nội, bà nội và cha từng chút một tích góp, vay mượn mới gây dựng nên được cơ nghiệp này. Hoắc Dương, anh làm như vậy có xứng đáng với ông bà nội không? Ông bà nội mà biết sẽ nghĩ thế nào?” Cô gái cười lạnh một tiếng, nói: “Nhưng họ sắp biết rồi, tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của anh trước mặt mọi người.” Nói xong, cô quay người bỏ đi không chút lưu luyến.
199 chương8 lượt xem
Không Làm Thiếp, Ta Làm Vương Phi!Full
Ta và Thẩm Kinh Hồng định thân từ năm năm tuổi, mười lăm tuổi trao đổi canh thiếp. Hắn gọi ta là Kinh Hồng muội muội, ta gọi hắn là Kinh Hồng ca ca. Mười sáu tuổi hắn đi Giang Nam, nói ngày về sẽ cưới ta. Ta đã đợi hai năm. Đợi đến một bức thư nạp thiếp.
12 chương2 lượt xem
Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp
Tần Uyển cảm thấy mặt mình có chút ngứa ran, như thể thứ gì đó mềm mại, đầy lông tơ đang cọ xát. Cô lơ mơ mở mắt, mờ mịt trông thấy một con ch.ó đang ở trước mặt mình đ.á.n.h hơi. Kế bên lại có thêm một con ch.ó con khác, lông xám pha nâu, điểm vài túm trắng, chen chúc đẩy con đang kề sát cô ra. Tiếng “ô ô, ỉ ỉ” độc quyền của ch.ó con, non nớt vang lên liên hồi, hiển nhiên là phát ra từ một đám ch.ó con. Cô mở to mắt, thị giác dần thanh minh, trước mặt có đến mấy con ch.ó con đang chen lấn nhau, cố sức trèo lên lớp da lông xám mềm mại phía bên. Chuyện gì xảy ra thế này?
150 chương0 lượt xem
Xuân Hoa Chiếu Chước
Cố Vinh cảm thấy toàn thân như đang bị đặt vào lò lửa, chịu đựng sự giày vò khôn cùng. Trước mắt tối sầm từng cơn, cảm giác tê dại trống rỗng như bị vạn kiến c.ắ.n xé như thủy triều dâng lên, không ngừng công kích chút lý trí cuối cùng của nàng. Nàng c.ắ.n chặt môi, Lẽ nào, Bùi Tự Khanh rót cho nàng không phải rượu độc mà là mê tình dược? Không phải chứ, hắn là tên biến thái sao! Chân mềm nhũn, ngã vật xuống đất. Cố Vinh thầm hận, giơ tay rút kim trâm ra, đ.â.m vào lòng bàn tay. Khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi giúp nàng nhìn rõ môi trường xung quanh. Nàng đột nhiên sững sờ kinh hãi, Phật Ninh Tự? Nàng cúi đầu, tầm mắt rơi vào bàn tay đang rỉ máu.
414 chương1 lượt xem
Vương Gia Chiếm HữuFull
Hứa Mộ Dao đời này hối hận nhất là hai việc: Một là dạy tỳ nữ học chữ, hai là để nó đi gửi thư. ​ Nàng định mắng ông anh họ là "cẩu nô tài không được", ai dè thư lại bay thẳng lên bàn trà của Nhiếp chính vương Lục Nham Kỳ – vị chiến thần nổi danh tàn độc và... cực kỳ nhạy cảm với hai chữ năng lực. ​ Cả kinh thành nín thở chờ xem nàng bị ban ch ết, nhưng kết cục lại khiến tất cả ngã ngửa: Nhiếp chính vương đem nàng về phủ, ép làm tỳ nữ thiếp thân để kiểm chứng thực lực! ​ Hắn từng bước dồn nàng vào góc tường, hơi thở nóng rực phả lên mặt: "Hứa tiểu thư, nàng nói bản vương không được? Vậy đêm nay, chúng ta thử xem ai mới là kẻ phải xin tha?"
