0 And 1
Quá khứ của Lowell và lời khuyên bất ngờ
0 And 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 257 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay khi Công tước vừa rời đi, ta liền gọi Lowell vào.
"Có chuyện gì vậy, Điện hạ?"
"Đọc đi."
Lowell mỉm cười nhận lấy bức thư.
"Điện hạ không định bắt thần đọc thư tình gửi cho mình đấy chứ? Thần không có sở thích tự hành hạ bản thân đâu."
Thế rồi, cậu ta bắt đầu đọc. Chiếc miệng vốn hay đùa cợt bỗng dưng im bặt, sắc mặt cậu ta lúc đỏ bừng, lúc lại tái nhợt. Quả nhiên, như ta đã đoán, cậu ta biết điều gì đó.
Công tước Sprout vốn không phải đối thủ của ta, vậy mà thái độ ông ta lại vô cùng khiếm nhã, cứ như thể ta đã làm nhục ông ta vậy.
"Xin Điện hạ hãy chấp nhận con gái ta."
Vì lời đề nghị quá vô lý, ta chỉ có thể đáp lại một cách hợp tình hợp lý nhất.
"Ta còn chưa từng gặp con gái ngài bao giờ."
Công tước đập mạnh xuống bàn.
"Đừng nói quanh co! Điện hạ đã biết hết rồi còn gì?"
Ta tự hỏi liệu ông ta có đang bị cơn giận làm lu mờ lý trí không. Chẳng lẽ ông ta không nhìn thấy Alex đang đặt tay lên chuôi kiếm sao?
"Ta biết cái gì cơ?"
"Điện hạ đã đưa Lowell Mont Blanc đến đây! Con gái ta tuy có khuyết điểm, nhưng đừng nghĩ có thể dùng chuyện đó để uy hiếp ta. Điện hạ cũng cần sự giúp đỡ của ta, đúng không? Ta đã chủ động đến gặp ngài, vậy hãy hài lòng với điều đó đi. Nếu cố tình làm nhục ta, ngài cũng chẳng được lợi lộc gì đâu!"
Lowell Mont Blanc? Khuyết điểm?
Ta toát cả mồ hôi lạnh. Ông ta nói thế chỉ khiến người ta suy diễn lung tung thôi!
Rốt cuộc cậu ta đã gây ra chuyện gì vậy?
"Lowell, cậu có quen tiểu thư Sprout không?"
"Điện hạ, thần có thể giải thích mọi chuyện."
Lowell mím môi, rồi ta bảo cậu ta:
"Ừ, vậy giải thích đi."
"Chuyện là thế này, khoảng hai năm trước, khi đó ở Sherbet có một trò chơi đang thịnh hành. Mọi người lẻn vào dinh thự nhà người khác bằng cách trèo tường—nhưng nó không phải trò gì kỳ quặc đâu!"
Trèo tường vào nhà người khác mà không kỳ quặc á?
Linh cảm chẳng lành đang trỗi dậy trong ta. Lowell Mont Blanc—một nhân vật có thể chinh phục trong trò chơi—lại có thể là một tội phạm sao?
Không, không phải nhân vật mà chính bản thân Lowell Mont Blanc ấy.
Cậu ta thực sự có thể phạm tội sao?
Ta nhìn Lowell, mặt cậu ta trắng bệch. Sự ung dung thường ngày biến mất, chỉ còn lại vẻ luống cuống biện minh.
"Và thần đã gặp Evnia khi đó. Có một chút hiểu lầm giữa chúng thần..."
"Hiểu lầm?"
"…Nên cô ấy đã tuyên bố với giới thượng lưu rằng chúng thần đã đính hôn."
Hả?
Ta không ngờ tới diễn biến này.
"Đính hôn?"
"Khi rời Sherbet, thần không nghĩ rằng cô ấy sẽ ở ẩn, mà lại còn suốt hai năm không hề xuất hiện trong giới thượng lưu. Thần không ngờ rằng người ta sẽ đồn rằng đó là vì thần! Nếu biết trước, thần đã không rời đi như vậy."
Cậu ta vội vàng giải thích.
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Hả?"
"Ý ta là, không có chuyện gì đáng ngờ khác sao?"
"Chuyện này đã đủ rắc rối rồi đấy, thưa Điện hạ... Vì thế mà thần bị lôi sang Biscotti đấy!"
Ta nhớ lại lần gặp Lowell ở nhà đấu giá.
Lúc đó, ta chỉ nghĩ đơn giản rằng cậu ta có mặt ở nơi phù hợp với mình. Nhưng hóa ra trước đó cậu ta từng ở Sherbet.
Có phải ta là kẻ đáng khinh không? Vừa rồi ta lại nghĩ tới những điều kỳ quặc.
