0 And 1
Chương 251: Vòng thi đầu tiên
0 And 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 251 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng hậu dường như cũng hiểu lý do hai công tước đang lo lắng. Ngay khi tin tức về hành trình đến Sherbet của Hoàng tử Geoffrey lan truyền, những tờ báo của Biscotti bắt đầu trở nên phổ biến khắp kinh thành.
‘Trời ạ. Ở Biscotti, người ta đọc thứ này sao?’
‘Tên nhà báo này làm thế nào mà vẫn còn sống? Xem ra giới quý tộc Biscotti không có nhiều quyền lực. Để yên cho một thường dân dám viết những bài báo xúc phạm thế này sao.’
Các thị nữ của Hoàng hậu Rosalyn cũng vừa đọc báo vừa bàn tán rôm rả.
Nhà vua đã rời kinh thành nên không thể biết rằng sở thích thầm kín của mình đã lan rộng đến mức nào suốt thời gian qua.
Hoàng hậu cũng hiểu vì sao những tờ báo lại trở nên phổ biến. Việc tiếp cận tin tức từ nước ngoài chẳng hề dễ dàng. Nếu không phải nghe kể từ những quý tộc đã từng ghé thăm đó, người ta chỉ có thể tiếp cận thông tin qua những lời đồn đại.
Toàn bộ giới quý tộc trong kinh thành đều tò mò về Hoàng tử Geoffrey. Họ tìm kiếm báo để đọc và dần có cảm tình với hoàng tử.
Hoàng hậu nghĩ đó là một điều tốt, cho đến khi chồng bà trở về hoàng cung và tuyên bố rằng: ‘Hoàng tử Geoffrey không hề có ý định tranh giành ngai vàng’.
“Ta tưởng rằng mình còn thời gian cho đến khi Geoffrey trở về nước.”
Nhà vua vẫn tỏ ra mệt mỏi.
“Đại điện đã xảy ra chuyện gì, Bệ Hạ?”
“Hai công tước đã tấn công thằng bé. Chúng cố gắng phá vỡ cuộc đàm phán, nhưng Geoffrey đã đối phó vô cùng bình tĩnh. Đứa trẻ ấy thật sự thông minh và dũng cảm. Chính vì vậy mà chúng càng trở nên sốt ruột.”
Nhà vua có vẻ hào hứng nhưng rồi lại trầm xuống. Hoàng hậu Rosalyn cảm thấy đã lâu lắm rồi mới thấy chồng mình vui vẻ đến thế.
“Ta quyết định đưa ba người vào kỳ thi kế vị, trong đó có Geoffrey. Bọn quý tộc sẽ đóng vai trò giám khảo, nhờ vậy mà công tước cũng sẽ giảm bớt sự thù địch với thằng bé. Geoffrey yêu quý Biscotti và mong muốn hòa bình. Ta phải để thằng bé trở về bình an vô sự. Đường đường là một người chú, ta không thể không làm được đến mức đó.”
“Điện hạ Geoffrey là người yêu tự do hơn quyền lực. Giống như chàng vậy.”
Hoàng hậu cười. Thế nhưng, bà không thể che giấu được sự tiếc nuối trong lòng.
“Đáng tiếc thật.”
Bà thở dài, tựa vào người nhà vua. Ông cũng đồng tình.
“Đúng vậy.”
“Không phải với tư cách một hoàng tử, ngài ấy là người như thế nào?”
Dù đã đọc không ít bài báo, bà vẫn cố ý hỏi. Nhà vua nở nụ cười rạng rỡ và kể về những chuyện đã xảy ra trên xe ngựa khi trở về kinh thành.
Bà thực sự cảm thấy tiếc nuối.
Ngay khoảnh khắc Hoàng tử Geoffrey bước vào hoàng cung, bà đã nhận ra ngay. Cậu ấy chính là người mà vợ chồng bà vẫn luôn tìm kiếm.
Nếu hoàng tử có thể trở thành con của chúng ta thì tốt biết bao.
***
Michel Aid bị cha mình trách mắng nặng nề vì đã đến biên giới để gặp Quốc vương Philippe. Công tước Aid quát bảo hắn phải biết giữ ý, nhưng khi Quốc vương chính thức tuyên bố tổ chức kỳ thi kế vị, ông lại vỗ về an ủi con trai.