8 chương10 lượt xem
Thống Lĩnh Mỏ Hỗn Nghiện VợFull
Ta là Thẩm Vô Tật, Thống lĩnh Cấm quân đệ nhất kinh thành, ai gặp cũng phải gọi một tiếng Diêm vương mặt sắt. Ta ghét nhất loại nữ nhân phiền phức, vô phép tắc như Lục Diệu Diệu — vị chân thiên kim mới được đón về của phủ Thừa An Hầu. Ta nhìn nàng bằng nửa con mắt, mở cái mỏ độc địa ra mắng nhiếc: "Cái thứ thô kệch quê mùa, không chút giáo dưỡng, bổn quan nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt. Cút xa ta ra!" Thế nhưng, ngay trên đỉnh đầu nàng, một dòng chữ vàng lấp lánh đột ngột chạy qua trước mặt ta: [Hahaha diễn sâu quá anh Thẩm ơi! Ngoài miệng mắng người ta bẩn mắt, mà đêm nào cũng trèo tường vào phòng củi sưởi chân, ôm eo bế bổng người ta là sao?] [Cứu tôi, anh Thẩm nghiện vợ nặng rồi, ban ngày mỏ hỗn bao nhiêu ban đêm dính người bấy nhiêu, hít hà cổ vợ như đúng rồi kìa!] Ta: "..." Nữ nhân này rốt cuộc có bùa phép gì? Cái đống chữ vàng này là cái quỷ gì?! Ban ngày, ta đứng trước bàn dân thiên hạ vạch rõ ranh giới với nàng. Ban đêm, lý trí ta hoàn toàn sụp đổ, tự vả mặt mò sang trèo sổ phòng nàng, thô bạo ôm ghì thân hình nhỏ nhắn ấy vào lòng, khàn giọng gầm lên đầy chiếm hữu: "Nàng đã đóng dấu của Thẩm Vô Tật này rồi, cả đời này đừng hòng trốn chạy!"
15 chương2 lượt xem
Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?Full
Năm mười bốn tuổi, Tiêu Hàn Tinh giả trai, bị đánh tơi tả trong ngõ tối và được Thẩm tổng quản – một kẻ mắc bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối – xách về vương phủ nuôi dưỡng. Bốn năm sau, Quốc Tử Giám đồn ầm lên việc Tiêu thế tử đi làm"đoạn tụ", thích nam nhân. Thẩm Lục Tiêu tức nổ đom đóm mắt, xách cổ đứa trẻ mình nuôi lớn về phòng hỏi tội: "Ta nuôi ngươi thành tài, là để ngươi đi quyến rũ nam nhân khác?"
21 chương1 lượt xem
Thập Niên 70 - Xuyên Sách Làm Đại Lão
Tác giả: Thời Hòe Tự Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Hài Hước, Điền Văn, Trọng Sinh Giới thiệu: Đôi mắt vừa nhắm lại, mở mắt ra lần nữa Thẩm Húc đã xuyên vào quyển sách. Mẹ già bất công, anh em lạnh lùng, cô vợ nhỏ bị khinh bỉ. Sau lưng còn hai “Củ cải” bám theo! Điểm chết người chính là.... Trong sách, hắn tê liệt trên giường, bán thân bất toại. Trong sách, vợ hắn khó sinh một thi hai mệnh. Trong sách, con hắn một lòng yêu đơn phương nữ chủ, phụng hiến tất cả cho nữ chủ, cuối cùng dùng tính mạng thành toàn cho nữ chủ và nam chủ, được xưng là nam phụ tốt nhất sử sách. Thẩm Húc:…… Nhìn bản thân còn khỏe mạnh, cô vợ nhỏ đang mang thai, và con trai đang nghịch bùn ngoài cửa. Thẩm Húc dựng thẳng ngón giữa lên trời: Ha hả! Để ta cho ngươi biết hai chữ “Đại Lão” viết thế nào
0 chương0 lượt xem
Xuân Sơn Tự Mộng - Xán DiêuFull
Mặt trời lặn về phía Tây, quạ chiều bay tán loạn, ánh vàng rực rỡ lan tỏa từ những đám mây, nhuộm đỏ nửa bầu trời. Trong sân điện, Vệ Trăn quần áo xộc xệch, nửa nằm nửa quỳ bên giường, từ từ tỉnh lại sau cơn hôn mê. Những vệt sáng lốm đốm nhảy nhót trong mắt nàng, nàng nheo mắt lại, nhìn thấy một vũng m.á.u trước mặt, một người đàn ông nằm gục ở đó. Máu tươi không ngừng tuôn ra từ người hắn, tụ thành dòng suối nhỏ, từ từ chảy về phía tà váy màu xanh nhạt của nàng. Hương mê d.ư.ợ.c trong không khí vẫn chưa tan, Vệ Trăn vịn cái trán đau như búa bổ, hồi tưởng lại những gì đã xảy ra một nén hương trước.