Dù sao thì Lowell mà ta biết vốn là một người tốt. Dù có cùng lúc hẹn hò ba người đi chăng nữa, cậu ta vẫn là người có đạo nghĩa và tính cách dễ chịu.
Vậy ra, con gái duy nhất của Công tước Sprout đã đính hôn với Lowell. Dù thương hội Mont Blanc có giàu có đến đâu, chủ thương hội vốn xuất thân từ dân thường. Họ mua tước vị, và bây giờ mới trở thành Nam tước.
Còn tiểu thư công tước thì mang dòng máu hoàng tộc Sherbet. Nếu hai người kết hôn, địa vị của Lowell sẽ tăng vọt. Đây là chuyện dễ gây bàn tán.
Nhưng đó đâu phải lỗi của Lowell.
Có vẻ như chủ thương hội Mont Blanc không muốn cuộc hôn nhân này, hoặc Công tước Sprout từng bày tỏ thái độ không thích cậu ta.
"Vậy còn chuyện Công tước nói cậu đã làm nhục ông ta là thế nào?"
Chẳng lẽ cậu ta là người chủ động hủy hôn, nên Công tước coi đó là sự sỉ nhục? Với tư duy của quý tộc, khả năng đó không phải là không có.
Lowell lấy tay che mặt.
"Trước khi rời đi, thần có nói với bạn bè rằng thần chưa từng đính hôn với Công nữ. Rằng đó chỉ là ảo tưởng của cô ấy thôi."
"...Hả?"
Gây thù chuốc oán là phải rồi.
"Điện hạ, ngài nghĩ thần có thể hứa hôn với ai được sao?"
Nếu Lowell Mont Blanc đính hôn, tin tức này chắc chắn sẽ lan truyền trong giới thượng lưu.
Khi đó, quý tộc sẽ không còn muốn hẹn hò với cậu ta nữa.
Nghe cũng hợp lý.
Vậy, rốt cuộc đây có phải là ảo tưởng của tiểu thư không?
Lowell nắm lấy tay ta, siết chặt bằng cả hai tay của cậu ta. Hành động ấy có lẽ là để thể hiện sự chân thành, nhưng với ta lại khiến tâm trạng thêm rối bời.
Có vẻ giữa tiểu thư và Lowell đang tồn tại một sự hiểu lầm nào đó.
Muốn biết đó là gì, ta sẽ phải gặp trực tiếp cô ấy.
**
Người gửi bức thư là Evnia Sprout. Cô ấy vừa mời ta đến dự tiệc trong vườn vừa muốn tiếp đãi sứ đoàn.
Liệu cô ấy quan tâm đến quan hệ giữa hai nước mà mời sứ đoàn chăng?
Ta không nghĩ vậy. Chắc cô ấy muốn gặp Lowell, người thuộc sứ đoàn. Lowell cũng đồng ý.
“Thần sẽ đi dự tiệc một mình. Thần nghĩ mình nên gặp cô ấy.”
“Không, tất cả cùng đi.”
“Dạ?”
“Cô ấy mời cả ta và sứ đoàn. Để mình cậu đi cũng không ổn.”
Dù sao ta cũng đang tính tham gia các buổi gặp gỡ xã giao. Ta cần biết Geoffrey đã giành được lợi thế từ đâu.
Lowell có vẻ vừa cười vừa mếu.
“Thật sự cảm ơn Ngài, nhưng nếu đi cùng thần thì sẽ rắc rối đấy. Công tước Sprout rất ghét thần.”
“Vậy càng tốt.”
Thế chẳng phải là cơ hội quá tuyệt sao?
Ta cần chính thức bác bỏ lời cầu hôn nực cười này.
Công tước Sprout nói như thể ông ta đang nhượng bộ khi đích thân tìm gặp ta. Nghĩa là ai đến tìm ai trước rất quan trọng.
Cũng như thể có người đang dõi theo chúng ta, và mọi người đều ngầm hiểu cuộc gặp này là tất yếu.
‘Điện hạ cũng cần sự giúp đỡ của ta mà.’
Ta không cần sự giúp đỡ của ông ta.
Nếu là điều hoàn toàn ngược lại thì có.
**
“Ta sẽ tham gia tiệc của Công tước Sprout. Đây là một bữa tiệc nhỏ, nên chỉ cần chuẩn bị đơn giản là đủ.”
“Vậy sao.”
Grey nghe mà như không. Cậu bận rộn xem xét đống thư cầu hôn trong hòm.
Có gì đáng xem sao? Tất cả những gì ta thấy là thế gian này lắm kẻ thích đánh cược. Nhưng biết đâu Grey lại có thể nhận ra điều gì đó.
Vừa lật qua mớ thư, Grey vừa nói:
“Gia tộc này không có đủ tài sản để ủng hộ tranh chấp thừa kế. Định phá sản sao? Con gái nhà này mới ly hôn, có ba đứa con. Còn tiểu thư bá tước này… năm nay lên bảy tuổi thì phải? Nếu đây thật sự là thư do chính họ viết thì đúng là bất ngờ.”