“Được rồi. Nhờ con theo dõi nhà vua, ta mới có thể đưa ra phương án đối phó. Điểm đó coi như con đã làm tốt.”
Với tư cách một công tước, ông chỉ muốn con trai không mất đi sự tự tin trước kỳ thi sắp tới, nhưng kết quả lại vượt ngoài mong đợi, khiến Michel càng trở nên ngạo mạn hơn.
“Theo con thấy, Hoàng tử Geoffrey là người thế nào?”
“Như con đã viết trong thư, ngài ấy là người ngoài mặt và trong lòng hoàn toàn khác nhau. Không biết danh dự là gì, cũng chẳng có khái niệm về sĩ nhục. Ngài ấy không có tinh thần hiệp sĩ.”
“Đừng khinh thường hắn! Kẻ địch không chỉ có hoàng tử. Chúng ta phải luôn cảnh giác với ý đồ của Quốc vương Philippe. Nhưng lần này, có lẽ ông ta đã đi một nước cờ sai lầm.”
Công tước Aid cười khẩy rồi ra lệnh cho Michel đến dinh thự của Công tước Cork.
“Ta đã quyết định hợp tác với Công tước Cork. Ít nhất thì chúng ta cũng phải phối hợp để loại bỏ Hoàng tử Geoffrey. Con cũng nên hợp tác ăn ý với Colin đi.”
“Có cần thiết đến vậy không ạ? Chẳng phải phụ thân đã nói rằng Hoàng tử Geoffrey không thể vượt qua kỳ thi này sao?”
“Đừng nói nhảm nữa! Mau đi đi!”
Michel sắp xếp cuộc hẹn. Ngay ngày trước khi đến thăm, Quốc vương Philippe công bố chủ đề của vòng thi đầu tiên.
“Vì có ba ứng cử viên, nên tổ chức ba vòng thi là công bằng nhất. Ba người bọn họ đều có những tố chất của một vị vua mà trẫm đánh giá cao, vì vậy ta sẽ thử thách từng người. Đầu tiên, hẳn là… tinh thần hiệp sĩ.”
Michel lập tức thả lỏng.
Chẳng phải đây là kỳ thi dành riêng cho hắn sao?
“Có chuyện gì vậy?”
Colin ấp úng khi đón Michel. Michel cười ha hả và vỗ mạnh vào lưng Colin.
“Lúc nào trông ngươi cũng ủ dột vậy? Ghét bỏ cơ bắp đến bao giờ? Mà thôi, hẳn ngươi cũng nghe tin rồi. Có vẻ như Bệ Hạ muốn được chiêm ngưỡng màn trình diễn của ta đấy.”
“Đừng tùy tiện động vào ta.”
Colin lấy hết dũng khí để nói, nhưng Michel hoàn toàn phớt lờ. Hắn khoác vai Colin một cách thân mật. Khi cánh tay rắn chắc của hiệp sĩ đặt lên vai, Colin cảm thấy như bị nghẹt thở.
“Phụ thân ta lo nghĩ quá nhiều, bảo ta nên hợp tác với ngươi và cảnh giác với Hoàng tử Geoffrey. Nhưng ta có cần sự giúp đỡ của ngươi không? Khi chủ đề là tinh thần hiệp sĩ! Dù sao thì, đó là lệnh của phụ thân ta. Nếu ngươi rơi khỏi ngựa mà khóc lóc, ta sẽ nhặt ngươi lên vậy.”
Michel vênh váo rồi rời đi.
Colin nắm chặt tay, cố gắng kìm nén cơn giận. Một kẻ nóng nảy và ngạo mạn!
Điều đáng phẫn nộ hơn, lần này Michel đã nói đúng. Đây là một kỳ thi quá có lợi cho hắn ta.
Tinh thần hiệp sĩ ư? Colin cũng được rèn luyện theo chuẩn mực của giới quý tộc, nhưng lại không có năng khiếu về võ thuật. Nếu đấu với Michel, cậu chắc chắn sẽ trở thành trò cười. Cũng chính vì lý do đó mà cậu thậm chí còn chưa từng tham gia vòng loại của giải đấu.
Hoàng tử Geoffrey cũng không hề nổi tiếng về võ thuật. Kỳ thi này sẽ là sân khấu độc diễn của Michel.
Phải làm gì đây?