0 chương0 lượt xem
Tiểu Thư Không Yêu Đương - Khuynh HạFull
Tan học, một nam sinh ôm bó hoa chặn trước mặt tôi, ánh mắt dịu dàng như nước. “Trúc Du, lần này anh sẽ không để em phải chờ anh hai mươi năm nữa.” Tôi còn đang ngơ ngác thì phát hiện phía sau anh ta có một cô gái đứng đó, vẻ mặt sững sờ rồi thất vọng. Ngay lúc ấy, hàng loạt dòng chữ hiện lên trước mắt. [Đồ tra nam ch/ết tiệt. Kiếp trước bảo bối của tui chăm sóc hắn cả đời, đến tận năm bốn mươi tuổi hắn bị tai nạn xe tàn phế cô ấy cũng không bỏ đi. Vậy mà vừa sống lại cái là quay sang theo đuổi bạch nguyệt quang hoa khôi, đúng là kinh tởm!] [Cứ chờ bị vả mặt đi nhé. Bảo bối sẽ gặp tổng tài nhà họ Giang, bước lên đỉnh cao nhân sinh, còn mày thì khóa ch/ết với nữ phụ độc ác đi!] [Muốn tua nhanh đến buổi họp lớp sáu năm sau ghê. Tra nam với nữ phụ bị vả bốp bốp luôn. Nữ phụ còn vì tát bảo bối một cái mà bị ch/ặt mất ngón tay, nghĩ thôi đã thấy sướng!] Tôi: ???
5 chương0 lượt xem
Ngày Anh Tái Hôn, Tôi Sẽ Tặng QuàFull
Nữ trợ lý của chồng bất ngờ mang thai ba đứa trẻ, bố chồng ném cho tôi 1,2 tỷ nhân dân tệ ép ly hôn. Tôi cầm tiền rồi sang Mỹ định cư. Đúng ngày chồng cũ tổ chức hôn lễ, tôi gửi đến một bản giám định ADN của bốn đứa trẻ làm quà “chúc mừng”. Khi tấm séc 1,2 tỷ bị ném xuống bàn, Diêu An khẽ chạm vào bụng mình, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của sinh linh trong bụng. Hai năm sau, tại biệt thự ở Long Island, New York, tiếng khóc của bốn thiên thần vang vọng khắp phòng sinh. Còn đám trẻ kia… sẽ trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất, xé toang lớp mặt nạ giả dối của nhà họ Cố.