Cậu chỉ đọc thư mà đã nắm rõ tình hình của từng gia tộc. Sao có thể chứ?
Bắt gặp ánh nhìn của ta, Grey ngẩng đầu lên.
“Thần đã nhận danh sách quý tộc Sherbet từ chi nhánh Mont Blanc. Có chút thời gian rảnh nên thần học thuộc luôn.”
“Cậu giỏi thật.”
Ta trầm trồ, mặt Grey ửng đỏ.
Cậu cúi đầu giấu mặt, tiếp tục nói:
“Nếu phải chọn ai trong số này để kết hôn, thì tiểu thư Sprout là lựa chọn tốt nhất.”
Đang nói chuyện bình thường lại lái sang hướng này. Ta không khỏi ngớ người, hỏi lại:
“Cậu muốn ta kết hôn à?”
“Tất nhiên! … À, không phải thế. Ý thần là, trong những lựa chọn còn lại, đây không phải phương án tệ nhất.”
Grey có vẻ bối rối, rồi lại tránh ánh mắt ta.
Cậu đang nói cái gì vậy?
Cảm giác như vừa bị đánh úp. Dạo này thấy cậu có gì đó lạ lạ, hóa ra là nghĩ đến chuyện này sao?
Ta định nói gì đó, nhưng rồi dừng lại. Grey gia nhập sứ đoàn vì lý do chính trị, đóng vai trò đại diện cho tầng lớp quý tộc Biscotti.
“Cậu nghĩ ta nên ở lại Sherbet hơn à?”
Dưới góc nhìn của một quý tộc Biscotti… Grey là phe hoàng gia trung thành với Edward.
Geoffrey mà ở lại Biscotti thì chỉ làm tăng thêm rắc rối. Nhưng dù có thế, bị Grey xem là một kẻ gây bất ổn vẫn khiến ta thấy sốc.
Mà chính việc thấy sốc mới thật bất ngờ.
“Không thể nào.”
Grey nói rất điềm tĩnh.
Ta lại thấy nghẹn lời.
“Nếu trở về Biscotti, Điện hạ sẽ tiếp tục bị kìm hãm. Giả sử Người hồi hương với tư cách là sứ giả mang lại hòa bình giữa hai nước, thì điều đó cũng chỉ càng chứng minh tài năng của Người. Sẽ lại có những kẻ tìm cách kích động Người. Nhưng Điện hạ không thích điều đó mà. Ở Biscotti, Người cũng chẳng thể phát huy khả năng của mình.”
Ta đâu có tài cán gì, chỉ định về nước rồi sống như người dân thường thôi mà.
Nhưng ta hiểu ý cậu.
Tên của Geoffrey đã quá lớn. Bất kể làm gì, ta đều bị xem là đối trọng của Edward.
“Nếu vua Sherbet muốn chọn Ngài làm Thái tử để củng cố quyền lực hoàng gia, thì đó là cơ hội cho Người. Những thành viên khác của sứ đoàn đều sẽ nghe theo quyết định của Người. Vì họ không muốn Ngài bị Sherbet lấy mất, nên sẽ ủng hộ hết mình. Nhưng thần thì…”
Mắt Grey khẽ rung. Ta cắt ngang lời cậu.
“Cậu chỉ đang suy nghĩ lý trí, rằng ta không hồi hương sẽ tốt hơn. Không phải vì cậu muốn bỏ mặc ta, mà vì đó cũng là lựa chọn có lợi cho ta. Và nếu ở lại đây, cưới tiểu thư Sprout sẽ là phương án tối ưu nhất. Ta hiểu cả rồi.”
Ta biết Grey.
Nếu điều đó không có lợi cho đất nước, cậu có thể bỏ rơi Geoffrey mà chẳng bận lòng. Không phải vì cậu là kẻ xấu, mà chỉ đơn giản là con người cậu như vậy.
Ta chỉ nghĩ đến việc hòa giải xung đột giữa hai nước, nhưng cậu đã nhìn xa hơn.
Sau khi hòa giải, sứ đoàn và ta sẽ có ảnh hưởng chính trị như thế nào khi trở về Biscotti?
Ta thấy đau đầu. Tâm trạng cũng không vui.
Nhưng rồi Grey nói:
“Đừng kết hôn.”
Hả?
Tay ta đang xoa trán liền hạ xuống. Grey trông như vừa lỡ lời.
“… Đừng kết hôn.”
Hả?
“Xin lỗi. Bệ hạ hãy coi như chưa nghe thấy gì.”
Cậu ấy bật dậy rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Lần đầu tiên trong đời, ta nhận ra nhịp tim của người khác có thể vang to đến thế…