Colin không đánh giá thấp Hoàng tử Geoffrey như Michel. Công tước Cork và Colin đã thận trọng đề phòng Quốc vương Philippe.
Nhưng nếu thật sự muốn đưa Hoàng tử Geoffrey lên kế vị, thì nhà vua đã không để giới quý tộc đánh giá kết quả.
Nhà vua đang toan tính điều gì?
Bề ngoài, điều kiện này rõ ràng có lợi cho hai công tước. Công tước Cork nói rằng ông ta không thể không chấp nhận.
‘Hơn nữa, chẳng phải ngươi sẽ có lợi thế hơn Michel Aid khi tranh thủ sự ủng hộ của giới quý tộc sao?’
Michel Aid ngạo mạn có thể khiến một số quý tộc ngưỡng mộ, nhưng cũng có không ít kẻ ghét cay ghét đắng hắn. Colin nằm trong số đó.
Hai công tước sẽ phải hợp tác để loại bỏ Hoàng tử Geoffrey. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ giúp đỡ lẫn nhau. Cả hai đều đang nỗ lực lôi kéo quý tộc về phe mình.
Nhà vua chỉ định chủ đề, còn nội dung bài thi sẽ do quý tộc quyết định.
Tuy nhiên, không thể triệu tập tất cả giới quý tộc trong vương quốc làm giám khảo. Và đâu phải cứ có tước vị là trở thành quý tộc?
Nhà vua đã gửi công văn đến khắp Sherbet, ra lệnh chọn đại diện từ giới quý tộc ở từng khu vực để đưa đến kinh thành.
Khi tất cả tập hợp tại hoàng cung, cuộc họp sẽ bắt đầu.
-Để đánh giá tinh thần hiệp sĩ, cần có bài thi như thế nào?
Colin có thể tác động đến nội dung kỳ thi thông qua giới quý tộc do Công tước Cork lôi kéo.
Nhưng làm thế nào để khiến Michel vấp ngã?
‘Nếu ngươi rơi khỏi ngựa và khóc lóc…’
Nụ cười chợt nở trên môi Colin.
“Michel Aid. Đồ ngạo mạn. Để ta khiến ngươi tự vấp ngã.”
**
Tây cung là nơi được chỉ định cho những vị khách đến thăm hoàng cung. Khi chuyển đồ đến đó, ta gần như không thể rời khỏi phòng.
“Bên ngoài thế nào?”
Dot khẽ hé cửa, dò xét tình hình bên ngoài.
“Người hầu vẫn đang lảng vảng, điện hạ.”
“Vẫn còn sao? Bao nhiêu người?”
“Một, hai… Chắc khoảng mười hai người, điện hạ!”
Chỉ riêng hành lang nhìn thấy được đã có hơn mười người hầu qua lại tấp nập. Vua Sherbet từng nói rằng các công tước sẽ không còn quan tâm đến ta nữa, nhưng ông ấy chưa bao giờ đề cập đến giới quý tộc.
Mà cũng đúng thôi, họ chắc chắn sẽ tò mò. Một hoàng tử đến từ nước ngoài với tư cách sứ giả, nay lại tham gia kỳ thi chọn người kế vị—chắc hẳn ai cũng muốn thấy mặt mũi ta trông ra sao.
Nhưng ta chẳng có ý định làm thân với họ, cũng không muốn thỏa mãn sự hiếu kỳ của họ.
Thậm chí, số lượng giới quý tộc cư trú tại Tây cung ngày càng tăng. Tiếng ồn bên ngoài khiến ta liếc nhìn qua cửa sổ. Lại thêm một đoàn người tiến vào cung điện. Tất cả bọn họ đều là giám khảo của kỳ thi. Không có lợi gì khi phải chạm mặt với những người này cả.
Vua Sherbet đã chuyển đoàn sứ giả đến Tây cung để thể hiện rằng ông không có ý ưu ái ta. Nhưng điều này khiến ta nảy sinh nghi ngờ.
Các quý tộc được triệu tập làm giám khảo cũng ở Tây cung. Ta, thí sinh tham gia kỳ thi, cũng ở Tây cung…
Chuyện này có gì đó không ổn.
Bình thường, giám khảo và thí sinh phải được phân tách, đúng không?
Trong kỳ thi, học sinh thậm chí còn bị cấm vào phòng giáo viên. Thế mà giờ ta lại phải ở chung với giám khảo cả ngày lẫn đêm.