4 chương0 lượt xem
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát HiệnFull
Tên truyện: Sau khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện Tác giả: Kim Hải Editor: Chan Nguồn Raw: Tấn Giang Tình trạng bản gốc:  65 chương chính + 2 ngoại truyện Thể loại: 1×1, chủ thụ, HE, ABO, tình yêu duy nhất, ngọt ngào, thanh xuân vườn trường, cả hai đều là mối tình đầu…. Nhân vật chính:  Lục Tỉnh Nhiên (Cao lãnh, kiêu ngạo, độc miệng, thẳng nam – Alpha công) × Chu Nhạc (Nội tâm cực kỳ bất mãn, đến lúc mấu chốt là nhận sai, bị ép bẻ cong – Omega thụ) Giới thiệu Chu Nhạc là một Omega không có pheromone, hằng ngày cậu đều giả làm Beta, chạy lăng xăng trong mắt tất cả mọi người ở trường, tận dụng mọi thời gian để nhận đơn kiếm tiền boa. Vào ngày lễ Tình nhân, cậu nhận được một đơn hàng lớn trong trường. Hoa khôi: Đem ly trà sữa này tặng cho lớp trưởng Lục Tỉnh Nhiên của các cậu đi, bảo cậu ấy nhận lấy. ** Lục Tỉnh Nhiên! Đứa con cưng của trời trong truyền thuyết, Alpha học thần, anh tuấn hào hoa, phẩm hạnh đoan chính, có điều tính cách hơi lạnh lùng, không dễ tiếp cận. Chu Nhạc đánh bạo lén đi đưa quà, kết quả bị chính chủ xách cổ ném trả về bàn học của mình. Lúc rời đi, anh còn liếc nhìn cậu một cái. Gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đen thâm trầm. Chu Nhạc: Sợ đến mức bủn rủn cả chân. ** Một ngày nọ, Chu Nhạc đột nhiên phát hiện mình đã có pheromone, lập tức trở nên căng thẳng, có thể cách xa Alpha bao nhiêu liền cách xa bấy nhiêu. Nhưng dạo gần đây, cậu cứ cảm thấy ánh mắt lớp trưởng nhìn mình có gì đó sai sai. Dần dần, cậu cũng cảm thấy bản thân mình càng lúc càng không ổn. Tại sao… tại sao cứ muốn sấn lại gần người ta thế này a a a a! Giờ chạy bộ buổi trưa. Hiệu trưởng đang phát biểu phía trước, Chu Nhạc nhìn bàn tay đang buông thõng của Lục Tỉnh Nhiên đứng ngay cạnh mình, trong lòng rục rịch khó yên. Cuối cùng, cậu lén lén lút lút, thò tay ra như kẻ trộm… ** Lời giới thiệu ngắn gọn: Ở chỗ của tôi, em có thể tùy ý làm nũng. Ý nghĩa: Không bao giờ bỏ cuộc~ === Chan: Vì môi trường xuyên suốt bộ truyện diễn ra trong lớp học, trường học, mà tập thể thì ko thể cố định 1 cách xưng hô mày-tao, cậu-tớ, cậu-tôi, tôi-cô, bla bla… được. Nên tui sẽ thay đổi linh hoạt theo từng đối tượng nhé, ko cố định dập khuôn 1 kiểu xưng hô trong lớp học đâu. Và mày-tao có thể là nhóm bạn thân xưng hô với nhau, cũng có thể là 2 đứa kẻ thù ghét nhau.
0 chương0 lượt xem
Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”Full
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Hệ thống , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Sảng văn , Vả mặt , 1v1 , Mỹ cường thảm , Cứu rỗi Văn án Vân Thính Chu là một streamer chuyên chơi game kinh dị, không đi theo lối mòn, thích thể loại nhập vai. Một ngày nọ, cậu mơ mơ màng màng tỉnh dậy, liền bị cuốn vào một trò chơi vô hạn lưu. Vừa vào game đã bắt đầu bằng việc cưới một tên đàn ông xinh đẹp. Ban đầu còn tưởng đây chỉ là một tình tiết do hệ thống trò chơi sắp đặt, ai ngờ tên đàn ông này không chỉ nói chuyện kiểu “trà xanh” mà còn thường xuyên… ăn vạ cậu. Trong mỗi phó bản, bất kể tiến độ mới được bao nhiêu, tên đàn ông kia đều sẽ cười tủm tỉm tiến lại gần cậu, nói những lời nghe muốn nổi da gà: “Chu Chu ơi, cái NPC kia đáng sợ quá à, anh sợ lắm…” Vân Thính Chu nghe vậy liền nhìn xuống… thấy anh ta đang giẫm đầu con NPC kia, sau đó lặng lẽ quay mặt đi. “Giá như anh là món đồ trong tay Chu Chu thì tốt biết mấy… như vậy em có thể luôn ôm anh, luôn nhìn anh… QwQ…” Vân Thính Chu cúi đầu nhìn cái đầu dính đầy máu trong tay mình, rơi vào trầm tư. “Chu Chu à, ngoài em ra thì không ai hiểu được anh đâu… TAT…” Vân Thính Chu: Anh không có chuyện gì để làm à? Người đàn ông xinh đẹp: QwQ (mắt rưng rưng) Về sau Vân Thính Chu giết người, anh đốt nhà dọn đường cho anh; Vân Thính Chu hạ độc, anh đánh lạc hướng; Vân Thính Chu gài bẫy lừa người, anh lập tức hùa theo. Tất cả đều hoàn hảo trừ một điều. Tên đàn ông xinh đẹp đó thường xuyên nửa đêm trốn ra ngoài, trên đường thấy thi thể, xương cốt liền tiện tay gom về; mỗi khi có mặt anh là y như rằng lại xuất hiện thêm cả NPC với gương mặt dữ tợn. Có một đêm, Vân Thính Chu rốt cuộc nhịn không được, lén theo dõi anh, ai ngờ lại phát hiện ra một bí mật động trời: Tên đàn ông đó đang nuôi… một đám NPC phiên bản mini, hình dáng đáng yêu! Vân Thính Chu: “Rốt cuộc anh là cái gì? Là hệ thống? NPC? Là hoa, là cỏ, là cây, là sứa à?” Tên đàn ông xinh đẹp: Nếu anh không phải bất kỳ thứ gì trong số đó, em sẽ không yêu anh nữa sao? QwQ. Nghe vậy, Vân Thính Chu nhẹ nhàng thở phào. Nhưng giây tiếp theo, anh lại nhếch môi cười nói: “Thôi được, thật ra… tất cả bọn họ đều là anh!” Tag : Vô hạn lưu, vả mặt hệ thống, sảng văn, mỹ cường, thảm, cứu rỗi. Góc nhìn : Vai chính là Vân Thính Chu, tương tác với Tống Bạc Lễ. Tóm tắt : Tôi chịu rồi. Tư tưởng chủ đạo : Tự lập tự cường, tái sinh trong nghịch cảnh.
125 chương6 lượt xem
Tử Thần Luôn Muốn Giấu Tôi ĐiFull
Bạch Hy Lý là một người có khả năng thôi miên bẩm sinh, cậu có một đôi mắt màu lam xanh thẳm. Nếu người nào đó nhìn cậu trong năm giây sẽ bị cậu điều khiển ý thức. Loại năng lực này khiến cậu trở thành một bậc thầy thôi miên nổi tiếng thế giới trong cuộc sống hiện thực; ở trong trò chơi sinh tồn cũng trải qua rất thuận lợi. "Hãy nhìn vào mắt tôi và nói ra tên của anh. Từ giờ trở đi anh sẽ là nô lệ của tôi." Cho đến khi, Bạch Hy Lý đè lên người đàn ông bí ẩn, hai người mũi chạm mũi, mắt đối mắt: "Mau nói ra tên nhanh." Người đàn ông bí ẩn xoa nắn eo thon của cậu, dùng ngón tay sờ sờ eo cậu, nhìn như vô hại nhưng lại hoàn toàn giam cầm cậu trong vòng tay: "Bé cưng, tôi không có tên." ___ Hệ thống trò chơi sinh tồn của dị thế giới đang điên cuồng thu hút người từ Trái Đất làm người chơi, và phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình họ chạy trốn đến chết, để sinh vật dị thế giới xem và giải trí. Mọi người đều chật vật chạy trốn, khổ không tả xiết, nhưng Bạch Hy Lý lại cảm thấy sự kích thích chưa từng có trong đời. Ở đây, cậu có thể tùy ý thôi miên và thao túng tất cả mọi người, các đại lão trên bảng xếp hạng, NPC nguy hiểm đều bị cậu sử dụng, tận hưởng khoái cảm sinh tử trong từng thế giới phó bản. Thế giới mà người khác tránh như tránh tà, lại là quốc gia lý tưởng của cậu. Tất nhiên, nếu không có người đàn ông nào đó luôn muốn biến cậu thành vật sưu tầm thì sẽ tốt hơn.
0 chương0 lượt xem
Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng TrườngFull
Văn Minh rời khỏi nhà để gây dựng sự nghiệp nhưng thất bại ê chề, cuối cùng đành ngậm ngùi trở về kế thừa sản nghiệp gia tộc — một quầy bán quà vặt trước cổng trường tiểu học. Chỉ nghĩ đến việc phải tiếp xúc với đám học sinh tiểu học và trung học ríu rít suốt ngày cũng khiến Văn Minh cảm thấy chán ghét từ tận đáy lòng. Bán quà vặt thì có gì hay chứ? Sáng phải dậy sớm, phải tận tình phục vụ, mà kiếm được cũng chỉ là ba quả dưa hai trái táo từ tay lũ nhóc tiểu học. Nghĩ thôi đã thấy chẳng có tương lai gì rồi. Văn Minh chưa từng nghĩ tới việc mình đã hoàn toàn xem nhẹ tình hình phức tạp trước cổng trường tiểu học — nơi đó đúng là gió nổi mây bay, biến hóa khôn lường, khiến cậu mở rộng tầm mắt. Có những học sinh tiểu học ngang ngược vung tiền như rác, bao nguyên cả lớp ăn uống; Có phụ huynh tức giận mù quáng đến mức đi tìm một đứa trẻ tám tuổi để đòi ‘lý lẽ’; lại có những mối quan hệ luẩn quẩn kiểu “mẹ ngươi là dì ta, dì ngươi lại là mẹ ta”, đủ thứ vở kịch luân lý thay phiên nhau diễn ra. Ôi trời, thật sự là nhân tài đầy rẫy. Cái quầy bán quà vặt này đúng là có tiềm năng trở thành một sự nghiệp nghiêm túc để phát triển thật! Lưu ý ấm áp: Tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu, không liên quan đến bất kỳ nhân vật hay sự kiện có thật nào. Thông báo gỡ mìn: Những hành vi của nhân vật chính xin đừng gán ghép lên tác giả, mong miễn bàn đến việc lấy làm gương mẫu hay chỉ đạo. Tag: Đời sống đô thị, ẩm thực phố phường, kinh doanh trường học, sinh hoạt thường nhật. Góc nhìn chính: Văn Minh — tương tác cùng Trịnh Huy. Một câu tóm tắt: Địa điểm tụ họp của mọi loại bát quái trong vườn trường. Tư tưởng chủ đạo: Siêng năng sáng tạo làm nên cuộc sống mới tốt đẹp.
95 chương0 lượt xem
Sinh Nhật Cuối CùngFull
Ba tôi không thích tôi. Ông nói tôi là đồ nói dối, giống hệt mẹ, chỉ biết giả bệnh, giả đáng thương để lấy lòng thương hại. Ngày sinh nhật mười tám tuổi, tôi gọi điện cho ông, giọng cầu xin đầy tuyệt vọng: “Con xin ba, chỉ lần này thôi… Nếu không con sẽ ch/ết mất.” Giọng ông lạnh nhạt: “Giờ còn biết đem cái ch/ết ra uy hiếp nữa à? Vậy thì đi ch/ết đi.” Điện thoại bị cúp máy, tôi bật cười đầy chua chát. Tiếng thông báo của hệ thống vang lên bên tai: “Công lược thất bại, ký chủ sắp bị xóa sổ….” Tôi ch/ết đúng vào ngày sinh nhật tuổi mười tám. Kết quả, vị tổng tài họ Cố ghét con gái nhất ấy… lại phát điên.
4 chương1 lượt xem